Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
_tui cuõng coù hôn jì Quaân! Moãi ngöôøi deàu coù noåi khoå rieâng,Quaân bieát ko? Luùc nhoû tui soáng raát hanh phuùc! Nhöng chính ba toâi ñaõ phaù hoaiï taát caû… …..oâng aáy haïi meï con toâi phaûi vaát vaû, oâng haïi meï toâi baây giôø phaûi lao löïc ñeán sinh beänh! Oâng ta daäp taét luoân caû öôùc mô cuûa toâi! Toâi haän oâng aáy, caû dôøi naøy toâi cuõng ko bao giôø tha thöù cho oâng ta… caû ñôøi naøy… caû ñôøi…..höùc… höùc…._ngheïn ngaøo B.Anh noùi ko ra tieáng,
Hai ha`ng nöôùc maét laên daøi khieán cho Quaân baát ñoäng coøn aù khaåu nöõa.Hix ko nieát phaûi laøm sao, Quaân voäi vaøng ñöa tay leân, quaøng vaøo vai B.Anh… coøn naøng cuõng töø töø töïa ñaàu vaøo vai chaøng< e heøm!! Chuyeän ji daây??>
Quaân nghó thaàm!!! Chàng ta len leùn… len leén… kiss B.Anh! lợi dụng dễ sợ lun! Hix!hix! hem bik B.Anh mà bik dc thì sao nhỉ????Blablablabla…..
Bất ngờ,Quân ôm ngực mặt đực ra!!!!
Đột nhiên B.Anh tinh dậy:
_Quân! Sr! tự nhiên ngủ quên mất!! trông tui ngủ xấu lắm ha?? Mặt quân sao dzậy?? bi bệnh ha? Để tui coi coi!_B.Anh đưa tay sờ lên trán của Quân
Quân gạt nhanh tay B.Anh ra, lúng túng như gà mắc đẻ, trong bùn cười dễ sợ
_KO! Tui ko sao! Ko sao hết! tui…tui… Tui Về Đây!! Bye bye!
_uhm! Quân về đi! Mà này…. Cảm ơn quân về chuyện hôm nay nhé!!! Hj`hj`
_chuyện ji` cơ??_quân ngớ mặt ra!!
_về chuyen đã giải vây cho tôi!! Còn cả chuyen lắng nghe tâm sự của tôi nữa!! cảm ơn!!
_hì hì_Quân gãi đầu_ ko co’ ji` đâu!! Ban bè cả mà!!!
_Quân đừng nói chuyện này với ai nhé!! Đó là bí mật!! bí mật của hai chúng ta!!
_hj`! uhm bí mật của…. cái… cái.. gì… của …..của 2 chúng ta, chỉ… co’ 2 chúng ta thôi sao….._ Oh My God…. Happy… happy…..
_uh! Của Quân và B.Anh! ko co’ ai bik nữa!! co’ vấn đề gì sao???
_ko…ko…sao…
_vậy thì hứa rồi đó!! Mình móc nghéo đi! Ai mà nói ra thì là con cún con!!!_B.Anh đưa ngón tay út ra,vẩy vẩy nheo,nheo mắt 1 cách tinh nghịch
_ok! Sợ ji`!!
_vậy là giao ước đã xong!! Quân về đi!! A` mà chiều nhớ đi làm đó!! Ko được lười đâu!! Lơ ngơ là tui đuổi việc đấy!!
B.Anh nở 1 nụ cười “thiên thần” có ai giúp tui tả được cái khuôn mặt mắt chữ O, miệng chữ A của Quân ko??? Ngố cực kì!!! Ke!ke!ke!
_uhm! Tui về……._ quân lao vội ra ngoài, đâm sầm vào cánh cửa 1 cái rầm!
_QUÂN! Co’ sao ko?! Mắt mũi để đâu vậy??
