Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh
cùng Max muốn làm đó là gây khó khăn cho January tại nơi làm việc của nàng. Với một chút may mắn, lời ca ngợi của Max đã đập tan những tò mò trước đó của viên quản lý rằng tại sao gã lại quá quan tâm đến January như vậy.
“Ngài thật quá khen.” Ông ta tươi cười. Lọ lem bướng bỉnh - Chương 4
“Ồ, đó là sự thật.”Max sôi nổi nói tiếp. “Thật thích thú khi được ở tại một khách sạn mà có người quản lý tài giỏi như ngài.” Tâng bốc quá không? Chắc chắn là không vì viên quản lý này sung sướng tới đỏ cả mặt và sẵn sàng giúp đỡ bất cứ điều gì.
“Nếu ngài cần gì trong suốt thời gian ở đây thì xin đừng ngần ngại gọi thẳng cho tôi”, Peter Meridew nói với gã khi chia tay.
Ít ra đêm nay cũng có một người đàn ông hạnh phúc, Max rầu rĩ nghĩ thầm khi ông ta rời đi.
Mong rằng ông ta cảm thấy như vậy, Max đã tỉnh hẳn rượu, sự phiền muộn của gã khi January âm thầm bỏ đi bỗng quay trở lại hết sức dữ dội.
Nhưng nếu nàng cho rằng có thể trốn tránh gã mãi mãi thì hẳn nàng sẽ hết sức bất ngờ.
Một sự bất ngờ không thể tưởng tượng được!
-----
“May, hôm nay có chuyện gì xảy ra với chị thế?” January băn khoăn hỏi người chị cả. May vừa làm rơi một cái đĩa khi ba chị em dọn dẹp bàn ăn sau bữa tối.
Trước đó, May cũng đã khua nồi đập chảo ầm ĩ lúc bồ ăn ra bàn khi January vừa từ trên gác đi xuống. Cô cũng trầm ngâm suốt bữa ăn và chỉ thỉnh thoảng ậm ừ với January và March.
Ba chị em nàng - May, hai mươi bảy; March, hai mươi sáu; và January, hai mươi lăm tuổi - trông rất giống nhau. Cả ba đều dong dỏng cao, tóc đen cùng với nước da màu kem mịn như cánh hoa mộc lan, dù hiện giờ đã trở thành màu rám nắng khỏe mạnh trong suốt mùa hè. Tuy nhiên, màu mắt của ba chị em lại rất khác nhau, mắt May màu xanh lục, của March là pha trộn giữa màu xanh lục và màu xám, còn January là màu xám khói.
May - chị cả, luôn là người điềm tĩnh, vững vàng, có thể đương đầu với mọi khó khăn. Nhưng tối nay cô có vẻ rất bối rối, khác hẳn ngày thường.
“Chị vẫn mệt sau buổi biểu diễn kịch câm à?” January hỏi với vẻ thông cảm.
May dành tất cả thời gian làm việc ở trang trại, nhưng vài năm trước cô đã tìm được niềm vui khi tham gia vào một đoàn kịch của thị trấn. Họ đã trình diễn vở kịch câm Aladdin tại nhà hát nhỏ trong suốt kỳ Giáng sinh và May thủ vai chính - vai diễn này theo truyền thống luôn được giao cho một phụ nữ. Đó là một công việc mệt mỏi nhưng rất thích thú, đòi hỏi May phải tham gia tất cả các buổi biểu diễn vào lúc chiều và tối suốt mấy ngày liên tiếp trong khi cô vẫn phải làm việc ở trang trại.
“Thực ra là...” May ngước lên khi đang nhặt những mảnh đĩa vỡ. “Hôm nay, chúng ta có một vị khách bất ngờ”, cô thẳng thắn.
January lập tức cứng người, cảnh giác với ý nghĩ “vị khách không mời” kia có thể là ai. Nàng đã trốn thoát khỏi vị khách dữ dội tên ối qua, nhưng nàng nghi ngờ gã là người không dễ chấp nhận bị lừa bịp. Nàng không biết làm thế nào gã có thế tìm ra nơi nàng ở, nhưng nàng tự hỏi nếu không phải gã thì có thế là ai...
