Truyện Teen - Cô Cần Tiền, Còn Tôi Cần Cô! OK
c. ( hừ! Không chết ms lạ)
Mai Chi nói:
-Em cũng chuyển đến đó nhé?
-Khỏi đy. Em làm như chị là con nít vậy!
Cô uể oải phán một câu rồi nghịch đt tiếp không để ý Mai Chi đang dần sa sầm lại đến đen kịt.
Mai Chi kìm nén cơn giận hỏi:
-Chị chuyển đến trg nào?
-À… trường của anh Kiên ấy!
Mai Chi ngạc nhiên:
-Sao chị chuyển được đến đó?
Cô cười lộ chiếc răng khểnh rất duyên:
-Thế mới tài chứ lỵ!
Mai Chi cười khẽ:
-Em tin là chưa đc 3 ngày đâu.
-Sao? – Cô ngạc nhiên hỏi lại.
-Ở đây chị còn được “ngửi” mùi tiền đy chỗ khác thỳ e rằng…..
Cô bật cười thành tiếng:
-Đến lượt em lo? Chị á? Đi đâu cũng kiếm đk tiền hết.
Mai Chi không nói gì nữa, xem đồng hồ rồi nói:
-9h rồi. Em về chị nhé!
-Ừ! Trả em nè.
Mai Chi gật đầu chạy biến.
Cô lại vân vê cái bút, miêng tự nhiên xuất hiện một nụ cười.
“ Ha ha. Trường quý tộc ư? Một kho tiền hời đây! Sao mình lại thông minh như thế nhỉ??????? Cười lên mới chạm được vào đô-la chứ?”
Cô nghĩ thầm rồi ngủ thiếp đi trên môi vẫn nở nụ cười sung sướng.
…..
Ba cô vào. Thấy con gái gục xuống ngon lành trên bàn, ông khẽ khàng dìu cô lên giường. Cô vừa ngủ vừa lẩm bẩm, nc miếng tràn ra khoé miệng. Ông chỉ nghe loáng thoáng: tiền hay cái gì yêu yêu. Hừm. Con bé này. Thật là….
…..
Sáng hôm sau, anh cô từ nội trú về nhà, xềnh xệch lôi tuột cô từ trên giường xuống. Híc.
Cô gào ầm lên bất mãn:
-Anh à, mới… 6h 35’ thoy mà! Anh vừa vừa thôi chứ!!!!!!!!!!
Anh trai cô ( từ nay xưng là Prince) nhăn nhó:
-Thôi đi! Mới à?? “Cô” muốn muộn thì cũng đừng làm “ tôi” muộn cùng nhé!
Cô lẩm bẩm mắt thì vẫn lim dim:
-Từ từ đã nào.
Cô lê bước vào nhà vệ sinh…
…… 15’ sau….
-Quái lạ! Con nhóc này làm gì mà lâu thế???
Prince bực bội độc thoại rồi như không chịu được nữa anh chạy vào nhà vệ sinh đá cửa. Phát hiện một hình ảnh “ rất đẹp” của cô em gái. Thì ra để mặc anh chờ dài cổ, cô vẫn thong thả khò khò …. Ngay trong NHÀ VỆ SINH.
Anh định lôi bật cô dậy thì đột nhiên một nụ cười gian manh xuất hiện trên môi anh. “ nhóc, cứ chờ đó! Anh cho nhóc thân tàn luôn nhé!”
“ Tách” “Tách”
Mỉm cười lần nữa với hai tấm ảnh, anh từ tốn bc đến kéo xệh cô em gái ra khỏi WC, khiến cô chả biết mô tê gì.
Cuối cùng, sau một hồi “làm việc cật lực”, Prince đã hoàn tất công việc buổi sáng cho cô.
…..
Trèo lên xe của anh trai, cô lầm bầm đầy tức tối:
-Anh đi chầm chầm thôi. Em đag mệt.
Prince nghiến răng không thèm để ý lời cô, nói:
-Bám chắc vào.
Rồi đôi chân dài của anh guồng đi nhanh chóng khiến cô tưởng chừng như rớt lại nửa ng đằng sau. Híc.
-Chậm thôi.
-Muốn muộn hay sao? – Prince nói.
Cô ư ử ( từ này dành cho dog nhưng phù hợp cho trg hợp lúc này nên mk mạn phép dùng nốt) rồi im bặt chỉ dám tức một mình.
