Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
i trên bậc thềm trước cửa, trên người chỉ khoác bộ đồ từ tối qua. Nó đã ở trong tình trạng đó xuống đêm lạnh vừa qua sao?
-Em làm gì vậy hả? Vào nhà đi!- Hắn nói.
-Em chờ anh thôi, anh đi lâu quá.- Nó cười tươi hết cỡ nhưng thần sắc nó lại đang tố cáo điều ngược lại, da hơi tái, môi khô và có màu tim tím. Rõ ràng nó đã ngồi ngoài trời suốt đêm.
-Sao ngốc vậy hả?
-Bảo.
-Gì vậy?
Nó hôn hắn. Một nụ hôn bất ngờ, vội vã và vũng về nhưng có gì ấm áp. Nó ngửa đầu ra sau để nhìn rõ mặt hắn hơn rồi một lần nữa hôn hắn. Nụ hôn này dịu dàng hơn, sâu hơn và cuồng nhiệt hơn. Cho tới khi môi nó không còn trên môi hắn nữa, nó mới nói:
-Em xin lỗi.
-Hả?
-Em xin lỗi, em sai rồi anh à. Xin anh, xin anh đừng rời xa em. Nếu anh rời xa em nữa, em thật sự không còn ai, em sẽ không thể sống nữa.- Giọng nó tràn ngập sự van lơn.
-An à…anh yêu em và anh mong em sẽ luôn hạnh phúc.
Đúng như một câu nói: “Yêu một người là hi sinh tất cả để người đó hạnh phúc.”. Có lẽ điều tốt nhất hắn làm là buông tay nó thôi.
-Nếu em muốn, anh sẽ trả em về với Kiên.
Nó không nói gì, chỉ nhìn hắn. Bỗng nó ôm chầm lấy hắn. Nó không trả lời gì cả, nó muốn, nó rất muốn nhưng chỉ là nó không dám nói với hắn. Nó sợ hắn bị tổn thương. Hắn hiểu tất cả nên cũng siết chặt lấy nó, hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại kia.
-Anh hiểu mà.
Có lẽ hắn phải buông lơi tất cả thật rồi, không phải vì hắn hay anh, mà là vì nó. Nhưng nếu thế, con tim hắn liệu sẽ đau tới mức nào đây? Hắn muốn bản thân ích kỉ hơn, độc đoán hơn để giữ nó lại nhưng sao hắn không thể. Để nó hạnh phúc thì dù có chết, hắn cũng sẽ chết nhưng nếu không còn có nó trong đời, hắn còn có thể sống được sao?
Đọc tiếp: Vì em là búp bê của tôi! – Chương 24
Nhận lấy hay giành lại?
Tiếng chuông cửa vang lên từng hồi dài, chấn động cả không gian im ắng lúc nửa đêm. Cánh cổng sắt lớn mở ra, vị quản gia cúi đầu chào một cách trịch
thượng:
-Chào cậu Bảo.
-Chào ông Lâm.- hắn liếc nhìn ông một thoáng.- Kiên đâu?
Ông Lâm ngạc nhiên. Chưa bao giờ Bảo tới đây tìm anh, nhất là sau lần nó tới. Mà nếu có tìm thì cũng chỉ thấy gương mặt tức giận hay phẫn uất chứ không như hôm nay, lạnh lùng, điềm tĩnh và chút gì oai oán. Điều khác lạ này khiến ông thấy hơi cảnh giác, khi một con người thay đổi đột ngột thì nhất định có chuyện gì đó sẽ xảy ra.
-Cậu ấy ở trên phòng làm việc.
-Ông có phiền không khi dẫn tôi tới đó?- Còn thế nữa chứ? Nhớ những lần hắn tới đây đều xông thẳng vào, chạy lên từng lầu mà xông vào từng phòng cho tới khi tìm được anh thì thôi chứ làm gì có việc từ tốn hỏi thế. Ông đang muốn biết liệu ngày mai trời có bão không đây.
-Được thôi. Mời cậu theo tôi lên phòng.
*
“Cốc…cốc…”
-Ai đó?- ANh hỏi vọng ra từ trong phòng.
-Tôi, quản gia Lâm đây ạ. Có cậu Bảo muốn tìm cậu chủ, cậu có muốn tiếp không ạ?
