Bước Qua Yêu Thương Full
i. Năm 11 tuổi, cô đã biết thế nào là buồn bã, đã hiểu thế nào là không được cùngngười mình yêu chung sống đến hết đời.
(bạn đang đọc truyện tại topkute.net chúc các bạn vui vẻ^^)
Chương 2 - Chôn vùi tình cảm.
Khi Trúc Diệp 17 tuổi thì An Lâm và Nam Lâm đã 20. Kể từ khi biết được điều mà mình chưa bao giờ biết từ phía Nam Lâm, Trúc Diệp đã thôi không còn nuôi hi vọng được ở bên cạnh An Lâm nữa. Còn Nam Lâm thì vẫn hồn nhiên không biết đến tâm tư của Trúc Diệp đã bị mình đả thương.
Ba người vẫn chung sống cùng một mái nhà, Trúc Diệp vẫn rất thần tượng An Lâm chỉ tiếc là cô đã chôn vùi tình cảm của mình. Tuy nhiên cô vẫn không thế nào kiềm chế nổi bản thân mình nhớ anh ấy mỗi khi anh ấy đi học xa nhà. Vẫn không thể không lo cho anh ấy hơn Nam Lâm mỗi lúc hai người cùng bị ốm, vẫn không thể không lén nhìn anh ấy mỗi khi anh ấy cười... Thế đấy, cô chỉ có thể giấu chặt tình cảm của mình vào một góc và coi An Lâm như anh trai của mình.
An Lâm vẫn quan tâm đến Trúc Diệp hết mức có thể, mỗi lần trở về nhà là anh lại mang cho cô rất nhiều đồ ăn ngon. Còn cả mấy đôi giày mà anh đã đi làm và giành giụm tiền để mua cho cô.
An Lâm và Nam Lâm đều đỗ đại học.
Nói An Lâm đỗ đại học là một điều đương nhiên nhưng Nam Lâm đỗ đại học thì quả là khó tin. Nam Lâm đỗ vào học viện công an. Anh có tương lai sẽ trở thành một người bảo vệ an ninh cho xã hội. Cho dù trước đó anh lại là người phá rồi trật tự trị an rất nhiều lần. An Lâm đỗ vào một trường Y danh tiếng Anh có tương lai sẽ trở thành một anh bác sĩ điển trai và tài giỏi trong mắt bệnh nhân.
Chỉ có Trúc Diệp vẫn còn là một cô học sinh hồn nhiên và trong trắng. Trúc Diệp 17 tuổi, cô đã phát triển thành một thục nữ rất đoan trang và dịu dàng. Tuy không phải là xinh đẹp như những hoa khôi của trường nhưng cô lại mang trong mình sự thanh thoát đáng yêu, thêm vào đó là tình tình lương thiện, hiền thục nết na mà không phải ai cũng có. Vì vậy có rất nhiều anh chàng đã vô tình trồng cho mình một cây si với cô.
Hôm nay là ngày mà An Lâm và Nam Lâm về nhà. Trúc Diệp bước nhanh trên con đường từ trường về nhà. Cô phải về nhanh để còn nấu món súp hải sản mà An Lâm thích ăn. Cũng đã lâu rồi cô chưa được nhìn thấy anh ấy. Cô rất nhớ An Lâm, nhớ nụ cười của anh ấy, nhớ bàn tay ấm nóng của anh ấy mỗi khi xoa đầu cô. cho dù anh ấy có coi cô như một đứa trẻ con đi chăng nữa thì cô vẫn thấy vui. Vì anh ấy vẫn luôn quan tâm đến cô.
Đang đi thì có một tốp toàn con gái chạy ra chặn đường Trúc Diệp. Cô biết bọn này là ai, chúng đều là những học sinh cá biệt của trường. Mỗi buổi chào cờ đều được nhắc nhở, rất hay bắt nạt bạn bè và kiếm chuyện gây sự. Có một điều mà Trúc Diệp không hiểu tại sao bọn chúng lại tìm đến cô.
Một đứa có lẽ là trưởng nhóm đứng lến phía trước hất hàm nói với cô:
- Mày là Trúc Diệp phải không?
