Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
chuột xấu xa,gian tà,dám lợi dụng sự ngây thơ của mình. Vừa nói,Tr.Anh vừa đánh vào con thỏ bông trách móc. Trách đã 1 hồi,lăn đùng ra ngủ. âu mai gót,pó chân với chị Anh.
.
.
.
7h sáng,phòng khách
Thùy Giang,Ngọc Giang,2 cô đi kêu 2 cậu chủ dậy ăn sang và đi học giúp tôi. Rồi nói với 2người đó,tôi ăn sáng và đi học từ sớm.
Vâng,thưa cô.
.
.
.
Phòng H.Thanh
Thưa cậu 2 mời cậu 2 dậy ăn sáng và đi học ạ.
Phòng ăn
Này,Tr.Anh sao mặt cậu đỏ thế,cậu bị sốt à,đy bệnh viện nha-H.Anh sờ trán.
Thật ra là vì Tr.Anh ngồi đối diện vs Thanh+thêm chuyện ở cô nhi viện hôm bữa,Tr.Anh cứ nhìn thấy Thanh là ngượng đỏ mặt.
Kh hôn hông sao đâu,mình bình thường,mình ăn xong rồi,mình lên phòng đây-nói xong Tr.Anh cuốn quýt chạy lên lầu.
Anh 2,mặt anh cũng đỏ kìa,ê anh không fải cũng bị bệnh như Tr.Anh chứ,em phải tránh xa 2 người mới được-H.Anh nhích ghế.
Ơ-Thanh ngơ ngác khi bóng hồng chạy đi.
Ê,ê anh không sao chớ,ê-H.Anh quơ quơ trước mặt Thanh.Thanh bỏ đi lên lầu như cái xác không hồn.
Ya a a a,hay thật.
.
.
.
Phòng Tr.Anh
Ây ya,thật là sao mặt cứ đỏ tim cứ đập thình thịch thế này,phải làm sao đây, AAAA,lên google xem nào
5’s sau
*cạch cạch*
Nè,sao không có chứ.google mà không có luôn sao,hứ-Tr.Anh nhìn giận dữ vào cái apple trước mặt.Ánh mắt có thể xuyên thủng màn hình(Au:chém tí thou keke~)
.
.
.
Trong khi đó phòng H.Thanh
Hihihihi
Hahahaha
Hihíhíhí
-Thanh đang cười ngu khi nhớ đến những hành động của Tr.Anh.
Hey ya,nếu anh không có được em anh không phải là H.Thanh-nụ cười nhếch mép.
.
.
.
Màn đêm buông xuống,có ai hay biết chuyện gì sẽ xảy ra
7h tại lớp đặc biệt
Hey,Tr.Anh-Ngân vỗ vai Tr.Anh
AAAAAA-Tr.Anh giật bắn người.
Nè,cậu sao thế,thẫn thờ hòai thế???
Hông hông sao.
ừmm.
Mà Phúc đâu,để cục vàng ở đây thế-Tr.Anh châm chọc.
Chưa chưa vô-Ngân đỏ mặt ứ họng trước câu nói đùa.
Hey,2 cô nương đang làm rì đó-H.Anh bay vào.
Đó là chuyện của tui với Tr.Anh,không phải chuyện của ông-Ngân liếc xéo.
Ai da,Phúc dạy vợ hư rồi,tí phải xử nó mới được-Vương bước đến.
Này,này Phúc không dễ bị mí người ăn hiếp đâu nhé-Nhân mơ màng.
Vâng,Phúc của cô lúc nào mà chẳng là super hero-Hiếu nói.
Hero hay zero còn chưa biết à nha-H.Anh tiếp.
3 cái người này,tui đi mét Phúc của tôi-Ngân phừng lửa.
Chuyện gì thế mọi người,ơ Ngân em sao thế-Phúc mở của bước vào.
Hức hức-Ngân chuyển 360o thành ngoan hiền.
Ơ,Ngân Ngân à-Phúc chạy đến.
Ơ-cả bọn cũng ngạc nhiên trước thái độ của Ngân.
Reng reng reng,tíeng chuông vào học vang lên,ai về chỗ nấy.
Tr.Anh nãy giờ vẫn không nói gì,trông ngóng ngòai của sổ,sốt ruột.
Sao hôm nay cậu ta không đi học rõ ràng vẫn bình thường mà.-Tr.Anh sốt ruột đan tay vào nhau.
.
.
.
Canteen
.
.
.
Tr.Anh cậu không sao thật chứ,nhìn cậu cứ như người mất hồn ấy-Ngân lo lắng.