Anh im lặng trong phòng vài giây rồi mới nói:
-Được, mời cậu ấy vào.
-Vâng.- Mở cách cửa một cách cẩn thận theo đúng bản năng của một quản gia lâu đời.- Mời cậu vào.
-Ông Lâm, sẵn tiện pha giúp tôi tách trà.
-Vâng, đúng loại trà cậu ưa thích. Còn cậu?- Ông quay snag nhìn hắn.
-Tùy ông.- Hắn không quan tâm tới việc trà nước mà bước thẳng vào trong phòng.
*
Căn phòng rộng rãi trang trí theo kiểu Tây, cả một ức tường phía trái là một kệ sách khổng lồ toàn sách là sách. Bức tường bên trái lại treo một bức trang vẽ theo câu chuyện giữa thần Artemis và chàng Orion trong thần thoại. Đối diện cửa ra vào là chiếc bàn làm việc bằng đá cẩm thạch đen. Anh ngồi trên ghế, uy nghi, lạnh lùng nhưng cao sang như một vị vua ngồi trên ngai vàng của mình.
-Có chuyện gì sao, Bảo?- Anh đan hai tay lại với nhau, chống lên bàn rồi tựa cằm vào mu bàn tay.- Ồ, tối vô ý quá, mời ngồi.- Anh đưa tay về phía góc phòng bên kia có kê bộ bàn ghế tiếp khách màu nâu sẫm.
-Là chuyện về An.- Hắn ngồi xuống chiếc ghế sofa dài.
-Sao? Cô ấy có chuyện gì à?- Giọng anh cho thấy rõ sự lo lắng.
-Không, chỉ hơi sốt nhưng vẫn ổn.
-Vậy à? Nhưng tôi không nghĩ chỉ vì thế mà anh tới đây.
-Phải. Tôi tới là muốn hỏi anh một câu thôi. Nếu tôi ngường An lại cho anh thì sao?- Hắn hít thật sâu rồi cố giữ bình tĩnh mà nói.
Anh nhìn hắn, rõ ràng anh đang cực kì ngạc nhiên. Hắn mà cũng nói được cậu này sao? Anh suy nghĩ một chút rồi cười phá lên dù cho hắn đang tỏ vẻ rất nghiêm trọng trên mặt.
-Đương nhiên là…trôi sẽ trả lại cho anh rồi.- Anh như cố trấn tĩnh mình lại nhưng vẫn còn cười mỉm, nói.
-Tại sao?
-Bảo à, anh biết đấy, tôi là một thằng đàn ông thích chinh phục khó khăn. Tôi thích tự giành lấy thứ mình muốn hơn là chờ người ta nhường lại, nói cách khác thì là….hơi xin lỗi An một chút vậy, như thể bố thí. Nhất là với người con gái mà tôi yếu thì càng phải như vậy. Mà anh không nghĩ khi nghe anh nói những lời này, cô ấy sẽ buồn lắm sao? Còn cả Lan nữa, cô nhóc không thích đàn ông dễ buông xuôi quá đâu.
Hắn im lặng suy nghĩ. Phải, hắn đang buông xuôi tất cả của hắn. Nó sẽ thất vọng khi hắn buông nó ra sao? Rốt cuộc cái lòng tự tôn và tin tưởng vào chính mình của hắn đâu rồi để mà giờ hắn trở nên yếu đuối thế này chứ?
Hắn đứng dậy, nói:
-Có lẽ anh nói đúng. Đây là cuộc đấu của chúng ta, chịu thua không phải là đức tính tốt đẹp của tôi. Và cũng xin nhắc cho anh nhớ, đừng hối hận vì quyết định ngày hôm nay.
-Tôi hi vọng là có ngày đó.- Anh cười lịch thiệp.- Anh không muốn thử trà của tôi sao? Chắc pha sắp xong rồi đấy.
-Không, tôi không hứng thú.
-Vậy thì tạm biệt.
Hắn đáp lại lời chào bằng tiếng cửa đóng khô khốc.
*
-Thiếu gia, tôi mang trà vào nhé.- Giọng một cô hầu gái vang lên nhỏ nhẹ.
-Không cần.- Anh nói.