Trúc Diệp tuy có hơi sợ hãi nhưng vẫn bình tĩnh nói:
- Phải! Có chuyện gì không?
- Mày cướp người yêu của Hoàng Nghi?
- Tôi không hiểu các bạn đang nói gì?
Chát!
Một cái tát in hằn trên má của Trúc Diệp. Lực tay cũng không phải là nhẹ. Mấy đứa khác thấy Trúc Diệp bị đánh vội cười lớn như đang xem một màn hài kịch. Đứa trưởng nhóm đó phủi tay rồi khẽ nâng cằm Trúc Diệp lên nói:
- Mày đừng có giả vờ ngoan hiền nữa, có biết là buồn nôn lắm không? Nó chỉ có thể lừa được mấy thằng con trai ngu dốt kia thôi.
Trúc Diệp khóe mắt hơi cay cay. Cô không phải khóc vì bị đánh mà khóc vì nhục nhã. Từ bé đến giờ, cô chưa phải chịu cảnh xỉ vả này bao giờ, bọn người này thật đáng sợ.
Rồi mấy đứa con gái đó lao vào Trúc Diệp như vồ vập con mồi trước mặt. Đứa thì túm tóc, đứa thì đạp...khiến cho Trúc Diệp chẳng biết làm gì với đám hỗn độn này.
- Dừng lại!.
Trúc Diệp thầm cảm ơn ai đã nói câu này.
Cả đám quay ra phía người vừa nói câu đó. Có thể là chúng sẽ lào vào đánh luôn cả tên đó. Tuy nhiên, khi nhìn mặt người này thì đứa nào đứa đấy mặt cắt không còn giọt máu. Là dân giang hồ, có ai không biết đến Nam Lâm cơ chứ? Và anh ấy đang đứng trước mặt bọn nó. Cả đám chỉ kịp quay ra nói một câu với Trúc Diệp:
- Nếu không phải vì Nam Lâm thì mày đã chết với bọn tao rồi.
Nói xong cả bọn liền bỏ đi, mà nói đúng hơn là chạy.
Trúc Diệp lồm cồm bò dậy rồi bước đến chỗ Nam Lâm. Đầu tóc cô bị đám người kia vò cho rối bù lên, quần áo thì xộc xệch nhìn trông rất tội nghiệp.
- Sao anh lại đến đây?
Nam Lâm đưa tay vuốt lại mái tóc cho Trúc Diệp. Rồi cầm lấy chiếc ba lô của Trúc Diệp nói:
- Bố bảo anh đi đón em về.
- Anh An Lâm có ở nhà không?
Nam Lâm cảm thấy hơi tức giận sau câu hỏi này. Anh đã cất công đi đón Trúc Diệp thế mà người cô ấy hỏi lại là An Lâm. Nam Lâm bực tức quay gót bỏ đi lên phía trước. Bỏ dở luôn cả câu hỏi của Trúc Diệp.
Trúc Diệp không hiểu vì sao Nam Lâm lại giận nhưng cô cũng không hỏi. chỉ vội vàng chạy theo sau anh ấy về nhà. Hôm nay Nam Lâm đã cứu cô khỏi mấy đứa con gái hư hỏng kia. Có lẽ buổi tối cô nên cảm ơn anh ấy. Việc cô muốn bây giờ là chạy ngay về nhà rồi ôm chầm lấy An Lâm. Anh ấy không biết bây giờ gầy hay béo? Có khỏe hay không? Đã lâu lắm rồi cô chưa được gặp anh ấy.
Vừa về đến nhà. Trúc Diệp đã quên cả việc chào bố mẹ, cô gọi to:
- Anh An Lâm.
An Lâm đang ngồi xem tivi, nghe tiếng của Trúc Diệp thì vội vàng bước ra mừng rỡ:
- Trúc Diệp.
Trúc Diệp chạy lại ôm chầm lấy An Lâm. Bao nhiêu nỗi nhớ nhung như vỡ òa trong tích tắc. Trúc Diệp ôm chặt lấy bờ vai của An Lâm. Rồi cô buông ra nũng nịu:
<
(bạn đang đọc truyện tại topkute.net chúc các bạn vui vẻ^^)
Chương 2 - Chôn vùi tình cảm.
