Tiểu thuyết : Nhà bên có sói
Tiểu Mạn giật mình giơ tay che miệng.
“Lâm lâm? Cha như anh?” Cố Lãng ngữ khí nguy hiểm, đôi mắt hẹp dài nhìn Tiểu Mạn băn khoăn, “Anh chưa hề nghĩ đến chuyện đó.”
Tần Tiểu Mạn hoảng hốt thấy chính mình suýt nữa bán đứng chị em, mân mân khóe môi rồi tự tát vào mồm mình, không dám hé răng.
Cố Lãng thấy bộ dáng hoảng hốt của cô, trong lòng vừa tức vừa buồn cười, giơ tay xoa xoa tóc cô đến rối bù mới thỏa mãn buông ra. Tiểu Mạn ủy khuất gỡ gỡ tóc, móc lược trong túi ra chải chải, lầm bầm một câu: “Thất tình là lớn nhất, không thèm tính toán với anh.”
—–
“Nơi này là..” thấy Cố Lãng đưa cô đến một cửa hàng quần áo cao cấp, Tần Tiểu Mạn nhất thời quên mất người nào đó đang “thất tình”, mừng rỡ ngoác miệng tới tận mang tai, “Oa, Cố Lãng, cửa hàng này trước giờ em chỉ thấy trên TV nha, cả nước cũng chỉ có một chỗ. Anh xem bộ này này, lần trước cái cô diễn viên gì gì đó mặc một bộ y hệt!”
Cố Lãng lôi Tần Tiểu Mạn háo sắc đang dán vào tấm kính ra tới cửa, giúp cô chỉnh trang lại quần áo, tiện tay búng mũi cô một cái, “Thật không có tiền đồ!”
Tần Tiểu Mạn bưng chiếc mũi ê ẩm bất mãn theo Cố Lãng vào trong.
Cố Lãng là khách quen ở nơi này, thấy hắn, nhân viên bán hàng liền cầm một chiếc hộp đóng gói tinh tế đã chuẩn bị sẵn từ trước ra. Nhìn cô nhân viên mặc chiếc sườn sám xẻ tới tận hông, chân dài trắng nõn, Tần Tiểu Mạn cảm thán, quả là chỗ cao cấp, đến cả khí chất của phục vụ cũng thật khác biệt.
Cố Lãng chỉ chỉ Tần Tiểu Mạn, “Đưa cho cô ấy thay.”
Chưa kịp phản ứng, Tần Tiểu Mạn đã bị cô nhân viên kia tủm tỉm cười đầy mạnh vào phòng thay quần áo.
Chỉ một lát sau, người nào đó xấu hổ đỏ mặt, đẩy cửa bước ra.
“Được, lấy cái này.” Cố Lãng túm lấy Tiểu Mạn, xoay xoay hai vòng. Tần Tiểu Mạn bất an giơ tay bắt chéo nhau che trước ngực.
Cố Lãng không khách khí giật tay cô lại, bá đạo nhìn chằm chằm vào ngực cô, “Có cái gì mà che, nhỏ như vây.”
Mấy người xung quanh lễ phép cúi xuống nín cười.
Tần Tiểu Mạn chú ý hình tượng, không đành giương nanh múa vuốt, ở trong lòng âm thầm ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà Cố tổng. *Gật gù* mình thích chữ ân cần nha!
Bộ lễ phục màu vàng nhạt mềm mại, không tay, tà váy một góc in hoa nhỏ không làm giảm đi vẻ trang nhã. Hơn nữa, chân lại đi một đôi giày cao gót màu trắng khiến Tần Tiểu Mạn trong lòng rưng rưng cảm thán.
Ngắm nghía chán chê, Tần Tiểu Mạn mới nhớ đến người nào đó, nghiêm mặt hỏi: “Anh muốn mua cho em sao?”
Cố Lãng tà ác cười, “Không phải, là cho em mượn mặc.”
Tần Tiểu Mạn sái quai hàm.
Cố Lãng nhìn gương mặt giận phát phình ra, giơ tay chọc chọc trán cô, mắt nheo lại, “Tối mai theo anh đi dự tiệc, biểu hiện tốt thì sẽ cho em bộ quần áo này.”