Ưmm,không sao đâu-Tr.Anh xua tay.
mamamara marara
jejejebal hajimara
bwabwabwara bwara
nae nuneul barabwa
kajimara kajima, neoneun nal tteonaji mara
jakku eodil jakku tto ganeun cheok
hajimara hajima, geureon mal jom hajimara
mame eobtneun mal ttak jeobeo jiwo biwo
*Tr.Anh mở điện thọai*
H.Thanh: tan học lên sân thượng gặp mình.
Tr.Anh: để làm gì
H.Thanh: bảo lên thì lên,không thắc mắc.
Tr.Anh: ừm
Hey,chuyện gì thế???
Không có gì đâu.
Này,Tr.Anh dạo này cậu có vẻ mờ ám gớm nhỉ-Vương chọc.
Đâu đâu có.
Còn không,nhìn mấy ngày nay cũng đủ biết-Hiếu ném cái nhìn về phía Tr.Anh.
Này,sao mọi người chọc vào Tr.Anh không thế,ăn đi kìa-H.Anh giải vây.
.
.
.
Reng reng reng
Về thôi,đã quá đi-H.Anh nhảy sung sướng.
Về đâu,về quán bar hay về nhà-Hiếu hỏi vẻ mặt ngây thơ
Hahahahaha~-Vương cười sặc sụa.
Cái đám nhóc này,dám chọc anh mày huh-H.Anh xấn tới.
Các cậu về trước,mình cần phải đi đây một chút-Tr.Anh xácg balo lên vai.
ừmm-cả bọn đồng thanh.đều có chung suy nghĩ quả là thật khó hiểu.
Sân thượng
Tr.anh vừa đặt chân đến nấc thang cuối thì đã thấy H.Thanh mặc đồ vest đen,áo sơmi trắng,cùng 1 cành hoa trên túi thật handsome tay cầm bó hoa+bong bóng.tay còn lại cầm 1 cái hộp màu đỏ.nhìn xuống thì thấy 1 cái bàn sang trọng với rượu vang,và trái cây theo phong cách Chau Âu.Xung quanh bàn ăn là các ngọn nến xếp thành hình trái tim.Vì quá bất ngờ,Tr.Anh không biết từ lúc nào Thanh đã nắm tay Tr.Anh vào trong.Thanh quỳ xuống,nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô và nói:
Làm bạn gái của anh nhé.-Thanh nói thật nhẹ nhàng.
Ơ ơ-Tr.Anh bàng hòang,chưa hiuểu cái mô tê rì0
Thanh vẫn kiên nhẫn chờ đợi,thời gian và tất cả mọi thứ như dừng lại.
E e em,đồng đồng ý-Tr.Anh e thẹn.
Anh đã chờ câu này hơn 10 năm rồi đấy-ThANh mừng rõ,mở chiếc hợp màu đỏ đeo vào tay Tr.Anh.
Rồi Thanh nắm tay Tr.Anh đến bàn ăn ngồi.
Bỗng từ đâu,1 dàn nhạc đến đàn nhạc bài hát Mary U của Super Junior làm không khí trở nên lạng mạn hơn bao giờ hết.Tr.Anh ngạc nhiên rồi sung sướng đến muốn khóc.Phải cô cũng chờ ngày này lâu lắm rồi,từ ngày cô đi sang Anh cô chưa 1 ngày nào quên cậu bé áy,cô mong cô sẽ gặp lại cậu bé,và cô và cậu ấy sẽ viết nên 1 câu chuyện cổ tích tuyệt vời.
Buổi tiệc riêng của 2 người kết thúc tốt đẹp.
.
.
.
Dinh thự 10h
Tiếng loa phát lên máy bay từ Anh – Việt Nam đã hạ cánh………
15’ sau có 1 cô gái xinh đẹp bước ra,đang vẫy tay về phía đôi vợ chồng sang trọng.
Chào 2 bác. Lâu rồi không gặp 2 bác 2 người vẫn như ngày nào.-cô gái xinh đẹp ôm chầm đôi vợ chồng trẻ.
Cái con bé này chỉ giỏi nịnh.- người phụ nữ khẽ mắng cô gái xinh đẹp.
Màng chào hỏi xong chưa 2 người đẹp,xe đến rồi kìa-người đàn ông lịch lãm chỉ tay về chiếc Limo chờ sẵn.
.
.
.
.
30’ sau,chiếc xe đỗ kịch xuống căn nhà à không căn dinh thự rộng lớn. Từ xa vào bạn có thể thấy 2 dàn cây Bạch Dương dọc theo lối đi vào căn biệt thự rộng lớn,lối đi được lót bằng sỏi. Đi theo dọc con đường đó bên trái là 1 hồ bơi có sức chứa 20 người. Ngôi nhà được thiết kế hiện đại tông mà chủ yếu là trắng-xanh dương. Có 4 tầng l
.
