Mình thích cậu đồ rắc rối
cô bé lấy lại được bình tĩnh và gọi tên mẹ mình thật ra...
Lần đầu tiên....nó thấy anh chàng này thật khác với những gì nó ác cảm về anh...Anh chàng kì lạ...
Chap19: Mưa và gã con trai kì lạ...
Nó đang ngồi trên chiếc nghế đã lúc nãy, đưa mắt trông theo cái dáng cao cao với chiếc áo sơ mi màu xanh biển đáng đi khuất sau cánh cửa của quán cafe gần đó, mà chợt có ý nghĩ loé len rồi chợt phì cười khi nhớ tới chuyện cách đây vài phút.
“Hét to nữa lên, không mẹ em sẽ bỏ em lại đây mà về nhà đấy”_Long ngẩng đầu lên nhìn đứa bé gái đang ngồi trên cổ mình bằng đôi mắt doạ dẫm.
Đứa trẻ trong đến toọi nghiệp vừa hoảng lạon vừa sợ hãi. Hét được mấy tiếng trước mấy tiếng sau đã bị tiếng khóc áp đảo làm anh chàng tên Long kia cảm thấy bực tức. Nó mở to đôi mắt nhìn Long trừng trừng như muốn nói “Thôi đi” nhưng anh ta chỉ đáp lại nó bằng ánh mắt quá đỗi bình thãn. Làm nó vừa thấy thương đứa nhỏ vừa thấy những suy nghĩ tốt đẹp về con người này mấy phút trước nên để cho chó gặm hết thì tốt hơn...T^T
Nó bực tức đưa tay định ngỡ đứa nhỏ xuống thì bất ngờ cánh tay của nó bị đứa bé này hất ra với ánh mắt cực kì cực kì đầy sát khí. Đứa bé nhìn nó, mắt dần đỏ lên mấy giọt nước mắt không còn rơi ra nữa, rồi đứa bé đưa tay lên lau nhanh mấy giọt nước mắt đi, xong mở rọng khoang miệng, hét tên mẹ . Mỗi từ đứa nhỏ hét ra đều có uy lực như cái loa phát thanh của vùng biển này...
Nó mở trò mắt, miệng há hốc, như không tin vào mắt mình. Những lời nói của Long mà nó xem đó như lời đọc ác làm tổn thương đứa bé này thì ngược lại lại kích động nhóc ta như thế....O-O”
Đưa mắt hét nhìn đứa nhóc lúc đầu còn khóc bây
giờ vẻ mặt hừng hực nó lại quay sang bắt gặp nụ cười của Long. Anh như được bao bộc bởi một vòng hào quang dịu nhẹ của các tia nắng xuyên qua kẽ lá, nụ cười trên khoé môi làm lộ hàm răng trắng ngần quyến rũ. Chiếc áo sơ mi mà xanh dương yêu thích của anh như hoà làm một với vòng hào quang toạ nên khung cảnh hư hư ảo ảo...Giong như cảnh vật trong các bước tranh về vườn địa đàn được vẻ trên trần nhà của các nhà thờ ...Lần đầu tiêng nó mới sực thấy ở người con trai đáng ghét lại có thể có nụ cười thuần khiết như vậy, nụ cười lay động lòng người và lay động một phần nào đó ở gốc nhỏ nào đó trong tâm hồn của nó. Nó nhìn sững người con trai này mà anh không hay biết, nhìn nụ cười của anh tự dừng trong lòng nío đan xen suy nghĩ. Con người này thật ra nên làm thiên thần hay nên làm ác quỷ .
-Tiểu Nhi à..._Tiếng người phụ nữ sau lưng đánh thức nó dậy khỏi khoảng khắc đó. Nó quay lưng thì bắt gặp người phụ nữ có vửe mặt hừng hực đang bước như chạy về phí đứa nhỏ.
-Mẹ..._đứa bé mừng húp sắp bật ra tiếng khóc khi trong thấy mẹ mình.
Long thả đứa nhỏ xuống đất, nhìn con nhỏ chạy ào về phía mẹ mình ôm ôm, thơm thơm, rồi lại ép sát vào mẹ mình mà khóc.
-Các người làm gì con tôi hả._Người mẹ ssau một hồi xem xét đứa bé xong quay sang nhìn hai đứa nó trừng trừng nói, như hét lên vẻ tức giận.