_tui ..tui…_
quân xấu hổ, phóng nhanh ra xe! Nghe 1 tiếng “vèo” thế là mất hút!! Bỏ lại 1 mình cô nàng B.Anh cười tủm tỉm 1 mình mình! Lấy con bup’ bê ghi âm ra:
_từ nay, chắc mình sẽ ko còn cô đơn nữa đâu…. Đã có người nghe mình nói, chia sẻ với mình…. Cảm giác thật lạ, bờ vai ấy thật đặc biệt,cho mình 1 cảm giác thật an toàn, mình…mình…oc! Nghĩ đi đâu vậy trời!! thật là!! _B.Anh lấy tay gõ vào đầu lia lịa_ ko xong rồi!! ko xong thiệt rồi!! đi nấu cơm… đúng đi nấu cơm
_anh bi bệnh a???? sưốt cả bưổi chiều thẩn thẩn,thơ thơ như bi tâm thần ấy!!
_này! thoi di nhá, đanh đá như em thì đố có thằng nào nó lượm đi giùm! bớt lời giùm cái đi
dành cho ông anh trai yêu quái 1 cái nguýt dài đến cả con muỗi bay vo ve trên đầu cũng mất máu mà rớt xưống bình bich
_tối nay họ ko ăn tối ở nhà!! bảo anh em mình tự lo (họ ở đây là từ chỉ ba & mẹ của anh em Quân & ngọc)
_ngày nào chả thế!! thông báo làm ji`??? anh di đây bye!!
ném cho ong anh cái bánh mì ấm sực,Ngọc chỉ nói gọn lõn:
_bữa trưa! đi sau khoá cửa
Nhìn cái bánh mì,nhìn sang cô em gái moden đủng đỉnh bước ra cửa,Quân chỉ biết ngao ngán,thở dài.Dường như nổi cô đơn,buồn bã đang bao trùm lấy Quân.1 ngôi nhà to,thật là to nhưng......
Nhìn mọi thứ xung quanh với một đôi mắt vô hồn, Quân chỉ biết thở dài rồi lẳng lặng bỏ về phòng của mình. Từ nhỏ, anh đã thiếu đi tình thương từ cha mẹ, không những thế, anh lại không có tình thương anh em. Anh luôn ước mong rằng gia đình mình sẽ được đoàn tụ như những gia đình khác nhưng không...ước mong đó quá xa vời...nó quá xa đối với tầm tay của anh. Quân nằm xuống giường và ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Lúc này ngay tại nhà Bảo Anh, cô vẫn cảm thấy như trong lòng mình mới chớm nở thêm một niềm vui mới. Niềm vui này làm cô quên đi một chút hận thù cha mình ngay trong lòng. Cô vẫn không thể quên được gương mặt lúng ta lúng túng của Quân như thế nào. Cô khẽ mỉm cười một lần nữa, nụ cười của một "thiên thần"
Thời gian dần trôi, gần đến ngày sinh nhật của Quân thì ba mẹ Quân đi công tác trở về. Cả hai vợ chồng chợt nhận ra rằng mình đã quá chú tâm đến công việc mà quên đi thằng con "quý tử" của mình. Hai ông bà gõ cửa phòng Quân:
- Vào đi... - một giọng nói có vẻ hơi lạnh lùng vang lên.
- Chào con trai, con thế nào rồi?
- Vẫn khoẻ, chưa chết là được - Quân vẫn không nhìn thẳng vào mặt của ba mẹ mình mà trả lời, dường như đó đã là thói quen của anh.
- Thôi nào, đừng giận ba mẹ, ba mẹ xin lỗi vì bấy lâu nay chỉ lo đi làm ăn công tác xa. Ba mẹ quay trở lại đây chủ yếu là để tổ chức sinh nhật cho con đấy!
- Hả???????? :-o - Quân quay đầu lại đúng 180 độ, hai con mắt ngạc nhiên nhìn ba mẹ mình - Con có nghe lầm không vậy???