Khi Trúc Diệp 17 tuổi thì An Lâm và Nam Lâm đã 20. Kể từ khi biết được điều mà mình chưa bao giờ biết từ phía Nam Lâm, Trúc Diệp đã thôi không còn nuôi hi vọng được ở bên cạnh An Lâm nữa. Còn Nam Lâm thì vẫn hồn nhiên không biết đến tâm tư của Trúc Diệp đã bị mình đả thương.
Ba người vẫn chung sống cùng một mái nhà, Trúc Diệp vẫn rất thần tượng An Lâm chỉ tiếc là cô đã chôn vùi tình cảm của mình. Tuy nhiên cô vẫn không thế nào kiềm chế nổi bản thân mình nhớ anh ấy mỗi khi anh ấy đi học xa nhà. Vẫn không thể không lo cho anh ấy hơn Nam Lâm mỗi lúc hai người cùng bị ốm, vẫn không thể không lén nhìn anh ấy mỗi khi anh ấy cười... Thế đấy, cô chỉ có thể giấu chặt tình cảm của mình vào một góc và coi An Lâm như anh trai của mình.
An Lâm vẫn quan tâm đến Trúc Diệp hết mức có thể, mỗi lần trở về nhà là anh lại mang cho cô rất nhiều đồ ăn ngon. Còn cả mấy đôi giày mà anh đã đi làm và giành giụm tiền để mua cho cô.
An Lâm và Nam Lâm đều đỗ đại học.
Nói An Lâm đỗ đại học là một điều đương nhiên nhưng Nam Lâm đỗ đại học thì quả là khó tin. Nam Lâm đỗ vào học viện công an. Anh có tương lai sẽ trở thành một người bảo vệ an ninh cho xã hội. Cho dù trước đó anh lại là người phá rồi trật tự trị an rất nhiều lần. An Lâm đỗ vào một trường Y danh tiếng Anh có tương lai sẽ trở thành một anh bác sĩ điển trai và tài giỏi trong mắt bệnh nhân.
Chỉ có Trúc Diệp vẫn còn là một cô học sinh hồn nhiên và trong trắng. Trúc Diệp 17 tuổi, cô đã phát triển thành một thục nữ rất đoan trang và dịu dàng. Tuy không phải là xinh đẹp như những hoa khôi của trường nhưng cô lại mang trong mình sự thanh thoát đáng yêu, thêm vào đó là tình tình lương thiện, hiền thục nết na mà không phải ai cũng có. Vì vậy có rất nhiều anh chàng đã vô tình trồng cho mình một cây si với cô.
Hôm nay là ngày mà An Lâm và Nam Lâm về nhà. Trúc Diệp bước nhanh trên con đường từ trường về nhà. Cô phải về nhanh để còn nấu món súp hải sản mà An Lâm thích ăn. Cũng đã lâu rồi cô chưa được nhìn thấy anh ấy. Cô rất nhớ An Lâm, nhớ nụ cười của anh ấy, nhớ bàn tay ấm nóng của anh ấy mỗi khi xoa đầu cô. cho dù anh ấy có coi cô như một đứa trẻ con đi chăng nữa thì cô vẫn thấy vui. Vì anh ấy vẫn luôn quan tâm đến cô.
Đang đi thì có một tốp toàn con gái chạy ra chặn đường Trúc Diệp. Cô biết bọn này là ai, chúng đều là những học sinh cá biệt của trường. Mỗi buổi chào cờ đều được nhắc nhở, rất hay bắt nạt bạn bè và kiếm chuyện gây sự. Có một điều mà Trúc Diệp không hiểu tại sao bọn chúng lại tìm đến cô.
Một đứa có lẽ là trưởng nhóm đứng lến phía trước hất hàm nói với cô:
- Mày là Trúc Diệp phải không?
Trúc Diệp tuy có hơi sợ hãi nhưng vẫn bình tĩnh nói:
- Phải! Có chuyện gì không?
