Truyện Teen - Tiểu thư hồn nhiên và hotboy lạnh lùng
ết Mai…để rồi xem trò chơi sẽ như thế nào?” khẽ nhếch môi nửa miệng rồi tiếp tục…rên! Hôm nay nó thay đổi hình tượng, thay vì búi tròn thì nó cột cao, xả mái tóc xoăn nâu nâu của mình ra cùng cái mái ngố trông rất kute. Nó là vậy, tuy thường giản dị nhưng thay đổi hình tượng cũng là 1 thú vui đối với nó đấy! 1 chiếc BMW trắng mui trần đỗ trước cổng nhà nó, nhân của chiếc xe bước xuống thì…
-Wơ! Anh làm cái gì ở đây thế?!-Nó cảm thấy khó chịu xen lẫn 1 chút vui vui khi người bước xuống xe là hắn.
-Pama cô bảo tôi chở cô đi học. Hôm nay đừng hòng phóng xuống xe giữa đường như hôm qua nhá! Cô chết thì tôi bỏ, ko quay lại đâu nên tốt nhất đừng xài kiểu hâm dọa đó!-Hắn chết sững với hình tượng búp bê của nó, nói 1 câu vô hồn [hồn bị nó hốt rồi còn đâu!">. Trong lúc đó thì nó đã tót lên xe, ngồi nghe nhạc. 1’ sau hắn hoàn hồn lại thì mới leo lên xe ánh mắt ko rời khỏi nó.
-Đồ điên! Lo chạy đi, tui chưa muốn chầu Diêm Vương, ok?-Nó phát hoảng với kiểu chạy 1-0-2 của hắn, mắt thì đăm đăm nhìn nó tay thì cầm vô-lăng
-Ờ ờ!-Đợi nó phan 1 hơi xong mới tỉnh ngộ tiếp tục chạy, lâu lâu hướng mắt qua nó. Cửa sổ xe mở cho gió luồn vào đưa tóc nó nhẹ bay, hương dâu tây ngọt thơm trên người nó thoang thoảng khiến cho đôi môi của hắn phải cong lên nụ cười hạnh phúc, miệng nó thì ngân nga mấy câu hát lâu lâu thì cười cười [giống tự kỷ á">. Vừa bước xuống xe, 1 đám nữ sinh đã chạy lại vây quanh hắn còn hắn thì cứ kéo tay nó mãi làm nó bực mà ko làm gì được [chả là chị Nhi nhà ta ko muốn gây sự ạ! Đang tính kế lâu dài"> rồi để cho hắn lôi nó đi xềnh xệch. Tiết đầu vào lớp hắn muốn điên với nó luôn: Lúc thì lấy bút chì chọt chọt vào người hắn rồi khúc khích cười, khi thì quay qua búng lỗ tay hắn 1 cái thứ điều muốn nhảy dựng… Thật Phong, Trân và hắn ko hiểu sao hôm nay nó lắm trò trong khi ngày thường nó cũng thuộc loại mà 3 người đánh giá với chữ “hiền” [ặc ặc…nhầm rồi, nó mà phá người nào thì người đó “dỡ sống dỡ chết” với nó ấy">. Ban đầu nó hiền thục nết na bao nhiêu thì càng thân với nó lại càng khổ với nó.
-Hơizz…xuống cantin bổ dưỡng cái, hôm nay học mệt thật!-Vươn vai rồi xoa đầu, nó ra vẻ như mệt mỏi lắm ý!
-Hôm nay bà uống nhầm thuốc chuột à, phá thế!-Trân suýt rớt quai hàm với cái hành động của nó.
-Đó mới là level 1 thôi! Càng thân với tui thì tui càng phá! Haha...đi thôi!
Vô tình 1 chút gì đó gọi là “hạnh phúc” im lặng len lỏi vào tim hắn khi nghe câu nói "càng thân với tui thì tui càng phá", dường như nó muốn chủ nhân của trái tim này ko nhận ra, chỉ gợi ý chút đỉnh vào nụ cười, duy việc con người hành động theo trái tim hay theo lý trí của cái đầu thì cũng còn tùy…
Hôm nay nó đặc biệt ăn nhiều với cái lý do cho bản thân là…tẩm bổ cho cơ thể đang kêu ê ẩm và thức ăn tẩm bổ là…kem, kẹo, bánh, coca, sữa,... [cái đó chắc chỉ tẩm thôi còn bổ hay ko thì chưa biết!"> và đột nhiên…
-NHÓC CON!!!!!!
