Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc
Vũ.
Tử Thông ôm bụng bật cười khanh khách, sau đó giở cái giọng khàn đặc của mình ra chế giễu:
- Mày tưởng làm như vậy sẽ bảo vệ được cho nó sao? Nực cười...!!
- Tao không để mày đụng đến cô ấy đâu!!
- Mày nghĩ vậy thật sao...? - Tử Thông nghênh mặt, chậm rãi bước đến gần Minh Vũ, trên khóe môi vẫn còn nụ cười bỉ ổi. Trong tay hắn lại không có lấy một khẩu súng nào, nhưng vẫn can đảm bước đến thật gần Minh Vũ.
Minh Vũ nheo đôi mắt nhìn Tử Thông. Anh tự hỏi, hắn đang có ý định gì. Bất chợt Minh Vũ anh cảm nhận được cánh tay Đông Nhi được anh nắm chặt bây giờ đang bị tuột ra rồi mất hẳn. Nó xảy ra nhanh chóng, nhanh đến nổi anh chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã thấy Tử Thông đứng cười sặc sụa.
Minh Vũ quay đầu lại thì đã chẳng thấy bóng dáng Đông Nhi đâu. Quay đầu về phía Tử Thông thì lại thấy Đông Nhi đang đứng đó, bị hắn lấy dao kề cổ. Thì ra đồng bọn của Tử Thông trốn từ phía sau.
Đông Nhi bấu chặt lấy cánh tay của Tử Thông. Hai hàng nước mắt cứ chảy dài, cô đưa đôi mắt đang ngần ngận nước nhìn Minh Vũ. Chỉ cần một nhúc nhích nhỏ thôi, máu từ cổ cô cũng có thể chảy ra.
Chiếc dao con sắc bén phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, nó đang kề cổ thiên sứ, sẵn sàng giết chết thiên sứ bất cứ lúc nào.
Minh Vũ đứng ngây ra. Cơn tức giận hiện rõ trên đôi mắt màu hổ phách khiến nó trở nên đậm màu, anh nắm chặt nắm tay kêu răn rắc. Đối với anh lúc này, cho dù có cào xé Tử Thông ra từng mảnh nhỏ cũng chẳng làm hả dạ lòng anh.
- Nào, đến đây! Đến đây rồi mày sẽ thấy vợ mày ra sao??
- Khốn khiếp! Thả cô ấy ra...!!
Tử Thông lại tiếp tục một tràng cười thích thú, sau đó nhấc Đông Nhi đặt lên vai mình.
- Đừng đi theo tao, nó sẽ không toàn mạng mà trở về với mày đâu! - Nói xong Tử Thông bước lui ra con đường mòn, con dao vẫn còn trên tay hắn khiến Minh Vũ chỉ biết đứng như trời trồng mà nhìn theo tức giận.
Chap 28
Đông Nhi vùng vẫy, dùng hai bàn tay nhỏ nhắn đánh thật mạnh vào lưng Tử Thông cố thoát ra. Khẩu súng mà Minh Vũ đưa cho cô đang bị kẹt ở trong túi áo khoác, cô không tài nào lấy nó ra được.
Về Minh Vũ cùng hai chị em sinh đôi, họ chỉ biết đứng nhìn theo mà chẳng làm được gì. Tất cả cũng chỉ vì con dao sắc bén ấy.
Tử Thông hí hửng nắm chắc phần thắng trong tay, hiên ngang quay lưng bước đi mà chẳng có một chút lo sợ nào. Hắn đang đưa người con gái của Minh Vũ ra khỏi khu ổ chuột, hướng ra bãi đất trống và sắp sửa rời khỏi nơi đây.
Gia Cát khẽ cắn nhẹ cánh môi. Cô không thể đứng yên nhìn con người ấy gặp nguy hiểm được. Đáng lý ra, giờ này cô đã ở bên Anh quốc, nhưng cô về nước mục đích cũng chỉ vì muốn bảo vệ cho Đông Nhi, nhưng nếu chỉ biết đứng nhìn thì còn gì là đúng với mục đích cô ở đây nữa.
Chẳng một chút chần chừ, Gia Cát chạy thật nhanh đến chỗ Đông Nhi hòng muốn cứu. Cô em gái Gia Lương chỉ kịp gọi tên cô thật lớn.