Đôi mắt màu xanh lục của May đẫm nước khi cô đứng thẳng lên. “Các em có nhớ bức thư mà chúng ta nhận được trước Giáng sinh không? Bức thư từ viên luật sư đại diện cho một công ty lớn của Mỹ đó? Nó nói đến việc mua trang trại của chúng ta”, cô nhắc khi thấy cả March và January đều ngơ ngác.
“Tất nhiên là bọn em nhớ chứ. Bức thư khốn kiếp!” March bĩu môi khi chụp lấy cái khăn bếp để lau sạch vết bẩn chỗ đĩa rơi trên nền. “Nếu muốn bán trang trại thì chúng ta đã rao bán từ lâu rồi.” Cô cáu kỉnh ném cái khăn bẩn vào thùng rác.
“Đúng vậy”, May thở dài, nặng nhọc ngồi xuống ghế ăn.” Viên luật sư này đã một mình đến gặp chúng ta hôm nay. Hay đúng hơn là gặp chị, vì chỉ có chị ở trang trại lúc đó.” Cô nhăn nhó.
Do January làm việc vào buổi ti nên nàng ngủ bù hầu hết thời gian trong ngày. Còn March thì phải đi làm vì cô tìm được một công việc ngoài giờ từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, các ngày từ thứ Hai đến thứ Bảy trong suốt thời gian nghỉ lễ mừng năm mới. Chỉ có May làm việc cả ngày ở trang trại nhỏ bên sườn đồi của họ và cũng là người chịu trách nhiệm nấu nướng, dọn dẹp. Đó không phải là sự thu xếp thỏa đáng, bọn họ đều phải làm hai công việc cùng lúc. Nhưng thu nhập từ trang trại quá ít ỏi, không đủ để ba chị em chi tiêu nếu không có các khoản thu nhập từ việc làm thêm của March và January.
Rõ ràng vị khách của họ không phải là Max, nhưng trong thâm tâm January không chắc nàng có cảm thấy vui vẻ hay không.
“Em nghĩ có thể đó chỉ là một trò đùa thôi.” January an ủi khi thấy chị cả quá lo lắng.
May cười buồn bã. “Đáng tiếc là viên luật sư lại không nghĩ thế”, cô lẩm bẩm. “Thực tế, anh ta lặn lội về tận đây là để đưa ra một mức giá hết sức lố bịch cho trang trại này”, mắt cô long lên giận dữ khi nói ra mức giá đó.
Lọ lem bướng bỉnh - Chương 5
January thở hổn hển vì kinh ngạc, còn March thì nuốt khan một cách khó nhọc. Tất cả đều hiểu rằng trang trại của họ còn xa mới đáng giá con số đó. Nhưng câu hỏi là tại sao viên luật sư lại đề nghị mức giá quá cao như vậy chỉ cho một khoảnh đất mười sáu hecta, vài chuồng trại và một ngôi nhà cũ?
“Họ muốn gì?” March sắc sảo hỏi lại.
“Ngoài việc phải rời khỏi đây ngay lập tức, thì có lẽ còn vài yêu cầu nữa”, May chậm rãi trả lời.
“Ngoài... nhưng tất cả chúng ta đều được sinh ra ở đây”, January ngập ngừng phản đối.
“Đây là nhà của chúng ta!” March đồng thời lên tiếng.
May nở nụ cười méo xệch. “Chị cũng nói với anh ta như vậy. Nhưng có vẻ anh ta chẳng thèm để ý.” Cô nhún vai.
“Có lẽ do anh ta luôn sống trong một căn hộ penthouse[1"> sang trọngắt tiền.” March lầm bầm bất mãn. “Nên không thể nhận ra ‘một ngôi nhà’ là như thế nào nếu được mời vào. Em hy vọng chị không mời anh ta vào nhà.” Cô nói gay gắt.