***END CHAP 10*** Chap 11:
-A! Anh Key!!!!-Nghe ai kiu mình bằng nhóc con với cái giọng quen quen buộc nó quay lại và ko ai khác chính là anh 2 nó. [Key là biệt danh pama với anh nó bắt nó phải kiu như vậy á!">. Cà nhắc chạy lại ôm Key khiến mọi người xung quanh muốn rớt con mắt ra ngoài [ko tính Khánh"> còn hắn thì tự nhiên thấy tức tức nhưng biện minh với lý do “dù gì cũng là vợ chưa cưới của mình, đã vậy giữa đường còn ôm ấp nhau ko tức sao được!” máu sôi lên hắn như muốn bay vào đánh tơi bời thằng bạn này.
-Ai vậy?-Hắn trơ trẻn hỏi nó+liếc xéo Key
-Người của tui, liên quan gì sao?-Nó nhún vai rồi quay lại cười ranh với anh nó ko cho anh lên tiếng luôn. Hắn nghe xong muốn trào máu ra ngoài
-Mà nè, chân em bị sao vậy, chắc khỉ khọt nên mới vậy đúng hok?-Key để ý cái chân cà xịt của nó giờ mới lên tiếng
-Haiz…chuyện cũng dài lắm! 1 phần là do cái tên trời đánh đi đứng ko nên thân nên mới ra vậy nè!-Cái cách móc họng hắn làm đã tức rồi giờ mặt đỏ cả lên đùng đùng bỏ đi, Key thì bị nguyên dấu ? to đùng đè lên đầu lúc nó kéo ra sân sau.
---Sân sau---
-…..Đó, chuyện thế đó! Bây giờ đau ê ẩm luôn, hix! Em hỏi rồi, đó là tiểu thư con ông Dương. Anh còn nhớ ông mà đã nan nỉ suốt 1 tháng để được papa chúng ta góp cổ phần vào công ty ông ấy ko?-Nó kéo Key ra sân sau rồi kể lại câu chuyện kèm theo những câu rên rỉ và ko thiếu mấy câu đe dọa như muốn giết người luôn ấy [chứ còn gì nữa mà muốn với hok?">
-Ờ…ừm! Chính ông ấy cũng mấy lần đòi sống chết dẫn anh đi uống cafe đấy! Phiền phức!-Key xoa xoa cằm nhìn xa xăm suy nghĩ rồi gật gù nói với nó-rồi giờ em tính sao. Anh chắc em ko để yên cho cô ta đâu
-Hỏi thừa! 1 tiếng, rút cổ phần, ko thiệt thòi gì hết. Em sẽ cho con Dương Tuyết Mai đó ra ngoài đường ở mới vừa lòng!-Mặt lạnh như tờ, nhún vai 1 cái trả lời
-Hơizz! Hay vầy đi, anh muốn nói chuyện với cô bé đó! Em có thể đứng sau quan sát điệu bộ tội nghiệp của nó. Vừa lòng chứ em gái?-Key nghiêng đầu, cười [đểu cán"> nhìn em mình và được đáp lại bằng 1 cái gật đầu. Nó quay ra, hướng mắt vô định, tay sờ sờ chiếc hộp thiếc vàng nhỏ được móc thành dây chuyền. Ánh mắt của sự đợi chờ…
---Trong lớp T.Mai---
“Ra về đến sân sau gặp tôi!-Người lạ mặt” Mai tò mò,cô ko biết ai lại gan đến mức dám ra lời thách “chị hai” của trường ra gặp mặt nhưng cô cũng lờ mờ nghi hoặc là nó và sau cùng là cái nhếch môi nửa miệng đầy sự kiêu hãnh
---Nơi hẹn---
1 cậu con trai với mái tóc đen 2 tay đút vào túi quần, gương mặt nghiêm nghị xen tức giận và có chút lạnh lùng đứng dựa vào bức tường nhìn ra ngoài. Cô cứ nhìn, lờ mờ đoán được đó là ai-Key, cậu hotboy vừa nhậm chức trong trường. Thường nếu như vậy là cô đã nhảy cẫng lên chạy lại ko ôm thì cũng ỏng ẹo nhưng khi nhìn thấy anh thì cô ko thể, cứ đứng chôn chân 1 chỗ để mọi thứ chìm vào im lặng. Lạ lắm, điều bản thân cô ko giải thích được. Tại sao cô ko chạy lại ỏng ẹo với anh như những hotboy khác chứ? Ko phải, cô muốn lắm, có phút cô định chạy lại chợt bị 1 sức mạnh vô hình kéo lại, giữ chân cô, dường như nó ko muốn cô đối xử với anh như b
-Wơ! Anh làm cái gì ở đây thế?!-Nó cảm thấy khó chịu xen lẫn 1 chút vui vui khi người bước xuống xe là hắn.
