Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc
ng tức tối hơn. Gương mặt thanh tú bây giờ tối sầm lại, cũng nhanh chóng nở một nụ cười đáp trả. Một nụ cười quỷ quái khiến người đối thoại phải đơ ra vài giây, sau đó nổi hết cả da óc.
- Sao ba không đưa nó vào miệng và cắn thử!... - Sau cái nụ cười giết người ấy, Đông Nhi cất cao giọng cùng với cái giọng lánh lót, cô gằng từng chữ một xoáy sâu vào màng nhĩ của đối phương. - ... Con chắc chắn răng ba sẽ vỡ vụn ra từng mảnh đấy!
Nói xong cô bước ra về trước khi lễ phép cuối chào ba chồng một cách cẩn thận. Mặc kệ cho ông đang ngây người ra như người bị mất hồn. Đông Nhi lại trở về với sứ mạng của một thiên sứ. Nhanh chân bước ra khỏi căn biệt thự đầy sát khí, cô leo lên chiếc BMW đậu ở phía trước. Lúc này mồ hôi mới túa ra như thác nước đổ, cô thở hổn hển.
Thật sự lúc ấy cô đã rất sợ. Nước mắt đã rất muốn rơi ra. Nhưng cô cũng tự cho minh một cái khen, rằng cô đã biết kìm nén rất giỏi so với lúc trước. Cô đang thật sự cần Minh Vũ những lúc như thế này, chỉ mong anh có thể dang tay che chắn cho cô như mọi khi.
Sự lạnh nhạt và ngạo mạn mà cô đã học được từ Minh Vũ chỉ có thể che đậy sự yếu đuối vốn dĩ ẩn náu bên trong con người cô. Nó đang từng ngày dẫm nát cả tâm hồn của một thiên sứ, đang dần biến cô trở thành một ác quỷ khát máu nếu như không có Minh Vũ bên cạnh.
Chiếc BMW từ từ lăn bánh. Kéo nhẹ tấm màng cửa hướng ra bên ngoài. Người đàn ông nở nụ cười vô cùng sắc bén, ông đan hai bàn tay vào nhau và ngả người ra chiếc ghế xoay.
- Đưa vào miệng và cắn sao...? Tốt lắm con gái!
...
Những ngày sau đó, Minh Vũ vẫn hoàn toàn hôn mê, không có dấu hiệu sẽ tỉnh lại. Đông Nhi vẫn đến bệnh viện mỗi ngày đều đặn. Những lúc như thế, Đông Nhi cô chỉ còn cách ngắm nhìn Minh Vũ thật lâu, rồi trò chuyện cùng anh. Cô lại mất đi một ít nước mắt, rồi mắt cũng thâm quầng nhiều hơn.
Cô đang dần tuyệt vọng...! Tuyệt vọng với Minh Vũ và với cả chính mình!
...
Chiếc BMW quen thuộc dừng trước một căn biệt thự cũng quen thuộc nốt. Đông Nhi từ trong xe bước ra, rồi tiến thẳng vào nhà. Căn biệt thự rộng thênh thang chỉ còn mỗi cô và mấy cô hầu gái, cùng thêm bà vú già.
Đông Nhi đã quá mệt mỏi với việc đi đi về về từ nhà đến bệnh viện. Mặc dù rất yêu Minh Vũ, nhưng làm sao tránh khỏi cái cảm giác chiếc giường rộng mà chỉ có cô cùng mấy cái gối đơn độc.
Bước chân nặng trịch nhấc lên theo từng bậc thang. Nhưng thay vì Đông Nhi phải dừng lại ở tầng hai là nơi có phòng của cô, cô lại bước đi, bước đến khi bàn tay cô vặn nhẹ nắm tay của cánh cửa. Trước mặt hiện ra là một thế giới bao la với mấy chậu kiểng mà chồng cô đang chăm sóc dở dang.
Mấy chậu kiểng bây giờ héo hết lá chuyển thành một màu nâu vàng, cằn cõi đứng trơ ra giữa nắng gió, mặc kệ mưa bão có thể làm nó chết khô. Minh Vũ đã bỏ rơi tất cả, bỏ rơi luôn cả Đông Nhi. Cô bây giờ lạc lõng, chơi vơi mà không biết tựa vào ai.