Nghe tiếng gọi, Tử Thông quay người lại. Mũi dao trong tay hắn theo phản xạ khi thấy có người chạy đến thì găm thẳng vào bụng Gia Cát.
Cô chỉ kịp rên lên một tiếng rồi khụy xuống. Con dao đẫm đầy máu đỏ rơi xuống đất, Tử Thông hốt hoảng, chới với khiến Đông Nhi trên vai cũng té xuống theo.
Đông Nhi mặc kệ cho khẩu súng của mình đã bị văng ra khá xa, mặc kệ những vết trầy xước trên tay đang rướm máu, mặc kệ những cái đau rát vì vết thương bị nhiễm trùng, cô chạy đến với Gia Cát, con người đã không ngần ngại mà lao đến cứu cô.
- Cô đừng khóc...! - Gia Cát thều thào nói trong tiếng thở hổn hển. Máu mỗi lúc ra một nhiều, nhưng cô vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra những giọt nước mắt đang liên tục rơi xuống mặt mình nóng hổi. - ... Cảm ơn vì nụ cười hôm đó... vậy nên, cô đừng khóc...
Gắng rặng một nụ cười trên đôi môi tái nhợt, Gia Cát nắm chặt bàn tay của Đông Nhi. Nụ cười hôm đó cô vẫn nhớ suốt. Nụ cười mà có thể xóa tan tất cả lòng căm thù trong lòng cô, để cô được ở đây, được phục vụ người mà chính cô tự xem là ân nhân chỉ bằng một nụ cười...
Vừa dứt lời, bỗng dưng Đông Nhi cảm thấy cơ thể mình đang được ai đó nhấc lên. Cô hốt hoảng quay đầu nhìn lại thì Tử Thông đang bế cô lên trên vai rồi nhanh chóng chạy đi. Bàn tay cô cũng tuột mất khỏi bàn tay Gia Cát, Đông Nhi chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt Gia Cát đã nhắm nghiền lại, chẳng hề có một chút động đậy nào nữa.
Minh Vũ chộp lấy khẩu súng, liên tục nhắm vào Tử Thông mà bắn nhưng tất cả đều trật vì khoảng cách quá xa. Tất cả diễn ra nhanh chóng, nhanh đến mức Tử Thông đã biến mất, còn sót lại ở khu ổ chuột này là một đẫm máu đỏ tươi của Gia Cát, vài giọt nước từ Gia Lương và một mớ cảm xúc
hỗn tạp của Minh Vũ.
Tử Thông đưa Đông Nhi lên xe, nhanh chóng ra lệnh cho đàn em chọc thủng bánh xe của Minh Vũ để anh không thể đuổi theo.
Chiếc xe chạy mãi mất nửa ngày. Nó dừng lại ở một căn nhà xa hoa, tráng lệ được phủ một lớp sơn màu trắng kem. Tử Thông bế Đông Nhi từ ngoài vườn, băng qua chiếc cầu thang xoắn, tiếp tục vượt qua dãy hành lang.
Hắn dùng chân đạp vào một cánh cửa của một căn phòng, mạnh bạo ném Đông Nhi vào trong một cách không thương tiếc. Sau đó gằng giọng ''nhắc nhở'':
- Cô sẽ phải ở đây cả đời..!
Tử Thông đóng mạnh cánh cửa, cùng tiếng khóa chốt cửa bật lên. Đông Nhi mới biết mình bị giam.
Căn phòng cũng không đến nỗi tồi tàn, thậm chí nó còn mới toanh. Có thể tất cả đủ để cho Đông Nhi cô sống cả đời, nhưng bao nhiêu đó chẳng nhằm nhò gì với cô. Cô muốn về với Minh Vũ, về căn phòng hai màu trắng đen lạnh ngắt nhưng đầy hơi ấm từ chồng cô.
Bước gần đến chiếc giường, Đông Nhi tiện tay ôm lấy cái gối vào lòng rồi bật khóc. Cô sợ...
...
Minh Vũ trở về nhà với ''hai bàn tay trắng'' mà không có Đông Nhi. Anh chẳng thể nghĩ nổi, nếu Đông Nhi có mặt ở đây, cô sẽ như thế nào khi Gia Cát không còn trên đời này nữa. Anh cũng chẳng dám tưởng tượng nỗi, có một ngày, anh đã để vụt mất Đông Nhi.