[1"> Penthouse là những căn hộ sang trọng, có nhiều phòng, thường được đặt trên tầng cao nhất của các khu chung cư cao cấp.
May lắc mạnh đầ
“Ngài thật quá khen.” Ông ta tươi cười. Lọ lem bướng bỉnh - Chương 4
“Ồ, đó là sự thật.”Max sôi nổi nói tiếp. “Thật thích thú khi được ở tại một khách sạn mà có người quản lý tài giỏi như ngài.” Tâng bốc quá không? Chắc chắn là không vì viên quản lý này sung sướng tới đỏ cả mặt và sẵn sàng giúp đỡ bất cứ điều gì.
“Nếu ngài cần gì trong suốt thời gian ở đây thì xin đừng ngần ngại gọi thẳng cho tôi”, Peter Meridew nói với gã khi chia tay.
Ít ra đêm nay cũng có một người đàn ông hạnh phúc, Max rầu rĩ nghĩ thầm khi ông ta rời đi.
Mong rằng ông ta cảm thấy như vậy, Max đã tỉnh hẳn rượu, sự phiền muộn của gã khi January âm thầm bỏ đi bỗng quay trở lại hết sức dữ dội.
Nhưng nếu nàng cho rằng có thể trốn tránh gã mãi mãi thì hẳn nàng sẽ hết sức bất ngờ.
Một sự bất ngờ không thể tưởng tượng được!
-----
“May, hôm nay có chuyện gì xảy ra với chị thế?” January băn khoăn hỏi người chị cả. May vừa làm rơi một cái đĩa khi ba chị em dọn dẹp bàn ăn sau bữa tối.
Trước đó, May cũng đã khua nồi đập chảo ầm ĩ lúc bồ ăn ra bàn khi January vừa từ trên gác đi xuống. Cô cũng trầm ngâm suốt bữa ăn và chỉ thỉnh thoảng ậm ừ với January và March.
Ba chị em nàng - May, hai mươi bảy; March, hai mươi sáu; và January, hai mươi lăm tuổi - trông rất giống nhau. Cả ba đều dong dỏng cao, tóc đen cùng với nước da màu kem mịn như cánh hoa mộc lan, dù hiện giờ đã trở thành màu rám nắng khỏe mạnh trong suốt mùa hè. Tuy nhiên, màu mắt của ba chị em lại rất khác nhau, mắt May màu xanh lục, của March là pha trộn giữa màu xanh lục và màu xám, còn January là màu xám khói.
May - chị cả, luôn là người điềm tĩnh, vững vàng, có thể đương đầu với mọi khó khăn. Nhưng tối nay cô có vẻ rất bối rối, khác hẳn ngày thường.
“Chị vẫn mệt sau buổi biểu diễn kịch câm à?” January hỏi với vẻ thông cảm.
May dành tất cả thời gian làm việc ở trang trại, nhưng vài năm trước cô đã tìm được niềm vui khi tham gia vào một đoàn kịch của thị trấn. Họ đã trình diễn vở kịch câm Aladdin tại nhà hát nhỏ trong suốt kỳ Giáng sinh và May thủ vai chính - vai diễn này theo truyền thống luôn được giao cho một phụ nữ. Đó là một công việc mệt mỏi nhưng rất thích thú, đòi hỏi May phải tham gia tất cả các buổi biểu diễn vào lúc chiều và tối suốt mấy ngày liên tiếp trong khi cô vẫn phải làm việc ở trang trại.
“Thực ra là...” May ngước lên khi đang nhặt những mảnh đĩa vỡ. “Hôm nay, chúng ta có một vị khách bất ngờ”, cô thẳng thắn.
January lập tức cứng người, cảnh giác với ý nghĩ “vị khách không mời” kia có thể là ai. Nàng đã trốn thoát khỏi vị khách dữ dội tên ối qua, nhưng nàng nghi ngờ gã là người không dễ chấp nhận bị lừa bịp. Nàng không biết làm thế nào gã có thế tìm ra nơi nàng ở, nhưng nàng tự hỏi nếu không phải gã thì có thế là ai...