Bước chân vẫn bước đi đều đều. Sân thượng nhà cô bây giờ ngập nắng, không quá chói chang hay gắt lên, nó chỉ đủ làm người ta cảm thấy dễ chịu với một chút ánh nắng còn sót lại của buổi hoàng hôn sắp tà.
Chống hai tay lên lan can của sân thượng. Thế giới phía dưới vẫn đang diễn ra bình thản, không hề hay biết cô gái trên này đang muốn làm gì.
Đông Nhi tìm thấy một chiếc ghế đẩu. Giữa chốn bao la chỉ có toàn những chậu kiểng mà lại tìm thấy một chiếc ghế ngay lúc này. Quả thật ông trời thật biết cách trêu ngươi người khác. Cô đứng lên ghế. Từ từ và chậm rãi.
Gió phả vào mặt mát rượi, làm bay bay mấy lọn tóc màu hạt dẻ ra phía sau. Chỉ còn hai bước chân ngắn ngủi nữa thôi, cơ thể cô sẽ được tự do bay theo gió và ''từ từ'' rơi xuống dưới.
Thoải mái và sẽ không sợ mệt mỏi hay áp lực gì nữa...
Chap 20: Don't touch her!!
Đông Nhi nhíu mày, vì gió làm mắt cô cay hay vì nước mắt quá đắng. Chính cô cũng không rõ, nhưng cô biết, thả người xuống đây, là cô đã bỏ Minh Vũ ở lại một mình. Thế giới của cô, chẳng còn là màu hồng như cô mong muốn nữa, nó đã chuyển dần sang một màu đen duy nhất, tia sáng duy nhất của cô là Minh Vũ, giờ đây cũng vụt tắt.
Hơn nửa tháng rồi... cô đã không được Minh Vũ ôm vào lòng!!
...
*Bệnh viện Thành phố*
Bàn tay có chi chít những ống tiêm để dẫn dung dịch nước biển vào người. Giờ đây cảm thấy nhoi nhói. Những ngón tay bắt đầu nhúc nhích nhẹ. Tâm trí vẫn còn luôn nghĩ đến người con gái có gương mặt của thiên sứ và mái tóc dài màu hạt dẻ.
- Bác sĩ, bác sĩ!!! Tỉnh rồi!!
...
Đôi bàn chân có mang đôi giày búp bê màu đỏ nhẹ, cái nơ nhỏ nhỏ trên đỉnh giày ngượng ngập. Đã quyết định bước lên một bước, nhưng lại chợt khựng lại. Cảm thấy trong lòng bứt rứt khó chịu.
Chỉ hai bước chân ngắn thôi, cô sẽ thoát khỏi những áp lực trong lúc này, sẽ không bận tâm hay những gì đại loại như thế nữa.
Hai bả vai bắt đầu run lên, rồi xuống hai cánh tay. Sau đó là xuống đôi chân. Toàn thân Đông Nhi bây giờ bất động. đứng chông chênh trên chiếc ghế đẩu mà nước mắt cô rơi lã chã.
Cô lại khóc...!!
Nhưng khóc vì sợ, hay khóc vì cô vẫn còn lưu luyến điều gì đó.
Nhịp tim càng lúc càng đập mạnh, hối thúc cô phải quay lại ngay lập tức. Nhưng tất cả đều bị lí trí kiểm soát chặt chẽ. Quay lại để rồi bắt gặp cảnh tưởng Minh Vũ nằm bất động trên giường bệnh, không hề mở mắt nhìn cô lấy một lần?
...
- Kiểm tra nhịp tim cho tôi!!
- Ổn, thưa bác sĩ!!
- Hay quá!! Có thể kì tích đã đến với cậu ấy!! Báo ngay cho gia đình cậu ấy biết ngay nhé!!
- Bác... sĩ.... cho tôi... về!!! Nhanh lên!!!
...
Hoàng hồn đang dần buông xuống, bao vây cả khung trời là một màu đỏ ối. Một màu đỏ của sự chết chóc. Môt màu đỏ của máu...
Người con gái trong chiếc váy màu trắng có màu vài điểm nhấn màu đỏ này vẫn đứng im trên chiếc ghế đẩu. Não cô đang được tách ra chia làm hai, đối đầu với nhau.