Chương 1: Hải sản với bia
Nhận điện thoại, Cố Lãng chỉ muốn đi ngay lập tức. Đột ngột thắng gấp làm cho chiếc xe đang chạy nhanh quay đầu lại, khó khăn lắm mới vượt qua chiếc xe trước mặt, thẳng đến quán rượu. Xe lao nhanh khiến bánh xe ma sát với mặt đường kéo theo đám bụi mù mịt.
Quán rượu Nghê Thường, tại một phòng VIP, rượu cùng với tiếng nhạc lớn vô cùng kích thích, nam nhân y phục không chỉnh tề vốn dĩ đã hiện hình lang sói. Đuổi mấy viên quản lý ra ngoài, bắt đầu khi dễ mấy nữ nhân trong phòng.
Tần Tiểu Mạn tham ăn, nghĩ thật khó khăn mới có thể đến nơi cao cấp như thế này ăn cơm. Thực đơn hải sản ở chỗ này đã bị cô ăn mất phân nửa, cũng vô tình bị người ta chuốc không ít rượu. Cô chỉ nhớ rõ, lúc đầu là uống bia, sau chẳng biết thế nào lại thành uống rượu. Lúc sau, khi cô ý thức được thì người đã bị đặt nằm trên ghế dài, quần áo trên người xộc xệch.
Hải sản với bia nhanh chóng phát huy tác dụng. Tần Tiểu Mạn cảm thấy nửa người trên cảm giác khó chịu ra sức giãy giụa. Nam nhân nằm trên người chính vì vậy mà càng thêm hưng phấn, nắm lấy vạt áo của cô hung hăng xé rách, chiếc áo hàng hiệu mà cô cắn răng mới dám mua đã tơi tả.
Nhìn người dưới thân hai mắt mê ly, cảnh xuân phơi phới, nam nhân thở dốc, đang định đem cô ăn luôn thì cửa bị người bên ngoài một cước đá văng ra.
Thấy cảnh sát xông vào, nam nhân lang sói kia chỉ hận không thể lập tức biến thành chó Nhật dập đầu cầu xin thương xót.
“Tổng, tổng giám đốc, ngài tới rồi, thật tốt quá!” Trần Thần, thấy tình hình xấu vốn sớm trốn vào toilet vội vàng chạy đến, làm bộ quan tâm chăm sóc chu đáo.
Thấy hắn, Cố Lãng đang giận giữ nhất thời tìm được nơi phát tiết, không chút khách khí giơ chân đạp cho hắn một phát. Trần Thần kêu lên một tiếng ngã rạp xuống. Nhe răng trợn mắt ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt Cố Lãng. Trời ơi, thường ngày Cố tổng tao nhã vậy mà cũng có lúc hành động dã man như thế này, hắn ta thực sự phát hỏa rồi! Trần Thần lúc này khiếp sợ còn hơn cả đau đớn.
“Cởi áo của ngươi ra” Cố Lãng lạnh lùng nhìn Trần Thần nói, mắt lóe lên đầy tức giận.
Trần Thần nhăn nhó đứng lên, mặt bắt đầu đỏ. Tuy là người ta ngưỡng mộ hắn lâu rồi, nhưng mà, Trần Thần lo lắng nhìn trước mắt chướng khí mù mịt, chỗ này hình như không thích hợp nha!
“Cởi ra!”
“Vâng vâng”. Trần Thần khẽ run, cuống quýt cởi quần áo trên người. Ngẩng đầu lên nhìn Cố Lãng đã cởi áo, lộ ra bắp thịt đều đặn tinh tráng, cảm thấy miệng khô nóng, không tự chủ nuốt nước bọt.
Cố Lãng túm quần áo trên tay Trần Thần mặc vào, cũng không để ý đến ẩn tình trong mắt hắn, cầm quần áo của mình tới chỗ Tần Tiểu Mạn đang mê man, cúi người bọc lấy cô rồi ôm cô đi ra ngoài.