.
.
7h sáng,phòng khách
Thùy Giang,Ngọc Giang,2 cô đi kêu 2 cậu chủ dậy ăn sang và đi học giúp tôi. Rồi nói với 2người đó,tôi ăn sáng và đi học từ sớm.
Vâng,thưa cô.
.
.
.
Phòng H.Thanh
Thưa cậu 2 mời cậu 2 dậy ăn sáng và đi học ạ.
Phòng ăn
Này,Tr.Anh sao mặt cậu đỏ thế,cậu bị sốt à,đy bệnh viện nha-H.Anh sờ trán.
Thật ra là vì Tr.Anh ngồi đối diện vs Thanh+thêm chuyện ở cô nhi viện hôm bữa,Tr.Anh cứ nhìn thấy Thanh là ngượng đỏ mặt.
Kh hôn hông sao đâu,mình bình thường,mình ăn xong rồi,mình lên phòng đây-nói xong Tr.Anh cuốn quýt chạy lên lầu.
Anh 2,mặt anh cũng đỏ kìa,ê anh không fải cũng bị bệnh như Tr.Anh chứ,em phải tránh xa 2 người mới được-H.Anh nhích ghế.
Ơ-Thanh ngơ ngác khi bóng hồng chạy đi.
Ê,ê anh không sao chớ,ê-H.Anh quơ quơ trước mặt Thanh.Thanh bỏ đi lên lầu như cái xác không hồn.
Ya a a a,hay thật.
.
.
.
Phòng Tr.Anh
Ây ya,thật là sao mặt cứ đỏ tim cứ đập thình thịch thế này,phải làm sao đây, AAAA,lên google xem nào
5’s sau
*cạch cạch*
Nè,sao không có chứ.google mà không có luôn sao,hứ-Tr.Anh nhìn giận dữ vào cái apple trước mặt.Ánh mắt có thể xuyên thủng màn hình(Au:chém tí thou keke~)
.
.
.
Trong khi đó phòng H.Thanh
Hihihihi
Hahahaha
Hihíhíhí
-Thanh đang cười ngu khi nhớ đến những hành động của Tr.Anh.
Hey ya,nếu anh không có được em anh không phải là H.Thanh-nụ cười nhếch mép.
.
.
.
Màn đêm buông xuống,có ai hay biết chuyện gì sẽ xảy ra
7h tại lớp đặc biệt
Hey,Tr.Anh-Ngân vỗ vai Tr.Anh
AAAAAA-Tr.Anh giật bắn người.
Nè,cậu sao thế,thẫn thờ hòai thế???
Hông hông sao.
ừmm.
Mà Phúc đâu,để cục vàng ở đây thế-Tr.Anh châm chọc.
Chưa chưa vô-Ngân đỏ mặt ứ họng trước câu nói đùa.
Hey,2 cô nương đang làm rì đó-H.Anh bay vào.
Đó là chuyện của tui với Tr.Anh,không phải chuyện của ông-Ngân liếc xéo.
Ai da,Phúc dạy vợ hư rồi,tí phải xử nó mới được-Vương bước đến.
Này,này Phúc không dễ bị mí người ăn hiếp đâu nhé-Nhân mơ màng.
Vâng,Phúc của cô lúc nào mà chẳng là super hero-Hiếu nói.
Hero hay zero còn chưa biết à nha-H.Anh tiếp.
3 cái người này,tui đi mét Phúc của tôi-Ngân phừng lửa.
Chuyện gì thế mọi người,ơ Ngân em sao thế-Phúc mở của bước vào.
Hức hức-Ngân chuyển 360o thành ngoan hiền.
Ơ,Ngân Ngân à-Phúc chạy đến.
Ơ-cả bọn cũng ngạc nhiên trước thái độ của Ngân.
Reng reng reng,tíeng chuông vào học vang lên,ai về chỗ nấy.
Tr.Anh nãy giờ vẫn không nói gì,trông ngóng ngòai của sổ,sốt ruột.
Sao hôm nay cậu ta không đi học rõ ràng vẫn bình thường mà.-Tr.Anh sốt ruột đan tay vào nhau.
.
.
.
Canteen
.
.
.
Tr.Anh cậu không sao thật chứ,nhìn cậu cứ như người mất hồn ấy-Ngân lo lắng.
Ưmm,không sao đâu-Tr.Anh xua tay.
mamamara marara
jejejebal hajimara
bwabwabwara bwara
nae nuneul barabwa
kajimara kajima, neoneun nal tteonaji mara
jakku eodil jakku tto ganeun cheok
hajimara hajima, geureon mal jom hajimara
mame eobtneun mal ttak jeobeo jiwo biwo
*Tr.Anh mở điện thọai*
H.Thanh: tan học lên sân thượng gặp mình.