-Chúng cháu..._Nó định nói gì đó.
-Các người định bắt cóc nó phải không_Người phụ nữ mất con này như một bà gà mẹ bảo dang hai cánh thật rộng ra để gà con không bị diều hâu độc ác bắt thêm một lần nữa.
-Không phải, chúng cháu..._Nó cố nói, quay sang nhìn Long như vẻ mặt anh bình thãn như không có điều gì phải minh oan. Ngwoif phụ nữ này thật quá quắt.
Nó thấy đứa nhỏ hất tay mẹ nó rồi chạy đến chỗ Long, đôi tay nhỏ nhắn nắm lấy vạt áo sơ mi của Long nói rành rọt:
-Cảm ơn anh đẹp trai.
Hừ đúng là đứa nhỏ này biết đạo lí hơn cả bà mẹ cứ hừng hừng hổ hổ kia.
Nó mở to mắt nhìn cái cảnh trước mặt. Long đang cúi gập người xuống nở nụ cười với đứa nhỏ và đứa nhỏ tặng ngay cho anh cái “thơm” nhẹ nơi gò má trái. Xong đứa nhỏ còn nói lớn:
-Lớn lên Tiểu Nhi sẽ lấy anh. Vì nụ hôn đầu của Tiểu Nhi trao cho anh đó._Cô nhóc cười cười xong hai má đỏ ửng lên vẻ dễ thương.
Nhưng bất ngờ hơn là Long véo má cô bé một cái lại quay sang nhìn nó vẻ “âu yếm” cười cười nói với đứa nhỏ:
-Nếu nói vậy thì anh phải lấy chị này rồi vì nụ hôn đầu của chị ấy dần cho anh đấy.
“Bùm...” tiếng nổ phát ra bên tai nó...Nụ hôn đầu của nó hả...Khi nào đâu...T^T
-KHi...khi nào..._Nó lắp bắp nhìn Long đang cười gian gian bên cạnh không nói lên lời. Hai má đỏ lên, mặc dù không biết có phải là thật hay không...
-Em không nhớ à?_Long cười cười gian nhìn nó.
-Này chị đẹp gái?_Cô nhóc này không biết trả ân nghĩa gì cả. Nhìn nó hừng hực khí thế. Như nó là đối thủ á. Nên rút nhanh lại lời nhân xét con nhóc này có “đạo lí” hơn mẹ nó thì hơn.
-Gì vậy?_Nó nhìn đứa bé cười cười. Thật tự nhiên có thể. Nếu không nó sẽ bóp cổ con nhóc láo sược này mất.
-Nói gì cũng phải cảm ơn chị_Ồ nói được từ cảm ơn xem như con nhóc này cũng Ok. Nhưng câu nói sau của con nhóc mới thật ra hiểm.
-Nhưng em vẫn sẽ lấy anh ấy. Vì khi em lớn lên thì chị đã già nua rồi haha..._Nụ cười của cô nhóc hồi nãy đang ngây thơ khóc bây giờ lại trở thành cáo chín đuôi con...huhu. Lòng người thay đổi vì hoàn cảnh thay đổi như vậy đấy. Nó chỉ muốn hét lên. “ê con nhóc, trả cây kem chanh yêu thích lại cho ta...”
T^T
“Nó còn bảo mình già nua nữa kia chứ...huhu...Tức chết được...”_Nó vừa nghĩ vừa quay sang rủa thầm cái anh chàng đang đứng bên cạnh mình nãy giờ. Trong anh ta như nhịn cười ấy.... đáng ghét....aaaaaaaaaaaaaaaaa
-Thôi nào....Thì ra là hiểu lầm_Người mẹ trừng mắt nhìn đứa con gái của mình. Tới trước nắm tay con bé kéo ra khỏi Long. Xong quay lại nở nụ cười. Đúng là mẹ nào con nấy. hai người cứ xoay như chong chóng ý.
-Vậy chị cảm ơn hai đứa nhé. Cục cưng về thôi._Chị biết thừa là đứa con gái của chị không chịu đi nên nắm chặt lấy tay con bé. Vừa cười cwoif với chúng nó rồi quay sang trưnừg trừng con nhóc. Hình như cũng biết tính mẹ nên con nhóc cố rảo bước đi. Xong lại quay đầu lại sụt sùi:
-Em nhất định sẽ
Lần đầu tiên....nó thấy anh chàng này thật khác với những gì nó ác cảm về anh...Anh chàng kì lạ...