Trần Thần tiễn Cố Lãng ra cửa, “Cố tổng cứ nghỉ ngơi đi, để tôi đưa cô ta đi
“Lâm lâm? Cha như anh?” Cố Lãng ngữ khí nguy hiểm, đôi mắt hẹp dài nhìn Tiểu Mạn băn khoăn, “Anh chưa hề nghĩ đến chuyện đó.”
Tần Tiểu Mạn hoảng hốt thấy chính mình suýt nữa bán đứng chị em, mân mân khóe môi rồi tự tát vào mồm mình, không dám hé răng.
Cố Lãng thấy bộ dáng hoảng hốt của cô, trong lòng vừa tức vừa buồn cười, giơ tay xoa xoa tóc cô đến rối bù mới thỏa mãn buông ra. Tiểu Mạn ủy khuất gỡ gỡ tóc, móc lược trong túi ra chải chải, lầm bầm một câu: “Thất tình là lớn nhất, không thèm tính toán với anh.”
—–
“Nơi này là..” thấy Cố Lãng đưa cô đến một cửa hàng quần áo cao cấp, Tần Tiểu Mạn nhất thời quên mất người nào đó đang “thất tình”, mừng rỡ ngoác miệng tới tận mang tai, “Oa, Cố Lãng, cửa hàng này trước giờ em chỉ thấy trên TV nha, cả nước cũng chỉ có một chỗ. Anh xem bộ này này, lần trước cái cô diễn viên gì gì đó mặc một bộ y hệt!”
Cố Lãng lôi Tần Tiểu Mạn háo sắc đang dán vào tấm kính ra tới cửa, giúp cô chỉnh trang lại quần áo, tiện tay búng mũi cô một cái, “Thật không có tiền đồ!”
Tần Tiểu Mạn bưng chiếc mũi ê ẩm bất mãn theo Cố Lãng vào trong.
Cố Lãng là khách quen ở nơi này, thấy hắn, nhân viên bán hàng liền cầm một chiếc hộp đóng gói tinh tế đã chuẩn bị sẵn từ trước ra. Nhìn cô nhân viên mặc chiếc sườn sám xẻ tới tận hông, chân dài trắng nõn, Tần Tiểu Mạn cảm thán, quả là chỗ cao cấp, đến cả khí chất của phục vụ cũng thật khác biệt.
Cố Lãng chỉ chỉ Tần Tiểu Mạn, “Đưa cho cô ấy thay.”
Chưa kịp phản ứng, Tần Tiểu Mạn đã bị cô nhân viên kia tủm tỉm cười đầy mạnh vào phòng thay quần áo.
Chỉ một lát sau, người nào đó xấu hổ đỏ mặt, đẩy cửa bước ra.
“Được, lấy cái này.” Cố Lãng túm lấy Tiểu Mạn, xoay xoay hai vòng. Tần Tiểu Mạn bất an giơ tay bắt chéo nhau che trước ngực.
Cố Lãng không khách khí giật tay cô lại, bá đạo nhìn chằm chằm vào ngực cô, “Có cái gì mà che, nhỏ như vây.”
Mấy người xung quanh lễ phép cúi xuống nín cười.
Tần Tiểu Mạn chú ý hình tượng, không đành giương nanh múa vuốt, ở trong lòng âm thầm ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà Cố tổng. *Gật gù* mình thích chữ ân cần nha!
Bộ lễ phục màu vàng nhạt mềm mại, không tay, tà váy một góc in hoa nhỏ không làm giảm đi vẻ trang nhã. Hơn nữa, chân lại đi một đôi giày cao gót màu trắng khiến Tần Tiểu Mạn trong lòng rưng rưng cảm thán.
Ngắm nghía chán chê, Tần Tiểu Mạn mới nhớ đến người nào đó, nghiêm mặt hỏi: “Anh muốn mua cho em sao?”
Cố Lãng tà ác cười, “Không phải, là cho em mượn mặc.”
Tần Tiểu Mạn sái quai hàm.
Cố Lãng nhìn gương mặt giận phát phình ra, giơ tay chọc chọc trán cô, mắt nheo lại, “Tối mai theo anh đi dự tiệc, biểu hiện tốt thì sẽ cho em bộ quần áo này.”