- Mày cướp người yêu của Hoàng Nghi?
- Tôi không hiểu các bạn đang nói gì?
Chát!
Một cái tát in hằn trên má của Trúc Diệp. Lực tay cũng không phải là nhẹ. Mấy đứa khác thấy Trúc Diệp bị đánh vội cười lớn như đang xem một màn hài kịch. Đứa trưởng nhóm đó phủi tay rồi khẽ nâng cằm Trúc Diệp lên nói:
- Mày đừng có giả vờ ngoan hiền nữa, có biết là buồn nôn lắm không? Nó chỉ có thể lừa được mấy thằng con trai ngu dốt kia thôi.
Trúc Diệp khóe mắt hơi cay cay. Cô không phải khóc vì bị đánh mà khóc vì nhục nhã. Từ bé đến giờ, cô chưa phải chịu cảnh xỉ vả này bao giờ, bọn người này thật đáng sợ.
Rồi mấy đứa con gái đó lao vào Trúc Diệp như vồ vập con mồi trước mặt. Đứa thì túm tóc, đứa thì đạp...khiến cho Trúc Diệp chẳng biết làm gì với đám hỗn độn này.
- Dừng lại!.
Trúc Diệp thầm cảm ơn ai đã nói câu này.
Cả đám quay ra phía người vừa nói câu đó. Có thể là chúng sẽ lào vào đánh luôn cả tên đó. Tuy nhiên, khi nhìn mặt người này thì đứa nào đứa đấy mặt cắt không còn giọt máu. Là dân giang hồ, có ai không biết đến Nam Lâm cơ chứ? Và anh ấy đang đứng trước mặt bọn nó. Cả đám chỉ kịp quay ra nói một câu với Trúc Diệp:
- Nếu không phải vì Nam Lâm thì mày đã chết với bọn tao rồi.
Nói xong cả bọn liền bỏ đi, mà nói đúng hơn là chạy.
Trúc Diệp lồm cồm bò dậy rồi bước đến chỗ Nam Lâm. Đầu tóc cô bị đám người kia vò cho rối bù lên, quần áo thì xộc xệch nhìn trông rất tội nghiệp.
- Sao anh lại đến đây?
Nam Lâm đưa tay vuốt lại mái tóc cho Trúc Diệp. Rồi cầm lấy chiếc ba lô của Trúc Diệp nói:
- Bố bảo anh đi đón em về.
- Anh An Lâm có ở nhà không?
Nam Lâm cảm thấy hơi tức giận sau câu hỏi này. Anh đã cất công đi đón Trúc Diệp thế mà người cô ấy hỏi lại là An Lâm. Nam Lâm bực tức quay gót bỏ đi lên phía trước. Bỏ dở luôn cả câu hỏi của Trúc Diệp.
Trúc Diệp không hiểu vì sao Nam Lâm lại giận nhưng cô cũng không hỏi. chỉ vội vàng chạy theo sau anh ấy về nhà. Hôm nay Nam Lâm đã cứu cô khỏi mấy đứa con gái hư hỏng kia. Có lẽ buổi tối cô nên cảm ơn anh ấy. Việc cô muốn bây giờ là chạy ngay về nhà rồi ôm chầm lấy An Lâm. Anh ấy không biết bây giờ gầy hay béo? Có khỏe hay không? Đã lâu lắm rồi cô chưa được gặp anh ấy.
Vừa về đến nhà. Trúc Diệp đã quên cả việc chào bố mẹ, cô gọi to:
- Anh An Lâm.
An Lâm đang ngồi xem tivi, nghe tiếng của Trúc Diệp thì vội vàng bước ra mừng rỡ:
- Trúc Diệp.
Trúc Diệp chạy lại ôm chầm lấy An Lâm. Bao nhiêu nỗi nhớ nhung như vỡ òa trong tích tắc. Trúc Diệp ôm chặt lấy bờ vai của An Lâm. Rồi cô buông ra nũng nịu:
<
»Tag: Trang 3 - Bước Qua Yêu Thương Full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 