-Nhưng…- Dường như cô hầu gái này không quan tâm gì tới việc trà nước mà chỉ muốn nhìn ngắm chàng c
-Em làm gì vậy hả? Vào nhà đi!- Hắn nói.
-Em chờ anh thôi, anh đi lâu quá.- Nó cười tươi hết cỡ nhưng thần sắc nó lại đang tố cáo điều ngược lại, da hơi tái, môi khô và có màu tim tím. Rõ ràng nó đã ngồi ngoài trời suốt đêm.
-Sao ngốc vậy hả?
-Bảo.
-Gì vậy?
Nó hôn hắn. Một nụ hôn bất ngờ, vội vã và vũng về nhưng có gì ấm áp. Nó ngửa đầu ra sau để nhìn rõ mặt hắn hơn rồi một lần nữa hôn hắn. Nụ hôn này dịu dàng hơn, sâu hơn và cuồng nhiệt hơn. Cho tới khi môi nó không còn trên môi hắn nữa, nó mới nói:
-Em xin lỗi.
-Hả?
-Em xin lỗi, em sai rồi anh à. Xin anh, xin anh đừng rời xa em. Nếu anh rời xa em nữa, em thật sự không còn ai, em sẽ không thể sống nữa.- Giọng nó tràn ngập sự van lơn.
-An à…anh yêu em và anh mong em sẽ luôn hạnh phúc.
Đúng như một câu nói: “Yêu một người là hi sinh tất cả để người đó hạnh phúc.”. Có lẽ điều tốt nhất hắn làm là buông tay nó thôi.
-Nếu em muốn, anh sẽ trả em về với Kiên.
Nó không nói gì, chỉ nhìn hắn. Bỗng nó ôm chầm lấy hắn. Nó không trả lời gì cả, nó muốn, nó rất muốn nhưng chỉ là nó không dám nói với hắn. Nó sợ hắn bị tổn thương. Hắn hiểu tất cả nên cũng siết chặt lấy nó, hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại kia.
-Anh hiểu mà.
Có lẽ hắn phải buông lơi tất cả thật rồi, không phải vì hắn hay anh, mà là vì nó. Nhưng nếu thế, con tim hắn liệu sẽ đau tới mức nào đây? Hắn muốn bản thân ích kỉ hơn, độc đoán hơn để giữ nó lại nhưng sao hắn không thể. Để nó hạnh phúc thì dù có chết, hắn cũng sẽ chết nhưng nếu không còn có nó trong đời, hắn còn có thể sống được sao?
Đọc tiếp: Vì em là búp bê của tôi! – Chương 24
Nhận lấy hay giành lại?
Tiếng chuông cửa vang lên từng hồi dài, chấn động cả không gian im ắng lúc nửa đêm. Cánh cổng sắt lớn mở ra, vị quản gia cúi đầu chào một cách trịch
thượng:
-Chào cậu Bảo.
-Chào ông Lâm.- hắn liếc nhìn ông một thoáng.- Kiên đâu?
Ông Lâm ngạc nhiên. Chưa bao giờ Bảo tới đây tìm anh, nhất là sau lần nó tới. Mà nếu có tìm thì cũng chỉ thấy gương mặt tức giận hay phẫn uất chứ không như hôm nay, lạnh lùng, điềm tĩnh và chút gì oai oán. Điều khác lạ này khiến ông thấy hơi cảnh giác, khi một con người thay đổi đột ngột thì nhất định có chuyện gì đó sẽ xảy ra.
-Cậu ấy ở trên phòng làm việc.
-Ông có phiền không khi dẫn tôi tới đó?- Còn thế nữa chứ? Nhớ những lần hắn tới đây đều xông thẳng vào, chạy lên từng lầu mà xông vào từng phòng cho tới khi tìm được anh thì thôi chứ làm gì có việc từ tốn hỏi thế. Ông đang muốn biết liệu ngày mai trời có bão không đây.
-Được thôi. Mời cậu theo tôi lên phòng.
*
“Cốc…cốc…”
-Ai đó?- ANh hỏi vọng ra từ trong phòng.
-Tôi, quản gia Lâm đây ạ. Có cậu Bảo muốn tìm cậu chủ, cậu có muốn tiếp không ạ?
Anh im lặng trong phòng vài giây rồi mới nói:
-Được, mời cậu ấy vào.