Chương 1: Hải sản với bia
Nhận điện thoại, Cố Lãng chỉ muốn đi ngay lập tức. Đột ngột thắng gấp làm cho chiếc xe đang chạy nhanh quay đầu lại, khó khăn lắm mới vượt qua chiếc xe trước mặt, thẳng đến quán rượu. Xe lao nhanh khiến bánh xe ma sát với mặt đường kéo theo đám bụi mù mịt.
Quán rượu Nghê Thường, tại một phòng VIP, rượu cùng với tiếng nhạc lớn vô cùng kích thích, nam nhân y phục không chỉnh tề vốn dĩ đã hiện hình lang sói. Đuổi mấy viên quản lý ra ngoài, bắt đầu khi dễ mấy nữ nhân trong phòng.
Tần Tiểu Mạn tham ăn, nghĩ thật khó khăn mới có thể đến nơi cao cấp như thế này ăn cơm. Thực đơn hải sản ở chỗ này đã bị cô ăn mất phân nửa, cũng vô tình bị người ta chuốc không ít rượu. Cô chỉ nhớ rõ, lúc đầu là uống bia, sau chẳng biết thế nào lại thành uống rượu. Lúc sau, khi cô ý thức được thì người đã bị đặt nằm trên ghế dài, quần áo trên người xộc xệch.
Hải sản với bia nhanh chóng phát huy tác dụng. Tần Tiểu Mạn cảm thấy nửa người trên cảm giác khó chịu ra sức giãy giụa. Nam nhân nằm trên người chính vì vậy mà càng thêm hưng phấn, nắm lấy vạt áo của cô hung hăng xé rách, chiếc áo hàng hiệu mà cô cắn răng mới dám mua đã tơi tả.
Nhìn người dưới thân hai mắt mê ly, cảnh xuân phơi phới, nam nhân thở dốc, đang định đem cô ăn luôn thì cửa bị người bên ngoài một cước đá văng ra.
Thấy cảnh sát xông vào, nam nhân lang sói kia chỉ hận không thể lập tức biến thành chó Nhật dập đầu cầu xin thương xót.
“Tổng, tổng giám đốc, ngài tới rồi, thật tốt quá!” Trần Thần, thấy tình hình xấu vốn sớm trốn vào toilet vội vàng chạy đến, làm bộ quan tâm chăm sóc chu đáo.
Thấy hắn, Cố Lãng đang giận giữ nhất thời tìm được nơi phát tiết, không chút khách khí giơ chân đạp cho hắn một phát. Trần Thần kêu lên một tiếng ngã rạp xuống. Nhe răng trợn mắt ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt Cố Lãng. Trời ơi, thường ngày Cố tổng tao nhã vậy mà cũng có lúc hành động dã man như thế này, hắn ta thực sự phát hỏa rồi! Trần Thần lúc này khiếp sợ còn hơn cả đau đớn.
“Cởi áo của ngươi ra” Cố Lãng lạnh lùng nhìn Trần Thần nói, mắt lóe lên đầy tức giận.
Trần Thần nhăn nhó đứng lên, mặt bắt đầu đỏ. Tuy là người ta ngưỡng mộ hắn lâu rồi, nhưng mà, Trần Thần lo lắng nhìn trước mắt chướng khí mù mịt, chỗ này hình như không thích hợp nha!
“Cởi ra!”
“Vâng vâng”. Trần Thần khẽ run, cuống quýt cởi quần áo trên người. Ngẩng đầu lên nhìn Cố Lãng đã cởi áo, lộ ra bắp thịt đều đặn tinh tráng, cảm thấy miệng khô nóng, không tự chủ nuốt nước bọt.
Cố Lãng túm quần áo trên tay Trần Thần mặc vào, cũng không để ý đến ẩn tình trong mắt hắn, cầm quần áo của mình tới chỗ Tần Tiểu Mạn đang mê man, cúi người bọc lấy cô rồi ôm cô đi ra ngoài.
Trần Thần tiễn Cố Lãng ra cửa, “Cố tổng cứ nghỉ ngơi đi, để tôi đưa cô ta đi
»Tag: Trang 7 - Tiểu thuyết : Nhà bên có sói,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 