Chap19: Mưa và gã con trai kì lạ...
Nó đang ngồi trên chiếc nghế đã lúc nãy, đưa mắt trông theo cái dáng cao cao với chiếc áo sơ mi màu xanh biển đáng đi khuất sau cánh cửa của quán cafe gần đó, mà chợt có ý nghĩ loé len rồi chợt phì cười khi nhớ tới chuyện cách đây vài phút.
“Hét to nữa lên, không mẹ em sẽ bỏ em lại đây mà về nhà đấy”_Long ngẩng đầu lên nhìn đứa bé gái đang ngồi trên cổ mình bằng đôi mắt doạ dẫm.
Đứa trẻ trong đến toọi nghiệp vừa hoảng lạon vừa sợ hãi. Hét được mấy tiếng trước mấy tiếng sau đã bị tiếng khóc áp đảo làm anh chàng tên Long kia cảm thấy bực tức. Nó mở to đôi mắt nhìn Long trừng trừng như muốn nói “Thôi đi” nhưng anh ta chỉ đáp lại nó bằng ánh mắt quá đỗi bình thãn. Làm nó vừa thấy thương đứa nhỏ vừa thấy những suy nghĩ tốt đẹp về con người này mấy phút trước nên để cho chó gặm hết thì tốt hơn...T^T
Nó bực tức đưa tay định ngỡ đứa nhỏ xuống thì bất ngờ cánh tay của nó bị đứa bé này hất ra với ánh mắt cực kì cực kì đầy sát khí. Đứa bé nhìn nó, mắt dần đỏ lên mấy giọt nước mắt không còn rơi ra nữa, rồi đứa bé đưa tay lên lau nhanh mấy giọt nước mắt đi, xong mở rọng khoang miệng, hét tên mẹ . Mỗi từ đứa nhỏ hét ra đều có uy lực như cái loa phát thanh của vùng biển này...
Nó mở trò mắt, miệng há hốc, như không tin vào mắt mình. Những lời nói của Long mà nó xem đó như lời đọc ác làm tổn thương đứa bé này thì ngược lại lại kích động nhóc ta như thế....O-O”
Đưa mắt hét nhìn đứa nhóc lúc đầu còn khóc bây
giờ vẻ mặt hừng hực nó lại quay sang bắt gặp nụ cười của Long. Anh như được bao bộc bởi một vòng hào quang dịu nhẹ của các tia nắng xuyên qua kẽ lá, nụ cười trên khoé môi làm lộ hàm răng trắng ngần quyến rũ. Chiếc áo sơ mi mà xanh dương yêu thích của anh như hoà làm một với vòng hào quang toạ nên khung cảnh hư hư ảo ảo...Giong như cảnh vật trong các bước tranh về vườn địa đàn được vẻ trên trần nhà của các nhà thờ ...Lần đầu tiêng nó mới sực thấy ở người con trai đáng ghét lại có thể có nụ cười thuần khiết như vậy, nụ cười lay động lòng người và lay động một phần nào đó ở gốc nhỏ nào đó trong tâm hồn của nó. Nó nhìn sững người con trai này mà anh không hay biết, nhìn nụ cười của anh tự dừng trong lòng nío đan xen suy nghĩ. Con người này thật ra nên làm thiên thần hay nên làm ác quỷ .
-Tiểu Nhi à..._Tiếng người phụ nữ sau lưng đánh thức nó dậy khỏi khoảng khắc đó. Nó quay lưng thì bắt gặp người phụ nữ có vửe mặt hừng hực đang bước như chạy về phí đứa nhỏ.
-Mẹ..._đứa bé mừng húp sắp bật ra tiếng khóc khi trong thấy mẹ mình.
Long thả đứa nhỏ xuống đất, nhìn con nhỏ chạy ào về phía mẹ mình ôm ôm, thơm thơm, rồi lại ép sát vào mẹ mình mà khóc.
-Các người làm gì con tôi hả._Người mẹ ssau một hồi xem xét đứa bé xong quay sang nhìn hai đứa nó trừng trừng nói, như hét lên vẻ tức giận.
-Chúng cháu..._Nó định nói gì đó.
