Mình thích cậu đồ rắc rối
ời chơi đùa với đứa con trai. Rồi không nhìn Son mà nói luôn.
-Cậu đừng tưởng mọi chuyện cậu ở bên ấy mà tớ không biết gì!_Son không dựa người vào tường nữa. Cô đứng dậy bước về phía của ra vào. Rồi không nhìn Phi chỉ nói vọng lại một câu.
-Cậu không nên kìm nén như vậy, tự ậu đến lúc sẽ biết làm gì!
Cô lái xe rời khỏi căn biệt thự màu trắng sữa với lối kiến trúc đơn giản nhưng không kém phần hiện đại. Căng nhà được trồng xung quanh là giàn hoa Oải hương đang ở thờ kì ra hoa…
****************************
Cô gái ôm vòng từ phía sau lưng chàng trai đang đeo tạp dề nấu thức ăn trong căn bếp nhỏ có ánh đèn nhỏ màu vàng ấm áp.
Cô dựa đầu vào lưng anh hít hà cái mùi quen thuộc ba năm nay. Đã bao lâu rồi cô không thân mật với anh như vậy…Có lẽ là vào khoảng cái ngày mùa đông của 7 năm trước…
Cô cảm thấy đây mới thực sự là nơi dành cho mình…Có phải thế không…???
Chàng trai khẽ giật minhfmootj chút. Xong chỉ mỉm cười nói nhỏ.
-Em đi về rồi đấy hả?_Chàng vẫn tiếp tục cái công việc người ta thường nói không phù hợp với đàn ông nhưng sao với chàng người con trai cao lớn bên cạnh căn bếp lại tạo nên một bức tranh đẹp đến lạ thường.
-Vâng!_Cô mỉm cười lí nhí nói. Tay vẫn vòng lấy áp sát người vào lưng anh. CHẳng nhẽ cô đang để cho bản thân tìm một chỗ dựa một cái đích cho suốt 8 năm qua…
-Có chuyện gì à!_Anh không quay người vẫn tiếp tục với công việc của mình.
-Không có gì cả! Chỉ là cảm thấy hạnh phúc quá thôi!_Di dụi dụi đầu vào lưng anh nũng nhịu.
-thật à!_Anh hỏi nhỏ. Mỉm cười.
-Chúng mình lấy nhau! Anh nhé!_Không phải vì người đó, không phải ăn miếng trả miếng mà bởi vì cô muốn một chỗ dựa và một cái đích mà bấy lâu nay cô chưa phát hiện. Vì người con trai này và vì cô….
-…_Chàng trai hơi giật mình một chút. Anh quay người lại nhìn sâu vào mắt cô. Anh thấy dường như trong mắt cô có một ánh sáng. Ánh sáng như lỗi thoát cho tất cả vấn đề…
Cô mỉm cười nhìn người con trai trước mặt rồi nhón chân lên hôn vào đôi môi đang mím chặt lại của anh…Xong cô lại cười khanh khách giống đứa trẻ…
“CÓ thật đó chính là một lối thoát….”
Chap 33: Cái đích cho tất cả…
-Hai đứa có im lặng đi không hả!!!!_Người mẹ trẻ gầm gừ với hai đứa nhóc sinh đôi đang bấm lấy váy của cô gái vừa bước từ cổng vào và hét ầm loạn cả lên.
-Ứ Chịu! mẹ Di Di…Con không thích búp bê đâu con thích robot cơ…_Đứa bé gái cột tóc đuôi ngựa mặc chiếc váy trắng lấm lem chút đất túm lấy váy của cô gái , mặt miếu máo. Bỏ qua lời nói của mẹ mình. (O_____o bó tay)
-Mẹ Di Di! Sao hôm vừa rồi mẹ hứa đi chơi công viên với con mà mẹ không đi!_Cậu bé con mặt miếu máo không kém. Miệng phụng phịn dễ thương đưa đôi mắt to tròn có vẻ trách móc. Chú robot trên tay bị cậu bé vất xuống sân một cách không thương tiếc. Đưa bàn tay nhỏ bụ bẫm kéo kéo gấu váy của cô không kém gì cô chị bên cạnh.
