Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
ương mà" hắn suy tư nhìn nhỏ nói. ( hiếu thảo dữ há)
" nếu vậy em có thể giúp anh đó" nhỏnháy mắt rồi tiếp " chuyện thảo hợp đồng để em viết cho, ít ra cũng ko sai chính tả như nhân viên anh đâu" . hắn nhìn nhỏ nghĩ ngợi rồi cười mỉm " em thật là thông minh mà, đúng là anh ko chọn lầm người rồi", hắn vừa dứt câu đã đặt lên tráng nhỏ 1 nụ hôn trìu mến. nhỏ như người ngoài hành tinh vì câu nói cuả hắn + thêm cái hôn tình cảm kia nữa. ko biết bao nhiêu lần nhỏ thắc mắc về hành vi và cách nói chuyện của hắn rồi. nhỏ ko thể hiểu nổi. nghĩ tới đây nhỏ giật mình đứng dậy tránh khỏi vòng tay của hắn.
" ko được, ko thể để trái tim mình lỗi nhịp nữa, đó là tội lỗi là loạn luân , trời đất sẽ ko tha thứ đâu" nhỏ thầm nghĩ và bật khóc. Đúng nhỏ đã biết tất cả, nhỏ biết hắn yêu nhỏ và nhỏ cũng thế. Nhưng nhỏ ko thể, ko thể yêu anh trai của mình, nhỏ chỉ có thể yêu hắn theo cách của nhỏ đó là tránh xa hắn để hắn ko mang tội lỗi vì nhỏ.
" em có sao ko? Anh vào được ko?" hắn vừa gõ cửa vừa hỏi nhỏ. Từ lúc rời khỏi vòng tay hắn nhỏ vội chạy vào toilet và ở mãi trong đó.nghe tiếng gọi dồn dập của hắn nhỏ giật mình, cố hít 1 hơi thật sâu nhỏ lấy lại bình tĩnh và bước ra , vẻ mặt hắn vô cùng lo lắng, nắm lấy tay nhỏ hắn hỏi " em sao vậy? bị đau ở đâu à? Thấy ko khỏe chỗ nào nói anh biết đi.". thấy vẻ mặt hốt hoảng của hắn nhỏ lại cảm thấy vui, trong lòng nhỏ cái cảm giác kia lại xuất hiện nữa rồi.
Đêm đó nhỏ ko ngủ, nhỏ cứ nghĩ về những chuyện xảy ra từ lúc nhỏ sang Hông Kông, những chuyện giữa nhỏ và mọi người trong nhà và đặc biệt là hắn. bây giờ nhỏ mới phát hiện, hắn là người gần gũi với nhỏ đầu tiên, hắn là người làm nhỏ mở miệng nói chuyện, là người làm nhỏ tức giận và cũng chính là người làm nhỏ thấy vui vẻ
hạnh phúc. Hắn và nhỏ gặp nhau như 1 định mệnh. Nhưng sao định mệnh lại cay đắng như vậy. tại sao hắn và nhỏ lại là anh em. Tại sao nhỏ lại yêu hắn, mối tình đầu của nhỏ phải kết thúc đau đớn như vậy sao?. Nhỏ đau lắm, nước mắt cứ chảy mãi… đêm thật dài và cô quạnh.
sau 1 đêm mệt mỏi, nhỏ tỉnh dậy lúc 10h sáng. Bước ra bancong nhìn khu vườn tuyệt đẹp, nhỏ thấy tâm hồn khuây khỏa hơn nhiều. nhỏ chợt nghĩ ra 1 điều về hắn, nhỏ mĩm cười đầy mãng nguyện, nhưng trong nụ cười đó vẫn mang 1 chút gì cay đắng. đúng nhỏ đã thông suốt, nhỏ biết nhỏ yêu hắn, yêu rất nhiều, và nhỏ cũng biết tình yêu của nhỏ sẽ làm hắn và nhỏ đều đau khổ. Nhỏ đã lựa chọn 1 con đường, 1 con đường tốt đẹp cho cả 2 là nhỏ sẽ ra đi nếu như hắn tìm được tình yêu đích thực , tất nhiên người đó ko thể là nhỏ. Thật đáng thương cho nhỏ, ở cái tuổi 18 xinh tươi trong khi biết bao cô gái đang ngây thơ mơ mộng thì nhỏ lại vấp phải 1 tình yêu ngang trái.