-Vâng.- Mở cách cửa một cách cẩn thận theo đúng bản năng của một quản gia lâu đời.- Mời cậu vào.
-Ông Lâm, sẵn tiện pha giúp tôi tách trà.
-Vâng, đúng loại trà cậu ưa thích. Còn cậu?- Ông quay snag nhìn hắn.
-Tùy ông.- Hắn không quan tâm tới việc trà nước mà bước thẳng vào trong phòng.
*
Căn phòng rộng rãi trang trí theo kiểu Tây, cả một ức tường phía trái là một kệ sách khổng lồ toàn sách là sách. Bức tường bên trái lại treo một bức trang vẽ theo câu chuyện giữa thần Artemis và chàng Orion trong thần thoại. Đối diện cửa ra vào là chiếc bàn làm việc bằng đá cẩm thạch đen. Anh ngồi trên ghế, uy nghi, lạnh lùng nhưng cao sang như một vị vua ngồi trên ngai vàng của mình.
-Có chuyện gì sao, Bảo?- Anh đan hai tay lại với nhau, chống lên bàn rồi tựa cằm vào mu bàn tay.- Ồ, tối vô ý quá, mời ngồi.- Anh đưa tay về phía góc phòng bên kia có kê bộ bàn ghế tiếp khách màu nâu sẫm.
-Là chuyện về An.- Hắn ngồi xuống chiếc ghế sofa dài.
-Sao? Cô ấy có chuyện gì à?- Giọng anh cho thấy rõ sự lo lắng.
-Không, chỉ hơi sốt nhưng vẫn ổn.
-Vậy à? Nhưng tôi không nghĩ chỉ vì thế mà anh tới đây.
-Phải. Tôi tới là muốn hỏi anh một câu thôi. Nếu tôi ngường An lại cho anh thì sao?- Hắn hít thật sâu rồi cố giữ bình tĩnh mà nói.
Anh nhìn hắn, rõ ràng anh đang cực kì ngạc nhiên. Hắn mà cũng nói được cậu này sao? Anh suy nghĩ một chút rồi cười phá lên dù cho hắn đang tỏ vẻ rất nghiêm trọng trên mặt.
-Đương nhiên là…trôi sẽ trả lại cho anh rồi.- Anh như cố trấn tĩnh mình lại nhưng vẫn còn cười mỉm, nói.
-Tại sao?
-Bảo à, anh biết đấy, tôi là một thằng đàn ông thích chinh phục khó khăn. Tôi thích tự giành lấy thứ mình muốn hơn là chờ người ta nhường lại, nói cách khác thì là….hơi xin lỗi An một chút vậy, như thể bố thí. Nhất là với người con gái mà tôi yếu thì càng phải như vậy. Mà anh không nghĩ khi nghe anh nói những lời này, cô ấy sẽ buồn lắm sao? Còn cả Lan nữa, cô nhóc không thích đàn ông dễ buông xuôi quá đâu.
Hắn im lặng suy nghĩ. Phải, hắn đang buông xuôi tất cả của hắn. Nó sẽ thất vọng khi hắn buông nó ra sao? Rốt cuộc cái lòng tự tôn và tin tưởng vào chính mình của hắn đâu rồi để mà giờ hắn trở nên yếu đuối thế này chứ?
Hắn đứng dậy, nói:
-Có lẽ anh nói đúng. Đây là cuộc đấu của chúng ta, chịu thua không phải là đức tính tốt đẹp của tôi. Và cũng xin nhắc cho anh nhớ, đừng hối hận vì quyết định ngày hôm nay.
-Tôi hi vọng là có ngày đó.- Anh cười lịch thiệp.- Anh không muốn thử trà của tôi sao? Chắc pha sắp xong rồi đấy.
-Không, tôi không hứng thú.
-Vậy thì tạm biệt.
Hắn đáp lại lời chào bằng tiếng cửa đóng khô khốc.
*
-Thiếu gia, tôi mang trà vào nhé.- Giọng một cô hầu gái vang lên nhỏ nhẹ.
-Không cần.- Anh nói.
-Nhưng…- Dường như cô hầu gái này không quan tâm gì tới việc trà nước mà chỉ muốn nhìn ngắm chàng c
»Tag: Trang 47 - Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 