Cô không nói gì chỉ cười cười rồi ngẩng đầu lên nhìn cô bạn của mình mặt đang tím dần lại vì tức giận. Cô mỉm cười bất lực rồi lại cúi đầu xoa xoa hai tay lên hai mớ tóc tơ mịn của hai đứa con nuôi song sinh của mình.
-Xu Xu con gái thì phải chơi búp bê chứ! Chút mẹ chơi búp bê với Xu nhé!_Cô xoa xoa đầu cô bé con.
-Ứ chịu đâu!_Cô bé con hờn dỗi quay đầu đi. Buông váy của cô ra.
-Xu là con gái phải dịu dàng chứ nhỉ!_Cô cúi xuống đưa tay véo nhẹ vào má cô bé con.
-Kệ nó đi Di Di…Chơi với con thôi!_Cậu bé con thấy chị nhõng nhẽo nên đang im lặng mới giật giật gấu váy của cô. Rồi nói.
-Ca Ca xấu! Mẹ Di chơi với con!_Cô bé tức giận đưa tay giật váy của cô đưa mắt tức giận nhìn cậu em trai thua mình mấy phút và hét ầm lên.
-Lêu lêu …Xu Xu…Ngốc nghếch!_Cậu bé con hừ mũi le lưỡi khích chị.
-Mày… mày…._Cô bé con tức giận lao thẳng về phía cậu bé con.
-Á…!_Cậu bé con bị bất ngờ ngã xuống mặt sân.
Cô mim cười nhìn cái cảnh “bình thường như chuyện ở Huyện” mà chỉ lắc đầu với hai đứa trẻ quá ư là nghịch ngợm này.
-THÔI NGAY!_Ngọc hét lên giận dữ. Nhìn trừng trừng hai đứa con của mình với ánh mắt bóc lửa.
Thế là theo bản năng sinh tồn hai đứa bé tất rời nhau ra. Im lặng đứng nghiệm cúi đầu.
Cô khẽ lắc đầu bái phục cô bạn của mình có cách dạy con quái dị đến cỡ nào mà mấy đứa trẻ đến nước phải run bần bật mỗi khi thấy mẹ mình hét lên.
Và thế là chiến tránh kết thúc. Đổi lại là bà mẹ trẻ đáng khâm phục này trở thành phiên toàn phán quyết “nhanh gọn”
-Vào quỳ!_Ngọc nói với một bộ mặt rất chi là ngầu.
Thế đấy.
***********
-Con với chả cái! KHổ thế đấy!_Ngọc khẽ cười cười rồi lấy hai món đồ chơi Di vừa đem tới và đăt vào trong giỏ đồ chơi.
-Haha…Nói vậy nhưng sao trông mặt cậu hạnh phúc thế?!!!_Cô ngước nhìn cô bạn. Mắt nháy nháy dò hỏi.
-Uống nước đi ! Nói nhiều quá!_Ngọc đánh bốp vào vai Di. Cười lã chã.
-Hôm đi chơi công viên vui không?_Cô lên tiếng. Tay đón lấy cốc nước cam mà bạn mình đưa.
-Vui lắm ạ!!!!_Hai đứa nhỏ đang quỳ bên trước mặt chiếc ti vi nhưng thực ra là đang xem hoạt hình, nghe cô hỏi vậy thì khoái trí quay lại. Mặt hí hửng đồng thanh trả lời.
-Vui cái gì! Không có cậu. Chỉ mình tớ trông những hai đứa mệt chết đi được._Ngọc trừng mắt nhìn hai đứa nhóc làm chúng hoảng quá, im re rồi quay lại với nhiệm vụ của mình đó là quỳ và xem phim hoạt hình. (O_______o)
-Về có đi đâu nữa không?_Cô cười cười nhìn hai đứa trẻ rồi nói.
-Anh KHánh nghe nhận điện thoại của…Bạn nên chúng tớ về nhà._Ngọc đang nói hí hửng thì khựng lại như nhớ ra điều gì đó rồi cười lã chã nói tiếp. Nhìn cô với ánh mắt ái ngại.
-Bạn à!_di mỉm cười nói. Nhưng ánh mắt cô dường như còn để tâm đến cái vẻ khó hiểu của bạn.
-Mấy hôm nay cậu có đi làm không?_Ngọc chuyển sang chuyện khác. Quay đầu nhìn mấy đứa con như muốn tránh ánh mắt của cô.