-Pama cô bảo tôi chở cô đi học. Hôm nay đừng hòng phóng xuống xe giữa đường như hôm qua nhá! Cô chết thì tôi bỏ, ko quay lại đâu nên tốt nhất đừng xài kiểu hâm dọa đó!-Hắn chết sững với hình tượng búp bê của nó, nói 1 câu vô hồn [hồn bị nó hốt rồi còn đâu!">. Trong lúc đó thì nó đã tót lên xe, ngồi nghe nhạc. 1’ sau hắn hoàn hồn lại thì mới leo lên xe ánh mắt ko rời khỏi nó.
-Đồ điên! Lo chạy đi, tui chưa muốn chầu Diêm Vương, ok?-Nó phát hoảng với kiểu chạy 1-0-2 của hắn, mắt thì đăm đăm nhìn nó tay thì cầm vô-lăng
-Ờ ờ!-Đợi nó phan 1 hơi xong mới tỉnh ngộ tiếp tục chạy, lâu lâu hướng mắt qua nó. Cửa sổ xe mở cho gió luồn vào đưa tóc nó nhẹ bay, hương dâu tây ngọt thơm trên người nó thoang thoảng khiến cho đôi môi của hắn phải cong lên nụ cười hạnh phúc, miệng nó thì ngân nga mấy câu hát lâu lâu thì cười cười [giống tự kỷ á">. Vừa bước xuống xe, 1 đám nữ sinh đã chạy lại vây quanh hắn còn hắn thì cứ kéo tay nó mãi làm nó bực mà ko làm gì được [chả là chị Nhi nhà ta ko muốn gây sự ạ! Đang tính kế lâu dài"> rồi để cho hắn lôi nó đi xềnh xệch. Tiết đầu vào lớp hắn muốn điên với nó luôn: Lúc thì lấy bút chì chọt chọt vào người hắn rồi khúc khích cười, khi thì quay qua búng lỗ tay hắn 1 cái thứ điều muốn nhảy dựng… Thật Phong, Trân và hắn ko hiểu sao hôm nay nó lắm trò trong khi ngày thường nó cũng thuộc loại mà 3 người đánh giá với chữ “hiền” [ặc ặc…nhầm rồi, nó mà phá người nào thì người đó “dỡ sống dỡ chết” với nó ấy">. Ban đầu nó hiền thục nết na bao nhiêu thì càng thân với nó lại càng khổ với nó.
-Hơizz…xuống cantin bổ dưỡng cái, hôm nay học mệt thật!-Vươn vai rồi xoa đầu, nó ra vẻ như mệt mỏi lắm ý!
-Hôm nay bà uống nhầm thuốc chuột à, phá thế!-Trân suýt rớt quai hàm với cái hành động của nó.
-Đó mới là level 1 thôi! Càng thân với tui thì tui càng phá! Haha...đi thôi!
Vô tình 1 chút gì đó gọi là “hạnh phúc” im lặng len lỏi vào tim hắn khi nghe câu nói "càng thân với tui thì tui càng phá", dường như nó muốn chủ nhân của trái tim này ko nhận ra, chỉ gợi ý chút đỉnh vào nụ cười, duy việc con người hành động theo trái tim hay theo lý trí của cái đầu thì cũng còn tùy…
Hôm nay nó đặc biệt ăn nhiều với cái lý do cho bản thân là…tẩm bổ cho cơ thể đang kêu ê ẩm và thức ăn tẩm bổ là…kem, kẹo, bánh, coca, sữa,... [cái đó chắc chỉ tẩm thôi còn bổ hay ko thì chưa biết!"> và đột nhiên…
-NHÓC CON!!!!!!