- Mau đi tìm cô ấy ch
Tử Thông ôm bụng bật cười khanh khách, sau đó giở cái giọng khàn đặc của mình ra chế giễu:
- Mày tưởng làm như vậy sẽ bảo vệ được cho nó sao? Nực cười...!!
- Tao không để mày đụng đến cô ấy đâu!!
- Mày nghĩ vậy thật sao...? - Tử Thông nghênh mặt, chậm rãi bước đến gần Minh Vũ, trên khóe môi vẫn còn nụ cười bỉ ổi. Trong tay hắn lại không có lấy một khẩu súng nào, nhưng vẫn can đảm bước đến thật gần Minh Vũ.
Minh Vũ nheo đôi mắt nhìn Tử Thông. Anh tự hỏi, hắn đang có ý định gì. Bất chợt Minh Vũ anh cảm nhận được cánh tay Đông Nhi được anh nắm chặt bây giờ đang bị tuột ra rồi mất hẳn. Nó xảy ra nhanh chóng, nhanh đến nổi anh chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã thấy Tử Thông đứng cười sặc sụa.
Minh Vũ quay đầu lại thì đã chẳng thấy bóng dáng Đông Nhi đâu. Quay đầu về phía Tử Thông thì lại thấy Đông Nhi đang đứng đó, bị hắn lấy dao kề cổ. Thì ra đồng bọn của Tử Thông trốn từ phía sau.
Đông Nhi bấu chặt lấy cánh tay của Tử Thông. Hai hàng nước mắt cứ chảy dài, cô đưa đôi mắt đang ngần ngận nước nhìn Minh Vũ. Chỉ cần một nhúc nhích nhỏ thôi, máu từ cổ cô cũng có thể chảy ra.
Chiếc dao con sắc bén phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, nó đang kề cổ thiên sứ, sẵn sàng giết chết thiên sứ bất cứ lúc nào.
Minh Vũ đứng ngây ra. Cơn tức giận hiện rõ trên đôi mắt màu hổ phách khiến nó trở nên đậm màu, anh nắm chặt nắm tay kêu răn rắc. Đối với anh lúc này, cho dù có cào xé Tử Thông ra từng mảnh nhỏ cũng chẳng làm hả dạ lòng anh.
- Nào, đến đây! Đến đây rồi mày sẽ thấy vợ mày ra sao??
- Khốn khiếp! Thả cô ấy ra...!!
Tử Thông lại tiếp tục một tràng cười thích thú, sau đó nhấc Đông Nhi đặt lên vai mình.
- Đừng đi theo tao, nó sẽ không toàn mạng mà trở về với mày đâu! - Nói xong Tử Thông bước lui ra con đường mòn, con dao vẫn còn trên tay hắn khiến Minh Vũ chỉ biết đứng như trời trồng mà nhìn theo tức giận.
Chap 28
Đông Nhi vùng vẫy, dùng hai bàn tay nhỏ nhắn đánh thật mạnh vào lưng Tử Thông cố thoát ra. Khẩu súng mà Minh Vũ đưa cho cô đang bị kẹt ở trong túi áo khoác, cô không tài nào lấy nó ra được.
Về Minh Vũ cùng hai chị em sinh đôi, họ chỉ biết đứng nhìn theo mà chẳng làm được gì. Tất cả cũng chỉ vì con dao sắc bén ấy.
Tử Thông hí hửng nắm chắc phần thắng trong tay, hiên ngang quay lưng bước đi mà chẳng có một chút lo sợ nào. Hắn đang đưa người con gái của Minh Vũ ra khỏi khu ổ chuột, hướng ra bãi đất trống và sắp sửa rời khỏi nơi đây.
Gia Cát khẽ cắn nhẹ cánh môi. Cô không thể đứng yên nhìn con người ấy gặp nguy hiểm được. Đáng lý ra, giờ này cô đã ở bên Anh quốc, nhưng cô về nước mục đích cũng chỉ vì muốn bảo vệ cho Đông Nhi, nhưng nếu chỉ biết đứng nhìn thì còn gì là đúng với mục đích cô ở đây nữa.
Chẳng một chút chần chừ, Gia Cát chạy thật nhanh đến chỗ Đông Nhi hòng muốn cứu. Cô em gái Gia Lương chỉ kịp gọi tên cô thật lớn.
