Tình yêu của những ngôi sao full
Em là Đinh Nhi, rất vui đươc gặp các anh. – Đinh Nhi cúi đầu rất chi là “lễ phép” cộng thêm sự vui mừng thái quá càng làm Diệp Tuyết thấy mất mặt thay cho cô nàng.
Haizz…Đinh Nhi ơi, cậu không thể giữ chút sĩ diện ư? Có cần hâm mộ thế không?
Đinh Nhi nhìn qua nhìn lại 5 người kia. Diệp Tuyết ngán ngẩm đang định kéo cô nàng sang chỗ khác thì cô nàng chợt la lên:
- Á!!!!
Diệp Tuyết vội bịt miệng Đinh Nhi lại, hỏi:
- Chuyện gì thế?
Đinh Nhi gỡ tay cô ra trừng mắt nhìn Trần Quân, tay chỉ vào cánh tay hắn:
- Anh ta…anh ta…vết sẹo…
Diệp Tuyết theo hướng nhìn của Đinh Nhi nhìn theo. Hôm nay Trần Quân mặc áo phông tay ngắn, lộ ra nguyên cánh tay và…một vết sẹo không ngắn không dài. Diệp Tuyết đã hiểu ra.
Còn Trần Quân thì chẳng hiểu cái cô gái này bị gì nữa, tự nhiên nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống.
Mấy chàng kia cũng tò mò nhìn Trần Quân rồi lại nhìn Đinh Nhi. Vết sẹo trên tay của Trần Quân thì họ còn lạ gì đâu, có gì mà cô gái này phải trở thành bộ dạng tức giận vậy chứ?
Diệp Tuyết ái ngại nói:
- Không lẽ…Trần Quân là người đã…đã…cưỡng hôn cậu ở ngoài đường?
Hơ, ai cũng nhìn Trần Quân bằng nửa con mắt, ngay cả Devil cũng không tự chủ mà quay sang nhìn.
- Anh, là sao vậy? – Trần Lâm thắc mắc.
Trần Quân hơi ngỡ ngàng nhưng sau đó cũng bình tĩnh lại. Nhớ ra cô ta rồi.
- Là cô à?
Đinh Nhi mặc dù rất hâm mộ mấy anh chàng này nhưng cô nàng cũng có nguyên tắc riêng của bản thân, không thể để người ta bắt nạt được. Đó là first kiss của cô nàng mà. Thế là sau đó tuôn nguyên tràng chưi bới Trần Quân.
Còn hắn thì im lặng chẳng nói gì, cuối cùng thì kết luận bằng một câu nói:
- Chỉ là hôn thôi, có gì đâu.
Câu này càng làm cơn tức giận của Đinh Nhi trào lên. Ngay cả Diệp Tuyết cũng bức xúc thay.
Nói cũng đã nói, chưa cũng đã chưi rồi, Đinh Nhi chẳng biết phải làm gì nữa. Không ngờ thần tượng trong mắt mình lại là một tên vô lại, bỉ ổi. Đinh Nhi lại hậm hực nói với Hạ Vũ:
- Vũ Vũ, về thôi.
Thấy vẻ khó chịu của cô nàng, Hạ Vũ đành bất lực về cùng. Tam biệt Diệp Tuyết xong thì Hạ Vũ đi ra cửa phòng ngang qua Super Boys.
Diệp Tuyết cứ nghĩ rằng với sự hâm mộ kinh khủng dành cho mấy anh chàng này thì Đinh Nhi sẽ không để ý đến hành động của Trần Quân và sẽ rất vui nữa. Không ngờ…cô đã đánh giá quá thấp bạn mình.
Hạ Vũ vừa đi lướt qua Hoàng Tuấn. Hoang Tuấn chú ý cô gái này rất kĩ. Từ khi vào phòng anh không ngớt nhìn Hạ Vũ bằng ánh mắt kì lạ.
Dường như Hoàng Tuấn đã từng gặp qua cô gái này. Đôi mắt lạnh lùng, thờ ơ mọi chuyện này anh đã nhìn thấy ở đâu đó rồi. Tại sao lại thế nhỉ?
Đợi hai người bạn đi khỏi, Diệp Tuyết xông tới trước mặt Trần Quân:
- Này, anh quá đáng vừa thôi chứ?
Trần Quân nhún vai bình thản:
- Tôi không biết.
Mà có biết thì làm gì chứ?