……
- Đến rồi. May quá!
Cô phụng phịu nhìn anh trai để xe vào rồi bc lại gần cô,
-Sao? Như cung điện đúng k?
-Nhà tù thì có. – đang sẵn tức cô trả đữa anh trai mặc cho câu nói của cô cắt tất cả hứng thú của Prince.
Cô cầm gói cơm hộp mặt nhăn nhó vừa quay ra sau **** anh trai vừa đi… Thế là…
“ BỐP”
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 03
“ BỐP”
-Á! Đ..au ! – Cô nhăn nhó rên rỉ.
Không thấy có tiếng đáp lại, cô rùng mình. Có khi nào là ma không? Lạ lùng! Sáng ban mai lấy đâu ra ma???
Gom hết can đảm ( cái này dũng cảm nha), cô ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm vào người đối diện, rồi dụi mắt và lấy tay đập đập vào mặt người đó. Ô hô, chạm vào được nè! Mịn nữa!!
Thở phào nhẹ nhõm cô sung sướng vì may sao đó là người. ( Bà chị này dở ghê??)
Người đối diện trừng trừng mắt nhìn cô:
-Khùng hả???
Cô gân cổ cãi lại:
-Có anh mới khùng ấy!
Vừa lúc đó, cô thấy đồng tử người đó dãn ra, người đó hỏi:
-Là mày à?
Cô quay lại. Ủa! Là anh Prince mà.
Cô lật đật chạy tới bên cạnh anh, nhìn trước ngó sau, xem còn ai nữa không, rồi cuối cùng mới hỏi Prince:
-Anh quen cái tên thô lỗ thấy ớn này à????
Prince suýt tý nữa là bật cười. Cô em gái lỗ mãng thg ngày nay mắng ngta mà chả nghĩ đến mình. Hời. Anh trêu chọc cô:
-Ế, thế không phải anh chỉ thấy anh bạn đẹp trai của anh chứ có thấy anh chàng “ kém ga-lăng” nào đâu?
Cô ngây thơ chỉnh lại, rồi chỉ tay vào người đó:
-Là cái tên này này! Không phải “ kém ga-lăng” mà là “ thô lỗ”! Hai từ này khác nhau mà!
Người đó tức phụt khói, miệng thở liên tục một cách khó nhọc. Hơi thở lạnh lùng phả ra toả khắp bầu không gian.
Prince nhìn cô một hồi rồi nói:
-Nè, chào hỏi cho nghiêm túc! Không phải tênnày tên nọ đâu nhé! Đây là bạn anh… Lucifer. ….
Cô hả hả bật cười ( một cách zô zyên):
-Lucifer í hả?????? ha ha! Tên gì hay vậy?
Prince nhăn mũi bóc toẹt cô ra:
-Ớ, thế còn hay hơn tên Mun của em mà!!!
-Anh……..!!!!!!!!!!!!!!!!! – Cô hét lên.
Prince không nói gì nhìn sang Lucifer:
-Đây là em gái mình, Đông Thy!
Lucifer trở như tượng nhìn cô bằng ánh mắt hình viên đạn bạc. Cô cũng tròn mắt nhìn lại với ánh mắt hình súng thần công. Ha ha! Đọ mắt hả?! Còn khuya đi!
Lucifer dứt ánh mắt ra khỏi ngưới cô, cậu nói:
-Thật khó tin.
-Khó tin cái gì?
-Khó tin hai người là anh em.
Cô nghĩ thầm: “ Hoá ra là vậy! Nói qua nói lại là muốn khen mình đẹp! Muốn tán tỉnh mình! Ha ha! Ai nói chị Hai như mình không có người thích chứ! Handsome boy thế này cơ mà!!!!!!!! Ha ha ha! Mình thật là thông minh!”
Prince hỏi tiếp:
-Tại sao?
-Tại sao à? Một người như cậu mà có cô em gái như ma lem thế này thật chả ra làm sao. – Lucifer thản nhiên nói, lông mày nhếch lên chọc tức cô. Và câu nói này kéo tuột cô từ trên 9 tầng mây xuống “bộp” cái dưới đất à.
Cô kéo tay Prince đi, hỏi khẽ dịu dàng vờ như chẳng quan tâm có kẻ đằng sau đang nhìn và tự hỏi: “ Cái gì th
Mai Chi nói:
-Em cũng chuyển đến đó nhé?