-Không! Hôm đó anh Long đưa tớ về
-Cậu đừng tưởng mọi chuyện cậu ở bên ấy mà tớ không biết gì!_Son không dựa người vào tường nữa. Cô đứng dậy bước về phía của ra vào. Rồi không nhìn Phi chỉ nói vọng lại một câu.
-Cậu không nên kìm nén như vậy, tự ậu đến lúc sẽ biết làm gì!
Cô lái xe rời khỏi căn biệt thự màu trắng sữa với lối kiến trúc đơn giản nhưng không kém phần hiện đại. Căng nhà được trồng xung quanh là giàn hoa Oải hương đang ở thờ kì ra hoa…
****************************
Cô gái ôm vòng từ phía sau lưng chàng trai đang đeo tạp dề nấu thức ăn trong căn bếp nhỏ có ánh đèn nhỏ màu vàng ấm áp.
Cô dựa đầu vào lưng anh hít hà cái mùi quen thuộc ba năm nay. Đã bao lâu rồi cô không thân mật với anh như vậy…Có lẽ là vào khoảng cái ngày mùa đông của 7 năm trước…
Cô cảm thấy đây mới thực sự là nơi dành cho mình…Có phải thế không…???
Chàng trai khẽ giật minhfmootj chút. Xong chỉ mỉm cười nói nhỏ.
-Em đi về rồi đấy hả?_Chàng vẫn tiếp tục cái công việc người ta thường nói không phù hợp với đàn ông nhưng sao với chàng người con trai cao lớn bên cạnh căn bếp lại tạo nên một bức tranh đẹp đến lạ thường.
-Vâng!_Cô mỉm cười lí nhí nói. Tay vẫn vòng lấy áp sát người vào lưng anh. CHẳng nhẽ cô đang để cho bản thân tìm một chỗ dựa một cái đích cho suốt 8 năm qua…
-Có chuyện gì à!_Anh không quay người vẫn tiếp tục với công việc của mình.
-Không có gì cả! Chỉ là cảm thấy hạnh phúc quá thôi!_Di dụi dụi đầu vào lưng anh nũng nhịu.
-thật à!_Anh hỏi nhỏ. Mỉm cười.
-Chúng mình lấy nhau! Anh nhé!_Không phải vì người đó, không phải ăn miếng trả miếng mà bởi vì cô muốn một chỗ dựa và một cái đích mà bấy lâu nay cô chưa phát hiện. Vì người con trai này và vì cô….
-…_Chàng trai hơi giật mình một chút. Anh quay người lại nhìn sâu vào mắt cô. Anh thấy dường như trong mắt cô có một ánh sáng. Ánh sáng như lỗi thoát cho tất cả vấn đề…
Cô mỉm cười nhìn người con trai trước mặt rồi nhón chân lên hôn vào đôi môi đang mím chặt lại của anh…Xong cô lại cười khanh khách giống đứa trẻ…
“CÓ thật đó chính là một lối thoát….”
Chap 33: Cái đích cho tất cả…
-Hai đứa có im lặng đi không hả!!!!_Người mẹ trẻ gầm gừ với hai đứa nhóc sinh đôi đang bấm lấy váy của cô gái vừa bước từ cổng vào và hét ầm loạn cả lên.
-Ứ Chịu! mẹ Di Di…Con không thích búp bê đâu con thích robot cơ…_Đứa bé gái cột tóc đuôi ngựa mặc chiếc váy trắng lấm lem chút đất túm lấy váy của cô gái , mặt miếu máo. Bỏ qua lời nói của mẹ mình. (O_____o bó tay)
-Mẹ Di Di! Sao hôm vừa rồi mẹ hứa đi chơi công viên với con mà mẹ không đi!_Cậu bé con mặt miếu máo không kém. Miệng phụng phịn dễ thương đưa đôi mắt to tròn có vẻ trách móc. Chú robot trên tay bị cậu bé vất xuống sân một cách không thương tiếc. Đưa bàn tay nhỏ bụ bẫm kéo kéo gấu váy của cô không kém gì cô chị bên cạnh.
Cô không nói gì chỉ cười cười rồi ngẩng đầu lên nhìn cô bạn của mình mặt đang tím dần lại vì tức giận. Cô mỉm cười bất lực rồi lại cúi đầu xoa xoa hai tay lên hai mớ tóc tơ mịn của hai đứa con nuôi song sinh của mình.