Một bên ra lệnh cho cô phải bước xuố
- Sao ba không đưa nó vào miệng và cắn thử!... - Sau cái nụ cười giết người ấy, Đông Nhi cất cao giọng cùng với cái giọng lánh lót, cô gằng từng chữ một xoáy sâu vào màng nhĩ của đối phương. - ... Con chắc chắn răng ba sẽ vỡ vụn ra từng mảnh đấy!
Nói xong cô bước ra về trước khi lễ phép cuối chào ba chồng một cách cẩn thận. Mặc kệ cho ông đang ngây người ra như người bị mất hồn. Đông Nhi lại trở về với sứ mạng của một thiên sứ. Nhanh chân bước ra khỏi căn biệt thự đầy sát khí, cô leo lên chiếc BMW đậu ở phía trước. Lúc này mồ hôi mới túa ra như thác nước đổ, cô thở hổn hển.
Thật sự lúc ấy cô đã rất sợ. Nước mắt đã rất muốn rơi ra. Nhưng cô cũng tự cho minh một cái khen, rằng cô đã biết kìm nén rất giỏi so với lúc trước. Cô đang thật sự cần Minh Vũ những lúc như thế này, chỉ mong anh có thể dang tay che chắn cho cô như mọi khi.
Sự lạnh nhạt và ngạo mạn mà cô đã học được từ Minh Vũ chỉ có thể che đậy sự yếu đuối vốn dĩ ẩn náu bên trong con người cô. Nó đang từng ngày dẫm nát cả tâm hồn của một thiên sứ, đang dần biến cô trở thành một ác quỷ khát máu nếu như không có Minh Vũ bên cạnh.
Chiếc BMW từ từ lăn bánh. Kéo nhẹ tấm màng cửa hướng ra bên ngoài. Người đàn ông nở nụ cười vô cùng sắc bén, ông đan hai bàn tay vào nhau và ngả người ra chiếc ghế xoay.
- Đưa vào miệng và cắn sao...? Tốt lắm con gái!
...
Những ngày sau đó, Minh Vũ vẫn hoàn toàn hôn mê, không có dấu hiệu sẽ tỉnh lại. Đông Nhi vẫn đến bệnh viện mỗi ngày đều đặn. Những lúc như thế, Đông Nhi cô chỉ còn cách ngắm nhìn Minh Vũ thật lâu, rồi trò chuyện cùng anh. Cô lại mất đi một ít nước mắt, rồi mắt cũng thâm quầng nhiều hơn.
Cô đang dần tuyệt vọng...! Tuyệt vọng với Minh Vũ và với cả chính mình!
...
Chiếc BMW quen thuộc dừng trước một căn biệt thự cũng quen thuộc nốt. Đông Nhi từ trong xe bước ra, rồi tiến thẳng vào nhà. Căn biệt thự rộng thênh thang chỉ còn mỗi cô và mấy cô hầu gái, cùng thêm bà vú già.
Đông Nhi đã quá mệt mỏi với việc đi đi về về từ nhà đến bệnh viện. Mặc dù rất yêu Minh Vũ, nhưng làm sao tránh khỏi cái cảm giác chiếc giường rộng mà chỉ có cô cùng mấy cái gối đơn độc.
Bước chân nặng trịch nhấc lên theo từng bậc thang. Nhưng thay vì Đông Nhi phải dừng lại ở tầng hai là nơi có phòng của cô, cô lại bước đi, bước đến khi bàn tay cô vặn nhẹ nắm tay của cánh cửa. Trước mặt hiện ra là một thế giới bao la với mấy chậu kiểng mà chồng cô đang chăm sóc dở dang.
Mấy chậu kiểng bây giờ héo hết lá chuyển thành một màu nâu vàng, cằn cõi đứng trơ ra giữa nắng gió, mặc kệ mưa bão có thể làm nó chết khô. Minh Vũ đã bỏ rơi tất cả, bỏ rơi luôn cả Đông Nhi. Cô bây giờ lạc lõng, chơi vơi mà không biết tựa vào ai.