Những ngày sau đó nhỏ bắt đầu thay đổi, luôn chăm chú nhìn hắn ( nhỏ muốn khắc sâu hình dáng hắn vào tim nhỏ vì sau này nhỏ sẽ ko còn gặp hắn nữa). nhỏ vẫn cười nói vô tư, vẫn là con chim hoàng oanh của hắn, cứ líu lo ca hát suốt ngày. Hắn cảm nhận được sự thay đổi của nhỏ, nhưng hắn ko thể nào biết được nhỏ nghĩ gì. Trong lòng hắn cũng cảm thấy bất an vì thái độ nhiệt tình của nhỏ, những câu nói lạ lùng của nhỏ. Hắn ko vui và nhỏ cũng ko vui
Hôm nay nhỏ học ra sớm hơn mọi ngày, muốn cho hắn 1 sự bất ngờ nhỏ ko đợi hắn đến đón mà nhỏ gọi taxi đi thẳng về công ty hắn. xe cộ và người đi đường tấp nập, đây là lần đầu nhỏ nhìn ngắm cảnh trên đường, nhỏ muốn ghi nhớ tất cả những gì thuộc về hắn. nhỏ muốn sau khi nhỏ đi rồi vẫn có thể giữ trong lòng những kỷ niệm về nơi đây.
Phía trước là quán kem hắn vẫn hay đưa nhỏ tới, nhỏ bảo bác tài xế đi chậm lại, chăm chú nhìn vào quán kem nhỏ như ko thể tin vào mắt mình. Tim nhỏ nhói đau vì những gì nhỏ vừa chứng kiến. là hắn, Hoàng
Vương Long đang cùng 1 cô gái âu yếm trong quán kem yêu thích của nhỏ. Nước mắt nhỏ bắt đầu rơi, nhỏ bảo bác tài lái xe đi thật nhanh, tới 1 quãng đường vắng nhỏ xuống xe và bắt đầu chạy, nhỏ bỏ chạy vì tất cả. nhỏ thấy rất đau khổ và tuyệt vọng.
"phải kết thúc nhanh vậy sao? Em phải rời xa anh nhanh vậy sao? Em ko muốn, thật lòng em ko muốn….." nhỏ gào thét trong nước mắt. mưa bắt đầu trút xuống, nước mưa, nước mắt cứ hòa vào nhau đầm đìa trên mặt nhỏ
Còn hắn? hắn đang làm gì? Hắn ở đâu? Chap sau mọi người sẽ biết
" thưa chủ tịch ko thấy tiểu thư đâu cả !" giọng bác tài xế vang lên như tiếng sét ngang tai. Hắn cảm giác trong người như bị lửa đốt.chấn động nhất thời hắn lấy lại được bình tĩnh và nói " bác đã tìm kỹ chưa? Mau báo với trường học đi, tôi tới ngay"
Nói chuyện với tài xế xong hắn vội vã kêu người chuẩn bị xe đến thẳng trường học. giáp mặt với bác tài xế hắn lạnh lùng vẻ mặt hỏi " chuyện là thế nào?" trong câu nói như có phần tức giận và nôn nóng
" dạ tôi đến đón cô chủ trước giờ tan trường khoảng 15’, đợi hoài tôi ko thấy cô ấy ra. Đợi hơn 1h mà vẫn ko thấy cô ấy nên tôi chạy vội vào trường tìm nhưng vẫn ko gặp. tôi có hỏi cô giáo thì được biết hôm nay cô chủ về rất sớm. sau đó tôi chạy ra đường hỏi thăm có ai thấy cô ấy ko, thì có 1 cô bé học cùng với cô chủ nói thấy cô ấy lên 1 chiếc taxi đi từ sớm rồi". bác tài xế rụt rè kể mà có muôn phần lo sợ trong lòng
Hắn im lặng trầm ngâm, mặt mũi bắt đầu biến sắc, người tinh ý có thể thấy được sự lo lắng và tức giận trên mặt hắn. giọng nói cương nghị mang âm sắc ra lệnh " mau cho người tản ra tìm đi, liên hệ với tất cả công ty taxi xem chiếc xe nào đã chở tiểu thư và đưa cô ấy đi nơi nào rồi. liên hệ với phía cảnh sát đi, nhớ phải làm trong bí mật ko để nhà báo biết được rõ chưa?" ( ax làm quá vậy trời, mới có mất tích mấy tiếng mà báo cs rồi)
Bản thân hắn cũng ko còn giữ được vẻ bình tĩnh mà lao lên xe tự lái đi nhanh như chớp. mọi người người cũng bắt đầu làm theo hắn tản ra tìm kiếm nhỏ.