-Xu Xu con gái thì phải chơi búp bê chứ! Chút mẹ chơi búp bê với Xu nhé!_Cô xoa xoa đầu cô bé con.
-Ứ chịu đâu!_Cô bé con hờn dỗi quay đầu đi. Buông váy của cô ra.
-Xu là con gái phải dịu dàng chứ nhỉ!_Cô cúi xuống đưa tay véo nhẹ vào má cô bé con.
-Kệ nó đi Di Di…Chơi với con thôi!_Cậu bé con thấy chị nhõng nhẽo nên đang im lặng mới giật giật gấu váy của cô. Rồi nói.
-Ca Ca xấu! Mẹ Di chơi với con!_Cô bé tức giận đưa tay giật váy của cô đưa mắt tức giận nhìn cậu em trai thua mình mấy phút và hét ầm lên.
-Lêu lêu …Xu Xu…Ngốc nghếch!_Cậu bé con hừ mũi le lưỡi khích chị.
-Mày… mày…._Cô bé con tức giận lao thẳng về phía cậu bé con.
-Á…!_Cậu bé con bị bất ngờ ngã xuống mặt sân.
Cô mim cười nhìn cái cảnh “bình thường như chuyện ở Huyện” mà chỉ lắc đầu với hai đứa trẻ quá ư là nghịch ngợm này.
-THÔI NGAY!_Ngọc hét lên giận dữ. Nhìn trừng trừng hai đứa con của mình với ánh mắt bóc lửa.
Thế là theo bản năng sinh tồn hai đứa bé tất rời nhau ra. Im lặng đứng nghiệm cúi đầu.
Cô khẽ lắc đầu bái phục cô bạn của mình có cách dạy con quái dị đến cỡ nào mà mấy đứa trẻ đến nước phải run bần bật mỗi khi thấy mẹ mình hét lên.
Và thế là chiến tránh kết thúc. Đổi lại là bà mẹ trẻ đáng khâm phục này trở thành phiên toàn phán quyết “nhanh gọn”
-Vào quỳ!_Ngọc nói với một bộ mặt rất chi là ngầu.
Thế đấy.
***********
-Con với chả cái! KHổ thế đấy!_Ngọc khẽ cười cười rồi lấy hai món đồ chơi Di vừa đem tới và đăt vào trong giỏ đồ chơi.
-Haha…Nói vậy nhưng sao trông mặt cậu hạnh phúc thế?!!!_Cô ngước nhìn cô bạn. Mắt nháy nháy dò hỏi.
-Uống nước đi ! Nói nhiều quá!_Ngọc đánh bốp vào vai Di. Cười lã chã.
-Hôm đi chơi công viên vui không?_Cô lên tiếng. Tay đón lấy cốc nước cam mà bạn mình đưa.
-Vui lắm ạ!!!!_Hai đứa nhỏ đang quỳ bên trước mặt chiếc ti vi nhưng thực ra là đang xem hoạt hình, nghe cô hỏi vậy thì khoái trí quay lại. Mặt hí hửng đồng thanh trả lời.
-Vui cái gì! Không có cậu. Chỉ mình tớ trông những hai đứa mệt chết đi được._Ngọc trừng mắt nhìn hai đứa nhóc làm chúng hoảng quá, im re rồi quay lại với nhiệm vụ của mình đó là quỳ và xem phim hoạt hình. (O_______o)
-Về có đi đâu nữa không?_Cô cười cười nhìn hai đứa trẻ rồi nói.
-Anh KHánh nghe nhận điện thoại của…Bạn nên chúng tớ về nhà._Ngọc đang nói hí hửng thì khựng lại như nhớ ra điều gì đó rồi cười lã chã nói tiếp. Nhìn cô với ánh mắt ái ngại.
-Bạn à!_di mỉm cười nói. Nhưng ánh mắt cô dường như còn để tâm đến cái vẻ khó hiểu của bạn.
-Mấy hôm nay cậu có đi làm không?_Ngọc chuyển sang chuyện khác. Quay đầu nhìn mấy đứa con như muốn tránh ánh mắt của cô.
-Không! Hôm đó anh Long đưa tớ về
»Tag: Trang 66 - Mình thích cậu đồ rắc rối,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 