-Khỏi đy. Em làm như chị là con nít vậy!
Cô uể oải phán một câu rồi nghịch đt tiếp không để ý Mai Chi đang dần sa sầm lại đến đen kịt.
Mai Chi kìm nén cơn giận hỏi:
-Chị chuyển đến trg nào?
-À… trường của anh Kiên ấy!
Mai Chi ngạc nhiên:
-Sao chị chuyển được đến đó?
Cô cười lộ chiếc răng khểnh rất duyên:
-Thế mới tài chứ lỵ!
Mai Chi cười khẽ:
-Em tin là chưa đc 3 ngày đâu.
-Sao? – Cô ngạc nhiên hỏi lại.
-Ở đây chị còn được “ngửi” mùi tiền đy chỗ khác thỳ e rằng…..
Cô bật cười thành tiếng:
-Đến lượt em lo? Chị á? Đi đâu cũng kiếm đk tiền hết.
Mai Chi không nói gì nữa, xem đồng hồ rồi nói:
-9h rồi. Em về chị nhé!
-Ừ! Trả em nè.
Mai Chi gật đầu chạy biến.
Cô lại vân vê cái bút, miêng tự nhiên xuất hiện một nụ cười.
“ Ha ha. Trường quý tộc ư? Một kho tiền hời đây! Sao mình lại thông minh như thế nhỉ??????? Cười lên mới chạm được vào đô-la chứ?”
Cô nghĩ thầm rồi ngủ thiếp đi trên môi vẫn nở nụ cười sung sướng.
…..
Ba cô vào. Thấy con gái gục xuống ngon lành trên bàn, ông khẽ khàng dìu cô lên giường. Cô vừa ngủ vừa lẩm bẩm, nc miếng tràn ra khoé miệng. Ông chỉ nghe loáng thoáng: tiền hay cái gì yêu yêu. Hừm. Con bé này. Thật là….
…..
Sáng hôm sau, anh cô từ nội trú về nhà, xềnh xệch lôi tuột cô từ trên giường xuống. Híc.
Cô gào ầm lên bất mãn:
-Anh à, mới… 6h 35’ thoy mà! Anh vừa vừa thôi chứ!!!!!!!!!!
Anh trai cô ( từ nay xưng là Prince) nhăn nhó:
-Thôi đi! Mới à?? “Cô” muốn muộn thì cũng đừng làm “ tôi” muộn cùng nhé!
Cô lẩm bẩm mắt thì vẫn lim dim:
-Từ từ đã nào.
Cô lê bước vào nhà vệ sinh…
…… 15’ sau….
-Quái lạ! Con nhóc này làm gì mà lâu thế???
Prince bực bội độc thoại rồi như không chịu được nữa anh chạy vào nhà vệ sinh đá cửa. Phát hiện một hình ảnh “ rất đẹp” của cô em gái. Thì ra để mặc anh chờ dài cổ, cô vẫn thong thả khò khò …. Ngay trong NHÀ VỆ SINH.
Anh định lôi bật cô dậy thì đột nhiên một nụ cười gian manh xuất hiện trên môi anh. “ nhóc, cứ chờ đó! Anh cho nhóc thân tàn luôn nhé!”
“ Tách” “Tách”
Mỉm cười lần nữa với hai tấm ảnh, anh từ tốn bc đến kéo xệh cô em gái ra khỏi WC, khiến cô chả biết mô tê gì.
Cuối cùng, sau một hồi “làm việc cật lực”, Prince đã hoàn tất công việc buổi sáng cho cô.
…..
Trèo lên xe của anh trai, cô lầm bầm đầy tức tối:
-Anh đi chầm chầm thôi. Em đag mệt.
Prince nghiến răng không thèm để ý lời cô, nói:
-Bám chắc vào.
Rồi đôi chân dài của anh guồng đi nhanh chóng khiến cô tưởng chừng như rớt lại nửa ng đằng sau. Híc.
-Chậm thôi.
-Muốn muộn hay sao? – Prince nói.
Cô ư ử ( từ này dành cho dog nhưng phù hợp cho trg hợp lúc này nên mk mạn phép dùng nốt) rồi im bặt chỉ dám tức một mình.
……
- Đến rồi. May quá!