Từng giờ cứ trôi qua cơn mưa càng lúc càng lớn. mưa đã kéo dài hơn nửa ngày trời mà vẫn ko ngớt hạt. nhỏ thân người ướt đẩm, gương mặt nhợt nhạt thẩn thờ đi lang thang trên núi.nhỏ
" nếu vậy em có thể giúp anh đó" nhỏnháy mắt rồi tiếp " chuyện thảo hợp đồng để em viết cho, ít ra cũng ko sai chính tả như nhân viên anh đâu" . hắn nhìn nhỏ nghĩ ngợi rồi cười mỉm " em thật là thông minh mà, đúng là anh ko chọn lầm người rồi", hắn vừa dứt câu đã đặt lên tráng nhỏ 1 nụ hôn trìu mến. nhỏ như người ngoài hành tinh vì câu nói cuả hắn + thêm cái hôn tình cảm kia nữa. ko biết bao nhiêu lần nhỏ thắc mắc về hành vi và cách nói chuyện của hắn rồi. nhỏ ko thể hiểu nổi. nghĩ tới đây nhỏ giật mình đứng dậy tránh khỏi vòng tay của hắn.
" ko được, ko thể để trái tim mình lỗi nhịp nữa, đó là tội lỗi là loạn luân , trời đất sẽ ko tha thứ đâu" nhỏ thầm nghĩ và bật khóc. Đúng nhỏ đã biết tất cả, nhỏ biết hắn yêu nhỏ và nhỏ cũng thế. Nhưng nhỏ ko thể, ko thể yêu anh trai của mình, nhỏ chỉ có thể yêu hắn theo cách của nhỏ đó là tránh xa hắn để hắn ko mang tội lỗi vì nhỏ.
" em có sao ko? Anh vào được ko?" hắn vừa gõ cửa vừa hỏi nhỏ. Từ lúc rời khỏi vòng tay hắn nhỏ vội chạy vào toilet và ở mãi trong đó.nghe tiếng gọi dồn dập của hắn nhỏ giật mình, cố hít 1 hơi thật sâu nhỏ lấy lại bình tĩnh và bước ra , vẻ mặt hắn vô cùng lo lắng, nắm lấy tay nhỏ hắn hỏi " em sao vậy? bị đau ở đâu à? Thấy ko khỏe chỗ nào nói anh biết đi.". thấy vẻ mặt hốt hoảng của hắn nhỏ lại cảm thấy vui, trong lòng nhỏ cái cảm giác kia lại xuất hiện nữa rồi.
Đêm đó nhỏ ko ngủ, nhỏ cứ nghĩ về những chuyện xảy ra từ lúc nhỏ sang Hông Kông, những chuyện giữa nhỏ và mọi người trong nhà và đặc biệt là hắn. bây giờ nhỏ mới phát hiện, hắn là người gần gũi với nhỏ đầu tiên, hắn là người làm nhỏ mở miệng nói chuyện, là người làm nhỏ tức giận và cũng chính là người làm nhỏ thấy vui vẻ
hạnh phúc. Hắn và nhỏ gặp nhau như 1 định mệnh. Nhưng sao định mệnh lại cay đắng như vậy. tại sao hắn và nhỏ lại là anh em. Tại sao nhỏ lại yêu hắn, mối tình đầu của nhỏ phải kết thúc đau đớn như vậy sao?. Nhỏ đau lắm, nước mắt cứ chảy mãi… đêm thật dài và cô quạnh.
sau 1 đêm mệt mỏi, nhỏ tỉnh dậy lúc 10h sáng. Bước ra bancong nhìn khu vườn tuyệt đẹp, nhỏ thấy tâm hồn khuây khỏa hơn nhiều. nhỏ chợt nghĩ ra 1 điều về hắn, nhỏ mĩm cười đầy mãng nguyện, nhưng trong nụ cười đó vẫn mang 1 chút gì cay đắng. đúng nhỏ đã thông suốt, nhỏ biết nhỏ yêu hắn, yêu rất nhiều, và nhỏ cũng biết tình yêu của nhỏ sẽ làm hắn và nhỏ đều đau khổ. Nhỏ đã lựa chọn 1 con đường, 1 con đường tốt đẹp cho cả 2 là nhỏ sẽ ra đi nếu như hắn tìm được tình yêu đích thực , tất nhiên người đó ko thể là nhỏ. Thật đáng thương cho nhỏ, ở cái tuổi 18 xinh tươi trong khi biết bao cô gái đang ngây thơ mơ mộng thì nhỏ lại vấp phải 1 tình yêu ngang trái.