- Còn không biết gì nữa chứ, hôn người ta ngay giữa đường mà tỏ ra như không. Đinh Nhi nói đúng. Anh đúng là đồ vô lại.
Với một người suốt ngày dán mắt vào laptop như Trần Quân thì chả cần suy nghĩ gì nhiều, hắn chả muốn nghĩ đến mấy chuyện nam nữ vớ vẩn đó.
Diệp Tuyết tức quá chẳng muốn nói thêm nữa, cô lại gần mấy người kia hỏi:
- Các anh tìm tôi có chuyện gì?
Tốt nhất không có thì ra khỏi đây đi.
Dĩ nhiên cô không dám nói câu này ra, cô ch��a muốn chết với Devil.
- Tên sát nhân bệnh hoạn đó trốn thoát rồi.
Trần Lâm nói một cách nhẹ nhàng. Nhưng đối với Diệp Tuyết thì không nhẹ tí nào.
- Hả? Trốn rồi? Tại sao lại trốn được chứ? Chẳng phải các anh đưa về trại giam của tổ chức rồi sao?
- Chúng tôi cũng không rõ, chỉ nghe nói là hắn lợi dụng sơ suất trên đường đã chạy mất. – Hoàng Tuấn giải thích.
Diệp Tuyết choáng. Nếu hắn ta mà còn ở ngoài như thế này thì rất nhiều người sẽ gặp nguy hiểm.
- Không được. Các anh phải nhanh chóng bắt hắn lại. – Diệp Tuyết kiên quyết nói.
- Cô sợ hắn tới tìm cô à? – Thái Tiến Long châm chọc.
- Ơ, tìm tôi làm gì? Tôi chỉ muốn hắn nhanh chóng bị bắt nếu không rất nhiều cô gái sẽ bị hại, anh không biết điều này à?
Diệp Tuyết ngây ngô không hiểu ý của câu nói đó là gì.
Còn Thái Tiến Long im luôn, ai bảo lấy bụng ta suy bụng người.
- Nhưng rất có thể hắn sẽ tới tìm cô. – Trần Lâm.
Vẻ mặt Diệp Tuyết lúc này như muốn hỏi “tại sao?”.
Trần Lâm tiếp tục nói:
- Thì cô chính là người đã khiến hắn bị bắt nên chắc chắn hắn sẽ không tha cho cô. Trước khi đi hắn còn để lại mấy chữ, đại khái là sẽ trả thù cô.
- Hơ hơ…- Diệp Tuyết thật sự không cười nổi. Thì ra cô đã trở thành kẻ thù số 1 của tên sát nhân.
- Vì vậy, để bảo đảm an toàn, cô nên ở nhà, nếu đi đâu thì kêu vệ sĩ của chúng tôi đi theo đến khi nào chúng tôi nghĩ ra kế hoạch bắt hắn. – Thái Tiến Long nói.
- Tôi biết rồi. Mà này, tôi không muốn làm con mồi nhử hắn lần thứ hai đâu đấy. Các anh đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đó lần nữa. – càng nghĩ đến bộ dạng thảm thương của mình hôm đó, Diệp Tuyết lại thấy chán nản. Dù rất muốn bắt hắn nhưng cô thật sự không muốn chết. Trước đây cô nghĩ mình sống hay chết cũng chả sao. Vậy mà giờ cô lại không muốn rời khỏi thế giới này trong khi hy vọng về chị gái đã tiêu tan. Khó hiểu quá!
Diệp Tuyết nói trúng tim đen của mấy người này nên ai nấy cũng nhìn nhau.
Nếu không làm thế thì sao dụ được hắn mặc dù rất nguy hiểm. Rồi mấy đôi mắt lại nhìn Devil như xin anh hãy ép buộc Diệp Tuyết nhưng anh phớt lờ tất cả, chẳng thèm nói một câu, đi ra ngoài.
Anh không muốn Diệp Tuyết mạo hiểm một lần nữa, một lần là quá đủ. Anh sợ cảm giác đau đớn khi cô bị thương, khi mất cô. Anh tuyệt đối không để chuyện đó xảy ra, nếu không, anh sẽ…hối hận mất thôi.
Chương 18
Đã 11h rồi mà chuông điện thoại của Diệp Tuyết lại réo ầm ĩ cả lên, được mỗi tối nay ngoan ngoãn đi ngủ sớm lại bị quấy rầy.
“Đinh Nhi, chuyện gì vậy? Hôm nay cậu tức quá nên giờ này còn phá tớ nữa hả?” Diệp Tuyết bức xúc nói, tay vẫn còn đang dụi dụi mắt.