- Hì.......dù gì con cũng là con trai quý tử của ba mẹ mà, chẳng lẽ ba mẹ lại quên đi ngày sn của con sao? Nhất định sinh nhật con sẽ là bữa tiệc lớn nhất của nhà ta. Còn bây giờ thì con lo đi sắm đồ mới để "diện" bữa đó đi. Ba mẹ đi đặt nhà hàng nấu ăn. - nói xong, hai ông bà bước ra khỏi phòng.
Quân dường như không thể tin vào tai mình nữa. Lần đầu tiên, ba mẹ anh để ý đến ngày si
Hai ha`ng nöôùc maét laên daøi khieán cho Quaân baát ñoäng coøn aù khaåu nöõa.Hix ko nieát phaûi laøm sao, Quaân voäi vaøng ñöa tay leân, quaøng vaøo vai B.Anh… coøn naøng cuõng töø töø töïa ñaàu vaøo vai chaøng< e heøm!! Chuyeän ji daây??>
Bất ngờ,Quân ôm ngực mặt đực ra!!!!
Đột nhiên B.Anh tinh dậy:
_Quân! Sr! tự nhiên ngủ quên mất!! trông tui ngủ xấu lắm ha?? Mặt quân sao dzậy?? bi bệnh ha? Để tui coi coi!_B.Anh đưa tay sờ lên trán của Quân
Quân gạt nhanh tay B.Anh ra, lúng túng như gà mắc đẻ, trong bùn cười dễ sợ
_KO! Tui ko sao! Ko sao hết! tui…tui… Tui Về Đây!! Bye bye!
_uhm! Quân về đi! Mà này…. Cảm ơn quân về chuyện hôm nay nhé!!! Hj`hj`
_chuyện ji` cơ??_quân ngớ mặt ra!!
_về chuyen đã giải vây cho tôi!! Còn cả chuyen lắng nghe tâm sự của tôi nữa!! cảm ơn!!
_hì hì_Quân gãi đầu_ ko co’ ji` đâu!! Ban bè cả mà!!!
_Quân đừng nói chuyện này với ai nhé!! Đó là bí mật!! bí mật của hai chúng ta!!
_hj`! uhm bí mật của…. cái… cái.. gì… của …..của 2 chúng ta, chỉ… co’ 2 chúng ta thôi sao….._ Oh My God…. Happy… happy…..
_uh! Của Quân và B.Anh! ko co’ ai bik nữa!! co’ vấn đề gì sao???
_ko…ko…sao…
_vậy thì hứa rồi đó!! Mình móc nghéo đi! Ai mà nói ra thì là con cún con!!!_B.Anh đưa ngón tay út ra,vẩy vẩy nheo,nheo mắt 1 cách tinh nghịch
_ok! Sợ ji`!!
_vậy là giao ước đã xong!! Quân về đi!! A` mà chiều nhớ đi làm đó!! Ko được lười đâu!! Lơ ngơ là tui đuổi việc đấy!!
B.Anh nở 1 nụ cười “thiên thần” có ai giúp tui tả được cái khuôn mặt mắt chữ O, miệng chữ A của Quân ko??? Ngố cực kì!!! Ke!ke!ke!
_uhm! Tui về……._ quân lao vội ra ngoài, đâm sầm vào cánh cửa 1 cái rầm!
_QUÂN! Co’ sao ko?! Mắt mũi để đâu vậy??
_tui ..tui…_
quân xấu hổ, phóng nhanh ra xe! Nghe 1 tiếng “vèo” thế là mất hút!! Bỏ lại 1 mình cô nàng B.Anh cười tủm tỉm 1 mình mình! Lấy con bup’ bê ghi âm ra:
_từ nay, chắc mình sẽ ko còn cô đơn nữa đâu…. Đã có người nghe mình nói, chia sẻ với mình…. Cảm giác thật lạ, bờ vai ấy thật đặc biệt,cho mình 1 cảm giác thật an toàn, mình…mình…oc! Nghĩ đi đâu vậy trời!! thật là!! _B.Anh lấy tay gõ vào đầu lia lịa_ ko xong rồi!! ko xong thiệt rồi!! đi nấu cơm… đúng đi nấu cơm
_anh bi bệnh a???? sưốt cả bưổi chiều thẩn thẩn,thơ thơ như bi tâm thần ấy!!