Đôi mắt màu xanh lục của May đẫm nước khi cô đứng thẳng lên. “Các em có nhớ bức thư mà chúng ta nhận được trước Giáng sinh không? Bức thư từ viên luật sư đại diện cho một công ty lớn của Mỹ đó? Nó nói đến việc mua trang trại của chúng ta”, cô nhắc khi thấy cả March và January đều ngơ ngác.
“Tất nhiên là bọn em nhớ chứ. Bức thư khốn kiếp!” March bĩu môi khi chụp lấy cái khăn bếp để lau sạch vết bẩn chỗ đĩa rơi trên nền. “Nếu muốn bán trang trại thì chúng ta đã rao bán từ lâu rồi.” Cô cáu kỉnh ném cái khăn bẩn vào thùng rác.
“Đúng vậy”, May thở dài, nặng nhọc ngồi xuống ghế ăn.” Viên luật sư này đã một mình đến gặp chúng ta hôm nay. Hay đúng hơn là gặp chị, vì chỉ có chị ở trang trại lúc đó.” Cô nhăn nhó.
Do January làm việc vào buổi ti nên nàng ngủ bù hầu hết thời gian trong ngày. Còn March thì phải đi làm vì cô tìm được một công việc ngoài giờ từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, các ngày từ thứ Hai đến thứ Bảy trong suốt thời gian nghỉ lễ mừng năm mới. Chỉ có May làm việc cả ngày ở trang trại nhỏ bên sườn đồi của họ và cũng là người chịu trách nhiệm nấu nướng, dọn dẹp. Đó không phải là sự thu xếp thỏa đáng, bọn họ đều phải làm hai công việc cùng lúc. Nhưng thu nhập từ trang trại quá ít ỏi, không đủ để ba chị em chi tiêu nếu không có các khoản thu nhập từ việc làm thêm của March và January.
Rõ ràng vị khách của họ không phải là Max, nhưng trong thâm tâm January không chắc nàng có cảm thấy vui vẻ hay không.
“Em nghĩ có thể đó chỉ là một trò đùa thôi.” January an ủi khi thấy chị cả quá lo lắng.
May cười buồn bã. “Đáng tiếc là viên luật sư lại không nghĩ thế”, cô lẩm bẩm. “Thực tế, anh ta lặn lội về tận đây là để đưa ra một mức giá hết sức lố bịch cho trang trại này”, mắt cô long lên giận dữ khi nói ra mức giá đó.
Lọ lem bướng bỉnh - Chương 5
January thở hổn hển vì kinh ngạc, còn March thì nuốt khan một cách khó nhọc. Tất cả đều hiểu rằng trang trại của họ còn xa mới đáng giá con số đó. Nhưng câu hỏi là tại sao viên luật sư lại đề nghị mức giá quá cao như vậy chỉ cho một khoảnh đất mười sáu hecta, vài chuồng trại và một ngôi nhà cũ?
“Họ muốn gì?” March sắc sảo hỏi lại.
“Ngoài việc phải rời khỏi đây ngay lập tức, thì có lẽ còn vài yêu cầu nữa”, May chậm rãi trả lời.
“Ngoài... nhưng tất cả chúng ta đều được sinh ra ở đây”, January ngập ngừng phản đối.
“Đây là nhà của chúng ta!” March đồng thời lên tiếng.
May nở nụ cười méo xệch. “Chị cũng nói với anh ta như vậy. Nhưng có vẻ anh ta chẳng thèm để ý.” Cô nhún vai.
“Có lẽ do anh ta luôn sống trong một căn hộ penthouse[1"> sang trọngắt tiền.” March lầm bầm bất mãn. “Nên không thể nhận ra ‘một ngôi nhà’ là như thế nào nếu được mời vào. Em hy vọng chị không mời anh ta vào nhà.” Cô nói gay gắt.
[1"> Penthouse là những căn hộ sang trọng, có nhiều phòng, thường được đặt trên tầng cao nhất của các khu chung cư cao cấp.
May lắc mạnh đầ
»Tag: Trang 5 - Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 