“Tiểu Tuyết, cậu có th
Haizz…Đinh Nhi ơi, cậu không thể giữ chút sĩ diện ư? Có cần hâm mộ thế không?
Đinh Nhi nhìn qua nhìn lại 5 người kia. Diệp Tuyết ngán ngẩm đang định kéo cô nàng sang chỗ khác thì cô nàng chợt la lên:
- Á!!!!
Diệp Tuyết vội bịt miệng Đinh Nhi lại, hỏi:
- Chuyện gì thế?
Đinh Nhi gỡ tay cô ra trừng mắt nhìn Trần Quân, tay chỉ vào cánh tay hắn:
- Anh ta…anh ta…vết sẹo…
Diệp Tuyết theo hướng nhìn của Đinh Nhi nhìn theo. Hôm nay Trần Quân mặc áo phông tay ngắn, lộ ra nguyên cánh tay và…một vết sẹo không ngắn không dài. Diệp Tuyết đã hiểu ra.
Còn Trần Quân thì chẳng hiểu cái cô gái này bị gì nữa, tự nhiên nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống.
Mấy chàng kia cũng tò mò nhìn Trần Quân rồi lại nhìn Đinh Nhi. Vết sẹo trên tay của Trần Quân thì họ còn lạ gì đâu, có gì mà cô gái này phải trở thành bộ dạng tức giận vậy chứ?
Diệp Tuyết ái ngại nói:
- Không lẽ…Trần Quân là người đã…đã…cưỡng hôn cậu ở ngoài đường?
Hơ, ai cũng nhìn Trần Quân bằng nửa con mắt, ngay cả Devil cũng không tự chủ mà quay sang nhìn.
- Anh, là sao vậy? – Trần Lâm thắc mắc.
Trần Quân hơi ngỡ ngàng nhưng sau đó cũng bình tĩnh lại. Nhớ ra cô ta rồi.
- Là cô à?
Đinh Nhi mặc dù rất hâm mộ mấy anh chàng này nhưng cô nàng cũng có nguyên tắc riêng của bản thân, không thể để người ta bắt nạt được. Đó là first kiss của cô nàng mà. Thế là sau đó tuôn nguyên tràng chưi bới Trần Quân.
Còn hắn thì im lặng chẳng nói gì, cuối cùng thì kết luận bằng một câu nói:
- Chỉ là hôn thôi, có gì đâu.
Câu này càng làm cơn tức giận của Đinh Nhi trào lên. Ngay cả Diệp Tuyết cũng bức xúc thay.
Nói cũng đã nói, chưa cũng đã chưi rồi, Đinh Nhi chẳng biết phải làm gì nữa. Không ngờ thần tượng trong mắt mình lại là một tên vô lại, bỉ ổi. Đinh Nhi lại hậm hực nói với Hạ Vũ:
- Vũ Vũ, về thôi.
Thấy vẻ khó chịu của cô nàng, Hạ Vũ đành bất lực về cùng. Tam biệt Diệp Tuyết xong thì Hạ Vũ đi ra cửa phòng ngang qua Super Boys.
Diệp Tuyết cứ nghĩ rằng với sự hâm mộ kinh khủng dành cho mấy anh chàng này thì Đinh Nhi sẽ không để ý đến hành động của Trần Quân và sẽ rất vui nữa. Không ngờ…cô đã đánh giá quá thấp bạn mình.
Hạ Vũ vừa đi lướt qua Hoàng Tuấn. Hoang Tuấn chú ý cô gái này rất kĩ. Từ khi vào phòng anh không ngớt nhìn Hạ Vũ bằng ánh mắt kì lạ.
Dường như Hoàng Tuấn đã từng gặp qua cô gái này. Đôi mắt lạnh lùng, thờ ơ mọi chuyện này anh đã nhìn thấy ở đâu đó rồi. Tại sao lại thế nhỉ?
Đợi hai người bạn đi khỏi, Diệp Tuyết xông tới trước mặt Trần Quân:
- Này, anh quá đáng vừa thôi chứ?
Trần Quân nhún vai bình thản:
- Tôi không biết.
Mà có biết thì làm gì chứ?
- Còn không biết gì nữa chứ, hôn người ta ngay giữa đường mà tỏ ra như không. Đinh Nhi nói đúng. Anh đúng là đồ vô lại.