Nghe tiếng gọi, Tử Thông quay người lại. Mũi dao trong tay hắn theo phản xạ khi thấy có người chạy đến thì găm thẳng vào bụng Gia Cát.
Cô chỉ kịp rên lên một tiếng rồi khụy xuống. Con dao đẫm đầy máu đỏ rơi xuống đất, Tử Thông hốt hoảng, chới với khiến Đông Nhi trên vai cũng té xuống theo.
Đông Nhi mặc kệ cho khẩu súng của mình đã bị văng ra khá xa, mặc kệ những vết trầy xước trên tay đang rướm máu, mặc kệ những cái đau rát vì vết thương bị nhiễm trùng, cô chạy đến với Gia Cát, con người đã không ngần ngại mà lao đến cứu cô.
- Cô đừng khóc...! - Gia Cát thều thào nói trong tiếng thở hổn hển. Máu mỗi lúc ra một nhiều, nhưng cô vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra những giọt nước mắt đang liên tục rơi xuống mặt mình nóng hổi. - ... Cảm ơn vì nụ cười hôm đó... vậy nên, cô đừng khóc...
Gắng rặng một nụ cười trên đôi môi tái nhợt, Gia Cát nắm chặt bàn tay của Đông Nhi. Nụ cười hôm đó cô vẫn nhớ suốt. Nụ cười mà có thể xóa tan tất cả lòng căm thù trong lòng cô, để cô được ở đây, được phục vụ người mà chính cô tự xem là ân nhân chỉ bằng một nụ cười...
Vừa dứt lời, bỗng dưng Đông Nhi cảm thấy cơ thể mình đang được ai đó nhấc lên. Cô hốt hoảng quay đầu nhìn lại thì Tử Thông đang bế cô lên trên vai rồi nhanh chóng chạy đi. Bàn tay cô cũng tuột mất khỏi bàn tay Gia Cát, Đông Nhi chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt Gia Cát đã nhắm nghiền lại, chẳng hề có một chút động đậy nào nữa.
Minh Vũ chộp lấy khẩu súng, liên tục nhắm vào Tử Thông mà bắn nhưng tất cả đều trật vì khoảng cách quá xa. Tất cả diễn ra nhanh chóng, nhanh đến mức Tử Thông đã biến mất, còn sót lại ở khu ổ chuột này là một đẫm máu đỏ tươi của Gia Cát, vài giọt nước từ Gia Lương và một mớ cảm xúc
hỗn tạp của Minh Vũ.
Tử Thông đưa Đông Nhi lên xe, nhanh chóng ra lệnh cho đàn em chọc thủng bánh xe của Minh Vũ để anh không thể đuổi theo.
Chiếc xe chạy mãi mất nửa ngày. Nó dừng lại ở một căn nhà xa hoa, tráng lệ được phủ một lớp sơn màu trắng kem. Tử Thông bế Đông Nhi từ ngoài vườn, băng qua chiếc cầu thang xoắn, tiếp tục vượt qua dãy hành lang.
Hắn dùng chân đạp vào một cánh cửa của một căn phòng, mạnh bạo ném Đông Nhi vào trong một cách không thương tiếc. Sau đó gằng giọng ''nhắc nhở'':
- Cô sẽ phải ở đây cả đời..!
Tử Thông đóng mạnh cánh cửa, cùng tiếng khóa chốt cửa bật lên. Đông Nhi mới biết mình bị giam.
Căn phòng cũng không đến nỗi tồi tàn, thậm chí nó còn mới toanh. Có thể tất cả đủ để cho Đông Nhi cô sống cả đời, nhưng bao nhiêu đó chẳng nhằm nhò gì với cô. Cô muốn về với Minh Vũ, về căn phòng hai màu trắng đen lạnh ngắt nhưng đầy hơi ấm từ chồng cô.
Bước gần đến chiếc giường, Đông Nhi tiện tay ôm lấy cái gối vào lòng rồi bật khóc. Cô sợ...
...
Minh Vũ trở về nhà với ''hai bàn tay trắng'' mà không có Đông Nhi. Anh chẳng thể nghĩ nổi, nếu Đông Nhi có mặt ở đây, cô sẽ như thế nào khi Gia Cát không còn trên đời này nữa. Anh cũng chẳng dám tưởng tượng nỗi, có một ngày, anh đã để vụt mất Đông Nhi.
- Mau đi tìm cô ấy ch
»Tag: Trang 44 - Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 