Những ngày sau đó nhỏ bắt đầu thay đổi, luôn chăm chú nhìn hắn ( nhỏ muốn khắc sâu hình dáng hắn vào tim nhỏ vì sau này nhỏ sẽ ko còn gặp hắn nữa). nhỏ vẫn cười nói vô tư, vẫn là con chim hoàng oanh của hắn, cứ líu lo ca hát suốt ngày. Hắn cảm nhận được sự thay đổi của nhỏ, nhưng hắn ko thể nào biết được nhỏ nghĩ gì. Trong lòng hắn cũng cảm thấy bất an vì thái độ nhiệt tình của nhỏ, những câu nói lạ lùng của nhỏ. Hắn ko vui và nhỏ cũng ko vui
Hôm nay nhỏ học ra sớm hơn mọi ngày, muốn cho hắn 1 sự bất ngờ nhỏ ko đợi hắn đến đón mà nhỏ gọi taxi đi thẳng về công ty hắn. xe cộ và người đi đường tấp nập, đây là lần đầu nhỏ nhìn ngắm cảnh trên đường, nhỏ muốn ghi nhớ tất cả những gì thuộc về hắn. nhỏ muốn sau khi nhỏ đi rồi vẫn có thể giữ trong lòng những kỷ niệm về nơi đây.
Phía trước là quán kem hắn vẫn hay đưa nhỏ tới, nhỏ bảo bác tài xế đi chậm lại, chăm chú nhìn vào quán kem nhỏ như ko thể tin vào mắt mình. Tim nhỏ nhói đau vì những gì nhỏ vừa chứng kiến. là hắn, Hoàng
Vương Long đang cùng 1 cô gái âu yếm trong quán kem yêu thích của nhỏ. Nước mắt nhỏ bắt đầu rơi, nhỏ bảo bác tài lái xe đi thật nhanh, tới 1 quãng đường vắng nhỏ xuống xe và bắt đầu chạy, nhỏ bỏ chạy vì tất cả. nhỏ thấy rất đau khổ và tuyệt vọng.
"phải kết thúc nhanh vậy sao? Em phải rời xa anh nhanh vậy sao? Em ko muốn, thật lòng em ko muốn….." nhỏ gào thét trong nước mắt. mưa bắt đầu trút xuống, nước mưa, nước mắt cứ hòa vào nhau đầm đìa trên mặt nhỏ
Còn hắn? hắn đang làm gì? Hắn ở đâu? Chap sau mọi người sẽ biết
" thưa chủ tịch ko thấy tiểu thư đâu cả !" giọng bác tài xế vang lên như tiếng sét ngang tai. Hắn cảm giác trong người như bị lửa đốt.chấn động nhất thời hắn lấy lại được bình tĩnh và nói " bác đã tìm kỹ chưa? Mau báo với trường học đi, tôi tới ngay"
Nói chuyện với tài xế xong hắn vội vã kêu người chuẩn bị xe đến thẳng trường học. giáp mặt với bác tài xế hắn lạnh lùng vẻ mặt hỏi " chuyện là thế nào?" trong câu nói như có phần tức giận và nôn nóng
" dạ tôi đến đón cô chủ trước giờ tan trường khoảng 15’, đợi hoài tôi ko thấy cô ấy ra. Đợi hơn 1h mà vẫn ko thấy cô ấy nên tôi chạy vội vào trường tìm nhưng vẫn ko gặp. tôi có hỏi cô giáo thì được biết hôm nay cô chủ về rất sớm. sau đó tôi chạy ra đường hỏi thăm có ai thấy cô ấy ko, thì có 1 cô bé học cùng với cô chủ nói thấy cô ấy lên 1 chiếc taxi đi từ sớm rồi". bác tài xế rụt rè kể mà có muôn phần lo sợ trong lòng
Hắn im lặng trầm ngâm, mặt mũi bắt đầu biến sắc, người tinh ý có thể thấy được sự lo lắng và tức giận trên mặt hắn. giọng nói cương nghị mang âm sắc ra lệnh " mau cho người tản ra tìm đi, liên hệ với tất cả công ty taxi xem chiếc xe nào đã chở tiểu thư và đưa cô ấy đi nơi nào rồi. liên hệ với phía cảnh sát đi, nhớ phải làm trong bí mật ko để nhà báo biết được rõ chưa?" ( ax làm quá vậy trời, mới có mất tích mấy tiếng mà báo cs rồi)
Bản thân hắn cũng ko còn giữ được vẻ bình tĩnh mà lao lên xe tự lái đi nhanh như chớp. mọi người người cũng bắt đầu làm theo hắn tản ra tìm kiếm nhỏ.
Từng giờ cứ trôi qua cơn mưa càng lúc càng lớn. mưa đã kéo dài hơn nửa ngày trời mà vẫn ko ngớt hạt. nhỏ thân người ướt đẩm, gương mặt nhợt nhạt thẩn thờ đi lang thang trên núi.nhỏ
»Tag: Trang 8 - Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 