Với một người suốt ngày dán mắt vào laptop như Trần Quân thì chả cần suy nghĩ gì nhiều, hắn chả muốn nghĩ đến mấy chuyện nam nữ vớ vẩn đó.
Diệp Tuyết tức quá chẳng muốn nói thêm nữa, cô lại gần mấy người kia hỏi:
- Các anh tìm tôi có chuyện gì?
Tốt nhất không có thì ra khỏi đây đi.
Dĩ nhiên cô không dám nói câu này ra, cô ch��a muốn chết với Devil.
- Tên sát nhân bệnh hoạn đó trốn thoát rồi.
Trần Lâm nói một cách nhẹ nhàng. Nhưng đối với Diệp Tuyết thì không nhẹ tí nào.
- Hả? Trốn rồi? Tại sao lại trốn được chứ? Chẳng phải các anh đưa về trại giam của tổ chức rồi sao?
- Chúng tôi cũng không rõ, chỉ nghe nói là hắn lợi dụng sơ suất trên đường đã chạy mất. – Hoàng Tuấn giải thích.
Diệp Tuyết choáng. Nếu hắn ta mà còn ở ngoài như thế này thì rất nhiều người sẽ gặp nguy hiểm.
- Không được. Các anh phải nhanh chóng bắt hắn lại. – Diệp Tuyết kiên quyết nói.
- Cô sợ hắn tới tìm cô à? – Thái Tiến Long châm chọc.
- Ơ, tìm tôi làm gì? Tôi chỉ muốn hắn nhanh chóng bị bắt nếu không rất nhiều cô gái sẽ bị hại, anh không biết điều này à?
Diệp Tuyết ngây ngô không hiểu ý của câu nói đó là gì.
Còn Thái Tiến Long im luôn, ai bảo lấy bụng ta suy bụng người.
- Nhưng rất có thể hắn sẽ tới tìm cô. – Trần Lâm.
Vẻ mặt Diệp Tuyết lúc này như muốn hỏi “tại sao?”.
Trần Lâm tiếp tục nói:
- Thì cô chính là người đã khiến hắn bị bắt nên chắc chắn hắn sẽ không tha cho cô. Trước khi đi hắn còn để lại mấy chữ, đại khái là sẽ trả thù cô.
- Hơ hơ…- Diệp Tuyết thật sự không cười nổi. Thì ra cô đã trở thành kẻ thù số 1 của tên sát nhân.
- Vì vậy, để bảo đảm an toàn, cô nên ở nhà, nếu đi đâu thì kêu vệ sĩ của chúng tôi đi theo đến khi nào chúng tôi nghĩ ra kế hoạch bắt hắn. – Thái Tiến Long nói.
- Tôi biết rồi. Mà này, tôi không muốn làm con mồi nhử hắn lần thứ hai đâu đấy. Các anh đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đó lần nữa. – càng nghĩ đến bộ dạng thảm thương của mình hôm đó, Diệp Tuyết lại thấy chán nản. Dù rất muốn bắt hắn nhưng cô thật sự không muốn chết. Trước đây cô nghĩ mình sống hay chết cũng chả sao. Vậy mà giờ cô lại không muốn rời khỏi thế giới này trong khi hy vọng về chị gái đã tiêu tan. Khó hiểu quá!
Diệp Tuyết nói trúng tim đen của mấy người này nên ai nấy cũng nhìn nhau.
Nếu không làm thế thì sao dụ được hắn mặc dù rất nguy hiểm. Rồi mấy đôi mắt lại nhìn Devil như xin anh hãy ép buộc Diệp Tuyết nhưng anh phớt lờ tất cả, chẳng thèm nói một câu, đi ra ngoài.
Anh không muốn Diệp Tuyết mạo hiểm một lần nữa, một lần là quá đủ. Anh sợ cảm giác đau đớn khi cô bị thương, khi mất cô. Anh tuyệt đối không để chuyện đó xảy ra, nếu không, anh sẽ…hối hận mất thôi.
Chương 18
Đã 11h rồi mà chuông điện thoại của Diệp Tuyết lại réo ầm ĩ cả lên, được mỗi tối nay ngoan ngoãn đi ngủ sớm lại bị quấy rầy.
“Đinh Nhi, chuyện gì vậy? Hôm nay cậu tức quá nên giờ này còn phá tớ nữa hả?” Diệp Tuyết bức xúc nói, tay vẫn còn đang dụi dụi mắt.
“Tiểu Tuyết, cậu có th
»Tag: Trang 19 - Tình yêu của những ngôi sao full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 