-Các người định bắt cóc nó phải không_Người phụ nữ mất con này như một bà gà mẹ bảo dang hai cánh thật rộng ra để gà con không bị diều hâu độc ác bắt thêm một lần nữa.
-Không phải, chúng cháu..._Nó cố nói, quay sang nhìn Long như vẻ mặt anh bình thãn như không có điều gì phải minh oan. Ngwoif phụ nữ này thật quá quắt.
Nó thấy đứa nhỏ hất tay mẹ nó rồi chạy đến chỗ Long, đôi tay nhỏ nhắn nắm lấy vạt áo sơ mi của Long nói rành rọt:
-Cảm ơn anh đẹp trai.
Hừ đúng là đứa nhỏ này biết đạo lí hơn cả bà mẹ cứ hừng hừng hổ hổ kia.
Nó mở to mắt nhìn cái cảnh trước mặt. Long đang cúi gập người xuống nở nụ cười với đứa nhỏ và đứa nhỏ tặng ngay cho anh cái “thơm” nhẹ nơi gò má trái. Xong đứa nhỏ còn nói lớn:
-Lớn lên Tiểu Nhi sẽ lấy anh. Vì nụ hôn đầu của Tiểu Nhi trao cho anh đó._Cô nhóc cười cười xong hai má đỏ ửng lên vẻ dễ thương.
Nhưng bất ngờ hơn là Long véo má cô bé một cái lại quay sang nhìn nó vẻ “âu yếm” cười cười nói với đứa nhỏ:
-Nếu nói vậy thì anh phải lấy chị này rồi vì nụ hôn đầu của chị ấy dần cho anh đấy.
“Bùm...” tiếng nổ phát ra bên tai nó...Nụ hôn đầu của nó hả...Khi nào đâu...T^T
-KHi...khi nào..._Nó lắp bắp nhìn Long đang cười gian gian bên cạnh không nói lên lời. Hai má đỏ lên, mặc dù không biết có phải là thật hay không...
-Em không nhớ à?_Long cười cười gian nhìn nó.
-Này chị đẹp gái?_Cô nhóc này không biết trả ân nghĩa gì cả. Nhìn nó hừng hực khí thế. Như nó là đối thủ á. Nên rút nhanh lại lời nhân xét con nhóc này có “đạo lí” hơn mẹ nó thì hơn.
-Gì vậy?_Nó nhìn đứa bé cười cười. Thật tự nhiên có thể. Nếu không nó sẽ bóp cổ con nhóc láo sược này mất.
-Nói gì cũng phải cảm ơn chị_Ồ nói được từ cảm ơn xem như con nhóc này cũng Ok. Nhưng câu nói sau của con nhóc mới thật ra hiểm.
-Nhưng em vẫn sẽ lấy anh ấy. Vì khi em lớn lên thì chị đã già nua rồi haha..._Nụ cười của cô nhóc hồi nãy đang ngây thơ khóc bây giờ lại trở thành cáo chín đuôi con...huhu. Lòng người thay đổi vì hoàn cảnh thay đổi như vậy đấy. Nó chỉ muốn hét lên. “ê con nhóc, trả cây kem chanh yêu thích lại cho ta...”
T^T
“Nó còn bảo mình già nua nữa kia chứ...huhu...Tức chết được...”_Nó vừa nghĩ vừa quay sang rủa thầm cái anh chàng đang đứng bên cạnh mình nãy giờ. Trong anh ta như nhịn cười ấy.... đáng ghét....aaaaaaaaaaaaaaaaa
-Thôi nào....Thì ra là hiểu lầm_Người mẹ trừng mắt nhìn đứa con gái của mình. Tới trước nắm tay con bé kéo ra khỏi Long. Xong quay lại nở nụ cười. Đúng là mẹ nào con nấy. hai người cứ xoay như chong chóng ý.
-Vậy chị cảm ơn hai đứa nhé. Cục cưng về thôi._Chị biết thừa là đứa con gái của chị không chịu đi nên nắm chặt lấy tay con bé. Vừa cười cwoif với chúng nó rồi quay sang trưnừg trừng con nhóc. Hình như cũng biết tính mẹ nên con nhóc cố rảo bước đi. Xong lại quay đầu lại sụt sùi:
-Em nhất định sẽ
»Tag: Trang 34 - Mình thích cậu đồ rắc rối,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 