_này! thoi di nhá, đanh đá như em thì đố có thằng nào nó lượm đi giùm! bớt lời giùm cái đi
dành cho ông anh trai yêu quái 1 cái nguýt dài đến cả con muỗi bay vo ve trên đầu cũng mất máu mà rớt xưống bình bich
_tối nay họ ko ăn tối ở nhà!! bảo anh em mình tự lo (họ ở đây là từ chỉ ba & mẹ của anh em Quân & ngọc)
_ngày nào chả thế!! thông báo làm ji`??? anh di đây bye!!
ném cho ong anh cái bánh mì ấm sực,Ngọc chỉ nói gọn lõn:
_bữa trưa! đi sau khoá cửa
Nhìn cái bánh mì,nhìn sang cô em gái moden đủng đỉnh bước ra cửa,Quân chỉ biết ngao ngán,thở dài.Dường như nổi cô đơn,buồn bã đang bao trùm lấy Quân.1 ngôi nhà to,thật là to nhưng......
Nhìn mọi thứ xung quanh với một đôi mắt vô hồn, Quân chỉ biết thở dài rồi lẳng lặng bỏ về phòng của mình. Từ nhỏ, anh đã thiếu đi tình thương từ cha mẹ, không những thế, anh lại không có tình thương anh em. Anh luôn ước mong rằng gia đình mình sẽ được đoàn tụ như những gia đình khác nhưng không...ước mong đó quá xa vời...nó quá xa đối với tầm tay của anh. Quân nằm xuống giường và ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Lúc này ngay tại nhà Bảo Anh, cô vẫn cảm thấy như trong lòng mình mới chớm nở thêm một niềm vui mới. Niềm vui này làm cô quên đi một chút hận thù cha mình ngay trong lòng. Cô vẫn không thể quên được gương mặt lúng ta lúng túng của Quân như thế nào. Cô khẽ mỉm cười một lần nữa, nụ cười của một "thiên thần"
Thời gian dần trôi, gần đến ngày sinh nhật của Quân thì ba mẹ Quân đi công tác trở về. Cả hai vợ chồng chợt nhận ra rằng mình đã quá chú tâm đến công việc mà quên đi thằng con "quý tử" của mình. Hai ông bà gõ cửa phòng Quân:
- Vào đi... - một giọng nói có vẻ hơi lạnh lùng vang lên.
- Chào con trai, con thế nào rồi?
- Vẫn khoẻ, chưa chết là được - Quân vẫn không nhìn thẳng vào mặt của ba mẹ mình mà trả lời, dường như đó đã là thói quen của anh.
- Thôi nào, đừng giận ba mẹ, ba mẹ xin lỗi vì bấy lâu nay chỉ lo đi làm ăn công tác xa. Ba mẹ quay trở lại đây chủ yếu là để tổ chức sinh nhật cho con đấy!
- Hả???????? :-o - Quân quay đầu lại đúng 180 độ, hai con mắt ngạc nhiên nhìn ba mẹ mình - Con có nghe lầm không vậy???
- Hì.......dù gì con cũng là con trai quý tử của ba mẹ mà, chẳng lẽ ba mẹ lại quên đi ngày sn của con sao? Nhất định sinh nhật con sẽ là bữa tiệc lớn nhất của nhà ta. Còn bây giờ thì con lo đi sắm đồ mới để "diện" bữa đó đi. Ba mẹ đi đặt nhà hàng nấu ăn. - nói xong, hai ông bà bước ra khỏi phòng.
Quân dường như không thể tin vào tai mình nữa. Lần đầu tiên, ba mẹ anh để ý đến ngày si
»Tag: Trang 7 - Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 