Tr.Anh: để làm gì
H.Thanh: bảo lên thì lên,không thắc mắc.
Tr.Anh: ừm
Hey,chuyện gì thế???
Không có gì đâu.
Này,Tr.Anh dạo này cậu có vẻ mờ ám gớm nhỉ-Vương chọc.
Đâu đâu có.
Còn không,nhìn mấy ngày nay cũng đủ biết-Hiếu ném cái nhìn về phía Tr.Anh.
Này,sao mọi người chọc vào Tr.Anh không thế,ăn đi kìa-H.Anh giải vây.
.
.
.
Reng reng reng
Về thôi,đã quá đi-H.Anh nhảy sung sướng.
Về đâu,về quán bar hay về nhà-Hiếu hỏi vẻ mặt ngây thơ
Hahahahaha~-Vương cười sặc sụa.
Cái đám nhóc này,dám chọc anh mày huh-H.Anh xấn tới.
Các cậu về trước,mình cần phải đi đây một chút-Tr.Anh xácg balo lên vai.
ừmm-cả bọn đồng thanh.đều có chung suy nghĩ quả là thật khó hiểu.
Sân thượng
Tr.anh vừa đặt chân đến nấc thang cuối thì đã thấy H.Thanh mặc đồ vest đen,áo sơmi trắng,cùng 1 cành hoa trên túi thật handsome tay cầm bó hoa+bong bóng.tay còn lại cầm 1 cái hộp màu đỏ.nhìn xuống thì thấy 1 cái bàn sang trọng với rượu vang,và trái cây theo phong cách Chau Âu.Xung quanh bàn ăn là các ngọn nến xếp thành hình trái tim.Vì quá bất ngờ,Tr.Anh không biết từ lúc nào Thanh đã nắm tay Tr.Anh vào trong.Thanh quỳ xuống,nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô và nói:
Làm bạn gái của anh nhé.-Thanh nói thật nhẹ nhàng.
Ơ ơ-Tr.Anh bàng hòang,chưa hiuểu cái mô tê rì0
Thanh vẫn kiên nhẫn chờ đợi,thời gian và tất cả mọi thứ như dừng lại.
E e em,đồng đồng ý-Tr.Anh e thẹn.
Anh đã chờ câu này hơn 10 năm rồi đấy-ThANh mừng rõ,mở chiếc hợp màu đỏ đeo vào tay Tr.Anh.
Rồi Thanh nắm tay Tr.Anh đến bàn ăn ngồi.
Bỗng từ đâu,1 dàn nhạc đến đàn nhạc bài hát Mary U của Super Junior làm không khí trở nên lạng mạn hơn bao giờ hết.Tr.Anh ngạc nhiên rồi sung sướng đến muốn khóc.Phải cô cũng chờ ngày này lâu lắm rồi,từ ngày cô đi sang Anh cô chưa 1 ngày nào quên cậu bé áy,cô mong cô sẽ gặp lại cậu bé,và cô và cậu ấy sẽ viết nên 1 câu chuyện cổ tích tuyệt vời.
Buổi tiệc riêng của 2 người kết thúc tốt đẹp.
.
.
.
Dinh thự 10h
Tiếng loa phát lên máy bay từ Anh – Việt Nam đã hạ cánh………
15’ sau có 1 cô gái xinh đẹp bước ra,đang vẫy tay về phía đôi vợ chồng sang trọng.
Chào 2 bác. Lâu rồi không gặp 2 bác 2 người vẫn như ngày nào.-cô gái xinh đẹp ôm chầm đôi vợ chồng trẻ.
Cái con bé này chỉ giỏi nịnh.- người phụ nữ khẽ mắng cô gái xinh đẹp.
Màng chào hỏi xong chưa 2 người đẹp,xe đến rồi kìa-người đàn ông lịch lãm chỉ tay về chiếc Limo chờ sẵn.
.
.
.
.
30’ sau,chiếc xe đỗ kịch xuống căn nhà à không căn dinh thự rộng lớn. Từ xa vào bạn có thể thấy 2 dàn cây Bạch Dương dọc theo lối đi vào căn biệt thự rộng lớn,lối đi được lót bằng sỏi. Đi theo dọc con đường đó bên trái là 1 hồ bơi có sức chứa 20 người. Ngôi nhà được thiết kế hiện đại tông mà chủ yếu là trắng-xanh dương. Có 4 tầng l
»Tag: Trang 2 - Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 