Cô phụng phịu nhìn anh trai để xe vào rồi bc lại gần cô,
-Sao? Như cung điện đúng k?
-Nhà tù thì có. – đang sẵn tức cô trả đữa anh trai mặc cho câu nói của cô cắt tất cả hứng thú của Prince.
Cô cầm gói cơm hộp mặt nhăn nhó vừa quay ra sau **** anh trai vừa đi… Thế là…
“ BỐP”
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 03
“ BỐP”
-Á! Đ..au ! – Cô nhăn nhó rên rỉ.
Không thấy có tiếng đáp lại, cô rùng mình. Có khi nào là ma không? Lạ lùng! Sáng ban mai lấy đâu ra ma???
Gom hết can đảm ( cái này dũng cảm nha), cô ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm vào người đối diện, rồi dụi mắt và lấy tay đập đập vào mặt người đó. Ô hô, chạm vào được nè! Mịn nữa!!
Thở phào nhẹ nhõm cô sung sướng vì may sao đó là người. ( Bà chị này dở ghê??)
Người đối diện trừng trừng mắt nhìn cô:
-Khùng hả???
Cô gân cổ cãi lại:
-Có anh mới khùng ấy!
Vừa lúc đó, cô thấy đồng tử người đó dãn ra, người đó hỏi:
-Là mày à?
Cô quay lại. Ủa! Là anh Prince mà.
Cô lật đật chạy tới bên cạnh anh, nhìn trước ngó sau, xem còn ai nữa không, rồi cuối cùng mới hỏi Prince:
-Anh quen cái tên thô lỗ thấy ớn này à????
Prince suýt tý nữa là bật cười. Cô em gái lỗ mãng thg ngày nay mắng ngta mà chả nghĩ đến mình. Hời. Anh trêu chọc cô:
-Ế, thế không phải anh chỉ thấy anh bạn đẹp trai của anh chứ có thấy anh chàng “ kém ga-lăng” nào đâu?
Cô ngây thơ chỉnh lại, rồi chỉ tay vào người đó:
-Là cái tên này này! Không phải “ kém ga-lăng” mà là “ thô lỗ”! Hai từ này khác nhau mà!
Người đó tức phụt khói, miệng thở liên tục một cách khó nhọc. Hơi thở lạnh lùng phả ra toả khắp bầu không gian.
Prince nhìn cô một hồi rồi nói:
-Nè, chào hỏi cho nghiêm túc! Không phải tênnày tên nọ đâu nhé! Đây là bạn anh… Lucifer. ….
Cô hả hả bật cười ( một cách zô zyên):
-Lucifer í hả?????? ha ha! Tên gì hay vậy?
Prince nhăn mũi bóc toẹt cô ra:
-Ớ, thế còn hay hơn tên Mun của em mà!!!
-Anh……..!!!!!!!!!!!!!!!!! – Cô hét lên.
Prince không nói gì nhìn sang Lucifer:
-Đây là em gái mình, Đông Thy!
Lucifer trở như tượng nhìn cô bằng ánh mắt hình viên đạn bạc. Cô cũng tròn mắt nhìn lại với ánh mắt hình súng thần công. Ha ha! Đọ mắt hả?! Còn khuya đi!
Lucifer dứt ánh mắt ra khỏi ngưới cô, cậu nói:
-Thật khó tin.
-Khó tin cái gì?
-Khó tin hai người là anh em.
Cô nghĩ thầm: “ Hoá ra là vậy! Nói qua nói lại là muốn khen mình đẹp! Muốn tán tỉnh mình! Ha ha! Ai nói chị Hai như mình không có người thích chứ! Handsome boy thế này cơ mà!!!!!!!! Ha ha ha! Mình thật là thông minh!”
Prince hỏi tiếp:
-Tại sao?
-Tại sao à? Một người như cậu mà có cô em gái như ma lem thế này thật chả ra làm sao. – Lucifer thản nhiên nói, lông mày nhếch lên chọc tức cô. Và câu nói này kéo tuột cô từ trên 9 tầng mây xuống “bộp” cái dưới đất à.
Cô kéo tay Prince đi, hỏi khẽ dịu dàng vờ như chẳng quan tâm có kẻ đằng sau đang nhìn và tự hỏi: “ Cái gì th
»Tag: Trang 2 - Truyện Teen - Cô Cần Tiền, Còn Tôi Cần Cô! OK,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 