Bước chân vẫn bước đi đều đều. Sân thượng nhà cô bây giờ ngập nắng, không quá chói chang hay gắt lên, nó chỉ đủ làm người ta cảm thấy dễ chịu với một chút ánh nắng còn sót lại của buổi hoàng hôn sắp tà.
Chống hai tay lên lan can của sân thượng. Thế giới phía dưới vẫn đang diễn ra bình thản, không hề hay biết cô gái trên này đang muốn làm gì.
Đông Nhi tìm thấy một chiếc ghế đẩu. Giữa chốn bao la chỉ có toàn những chậu kiểng mà lại tìm thấy một chiếc ghế ngay lúc này. Quả thật ông trời thật biết cách trêu ngươi người khác. Cô đứng lên ghế. Từ từ và chậm rãi.
Gió phả vào mặt mát rượi, làm bay bay mấy lọn tóc màu hạt dẻ ra phía sau. Chỉ còn hai bước chân ngắn ngủi nữa thôi, cơ thể cô sẽ được tự do bay theo gió và ''từ từ'' rơi xuống dưới.
Thoải mái và sẽ không sợ mệt mỏi hay áp lực gì nữa...
Chap 20: Don't touch her!!
Đông Nhi nhíu mày, vì gió làm mắt cô cay hay vì nước mắt quá đắng. Chính cô cũng không rõ, nhưng cô biết, thả người xuống đây, là cô đã bỏ Minh Vũ ở lại một mình. Thế giới của cô, chẳng còn là màu hồng như cô mong muốn nữa, nó đã chuyển dần sang một màu đen duy nhất, tia sáng duy nhất của cô là Minh Vũ, giờ đây cũng vụt tắt.
Hơn nửa tháng rồi... cô đã không được Minh Vũ ôm vào lòng!!
...
*Bệnh viện Thành phố*
Bàn tay có chi chít những ống tiêm để dẫn dung dịch nước biển vào người. Giờ đây cảm thấy nhoi nhói. Những ngón tay bắt đầu nhúc nhích nhẹ. Tâm trí vẫn còn luôn nghĩ đến người con gái có gương mặt của thiên sứ và mái tóc dài màu hạt dẻ.
- Bác sĩ, bác sĩ!!! Tỉnh rồi!!
...
Đôi bàn chân có mang đôi giày búp bê màu đỏ nhẹ, cái nơ nhỏ nhỏ trên đỉnh giày ngượng ngập. Đã quyết định bước lên một bước, nhưng lại chợt khựng lại. Cảm thấy trong lòng bứt rứt khó chịu.
Chỉ hai bước chân ngắn thôi, cô sẽ thoát khỏi những áp lực trong lúc này, sẽ không bận tâm hay những gì đại loại như thế nữa.
Hai bả vai bắt đầu run lên, rồi xuống hai cánh tay. Sau đó là xuống đôi chân. Toàn thân Đông Nhi bây giờ bất động. đứng chông chênh trên chiếc ghế đẩu mà nước mắt cô rơi lã chã.
Cô lại khóc...!!
Nhưng khóc vì sợ, hay khóc vì cô vẫn còn lưu luyến điều gì đó.
Nhịp tim càng lúc càng đập mạnh, hối thúc cô phải quay lại ngay lập tức. Nhưng tất cả đều bị lí trí kiểm soát chặt chẽ. Quay lại để rồi bắt gặp cảnh tưởng Minh Vũ nằm bất động trên giường bệnh, không hề mở mắt nhìn cô lấy một lần?
...
- Kiểm tra nhịp tim cho tôi!!
- Ổn, thưa bác sĩ!!
- Hay quá!! Có thể kì tích đã đến với cậu ấy!! Báo ngay cho gia đình cậu ấy biết ngay nhé!!
- Bác... sĩ.... cho tôi... về!!! Nhanh lên!!!
...
Hoàng hồn đang dần buông xuống, bao vây cả khung trời là một màu đỏ ối. Một màu đỏ của sự chết chóc. Môt màu đỏ của máu...
Người con gái trong chiếc váy màu trắng có màu vài điểm nhấn màu đỏ này vẫn đứng im trên chiếc ghế đẩu. Não cô đang được tách ra chia làm hai, đối đầu với nhau.
Một bên ra lệnh cho cô phải bước xuố
»Tag: Trang 32 - Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 