***END CHAP 10*** Chap 11:
-A! Anh Key!!!!-Nghe ai kiu mình bằng nhóc con với cái giọng quen quen buộc nó quay lại và ko ai khác chính là anh 2 nó. [Key là biệt danh pama với anh nó bắt nó phải kiu như vậy á!">. Cà nhắc chạy lại ôm Key khiến mọi người xung quanh muốn rớt con mắt ra ngoài [ko tính Khánh"> còn hắn thì tự nhiên thấy tức tức nhưng biện minh với lý do “dù gì cũng là vợ chưa cưới của mình, đã vậy giữa đường còn ôm ấp nhau ko tức sao được!” máu sôi lên hắn như muốn bay vào đánh tơi bời thằng bạn này.
-Ai vậy?-Hắn trơ trẻn hỏi nó+liếc xéo Key
-Người của tui, liên quan gì sao?-Nó nhún vai rồi quay lại cười ranh với anh nó ko cho anh lên tiếng luôn. Hắn nghe xong muốn trào máu ra ngoài
-Mà nè, chân em bị sao vậy, chắc khỉ khọt nên mới vậy đúng hok?-Key để ý cái chân cà xịt của nó giờ mới lên tiếng
-Haiz…chuyện cũng dài lắm! 1 phần là do cái tên trời đánh đi đứng ko nên thân nên mới ra vậy nè!-Cái cách móc họng hắn làm đã tức rồi giờ mặt đỏ cả lên đùng đùng bỏ đi, Key thì bị nguyên dấu ? to đùng đè lên đầu lúc nó kéo ra sân sau.
---Sân sau---
-…..Đó, chuyện thế đó! Bây giờ đau ê ẩm luôn, hix! Em hỏi rồi, đó là tiểu thư con ông Dương. Anh còn nhớ ông mà đã nan nỉ suốt 1 tháng để được papa chúng ta góp cổ phần vào công ty ông ấy ko?-Nó kéo Key ra sân sau rồi kể lại câu chuyện kèm theo những câu rên rỉ và ko thiếu mấy câu đe dọa như muốn giết người luôn ấy [chứ còn gì nữa mà muốn với hok?">
-Ờ…ừm! Chính ông ấy cũng mấy lần đòi sống chết dẫn anh đi uống cafe đấy! Phiền phức!-Key xoa xoa cằm nhìn xa xăm suy nghĩ rồi gật gù nói với nó-rồi giờ em tính sao. Anh chắc em ko để yên cho cô ta đâu
-Hỏi thừa! 1 tiếng, rút cổ phần, ko thiệt thòi gì hết. Em sẽ cho con Dương Tuyết Mai đó ra ngoài đường ở mới vừa lòng!-Mặt lạnh như tờ, nhún vai 1 cái trả lời
-Hơizz! Hay vầy đi, anh muốn nói chuyện với cô bé đó! Em có thể đứng sau quan sát điệu bộ tội nghiệp của nó. Vừa lòng chứ em gái?-Key nghiêng đầu, cười [đểu cán"> nhìn em mình và được đáp lại bằng 1 cái gật đầu. Nó quay ra, hướng mắt vô định, tay sờ sờ chiếc hộp thiếc vàng nhỏ được móc thành dây chuyền. Ánh mắt của sự đợi chờ…
---Trong lớp T.Mai---
“Ra về đến sân sau gặp tôi!-Người lạ mặt” Mai tò mò,cô ko biết ai lại gan đến mức dám ra lời thách “chị hai” của trường ra gặp mặt nhưng cô cũng lờ mờ nghi hoặc là nó và sau cùng là cái nhếch môi nửa miệng đầy sự kiêu hãnh
---Nơi hẹn---
1 cậu con trai với mái tóc đen 2 tay đút vào túi quần, gương mặt nghiêm nghị xen tức giận và có chút lạnh lùng đứng dựa vào bức tường nhìn ra ngoài. Cô cứ nhìn, lờ mờ đoán được đó là ai-Key, cậu hotboy vừa nhậm chức trong trường. Thường nếu như vậy là cô đã nhảy cẫng lên chạy lại ko ôm thì cũng ỏng ẹo nhưng khi nhìn thấy anh thì cô ko thể, cứ đứng chôn chân 1 chỗ để mọi thứ chìm vào im lặng. Lạ lắm, điều bản thân cô ko giải thích được. Tại sao cô ko chạy lại ỏng ẹo với anh như những hotboy khác chứ? Ko phải, cô muốn lắm, có phút cô định chạy lại chợt bị 1 sức mạnh vô hình kéo lại, giữ chân cô, dường như nó ko muốn cô đối xử với anh như b
»Tag: Trang 7 - Truyện Teen - Tiểu thư hồn nhiên và hotboy lạnh lùng,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 