Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
inh vào? Tính làm hư người ta à? @@ Được rồi, để đó tôi gọi Rei ra trị anh ta !!!
- Cô là Lena, lớp TC91 đúng không? – Danny dựa lưng vào tường, hỏi mà không thèm nhìn cô
nàng chân dài trước mặt.
- … A, vâng ạ *mắt trái tim*
- Ba cô hiện là giám đốc điều hành hai chi nhánh T&G tại An Dương và Thụy Châu?
- … Đúng rồi a, sao anh biết hay vậy?
Không hiểu sao tôi lại có linh cảm không lành… Vẻ lạnh lùng bất cần đến đáng sợ này của Minh Minh lâu lắm rồi tôi mới được chứng kiến trở lại… Chắc chắn có chuyện… Buồn! Tự nhiên tôi thấy buồn kinh khủng khi thấy Minh Minh như thế này. Năm tháng thay đổi, con người cũng đổi thay… Minh Minh đã không còn là cậu bé hồn nhiên ấm áp như ngày nào, hay đây là một góc khác của con người Minh Minh mà bấy lâu nay tôi đã quên và cố tình quên?
- Vậy thì mai hãy bảo ông ta chuẩn bị dọn đồ về nhà được rồi đấy!
- Anh… nói sao?- Cô bạn mặt cắt không còn một hột máu!
- …
…
***
- Princess !
Trúc Vy giật mình quay lại… Là Susan và Lia… Không đúng! Rõ ràng cô đã sắp xếp cho họ đi ba ngày cơ mà, thậm chí nếu cần có thể cho sự cố để hoãn ngày về nữa, vậy sao họ lại về cả đây? Trong kia sự xuất hiện của Dany, Billy và Ryan cũng đủ làm cô đau cả đầu rồi, giờ lại …
- Ngạc nhiên lắm phải không?
- …
- Cô đã tính cho chúng tôi đi thật lâu mà, haizzz vậy mà giờ tất cả đều trở về đây…
- Các bạn nói gì mình không hiểu?
Dù trong lòng tức giận vô cùng nhưng Trúc Vy vẫn phải cố tỏ ra ngây thơ không biết chuyện gì. Bây giờ cô là ai chứ? Đường đường là công chúa Caroll người người ngưỡng mộ, nếu để ai chứng kiến cảnh ba người to tiếng chắc chắn sẽ không tốt cho hình tượng của cô. Hơn nữa… kịch hay còn chưa bắt đầu, Trúc Vy không thể để mình ra mặt sớm quá được!
- Đừng giả vờ nữa Caroll ! – Lia tức giận – Cô vẫn còn muốn tiếp tục *** hại Judy nữa sao?
- Không hiểu?
Susan lẳng lặng quan sát cô công chúa trước mặt mình nãy giờ, biết cô ả cố che dấu để không mất hình tượng mới nở một nụ cười nhạt :
- Yên tâm đi, giờ này sẽ không có ai đi qua đây đâu!
- Ồ, thực sự là Caroll chẳng hiểu gì cả… theo mình biết thì các bạn lẽ ra phải đang ở trung tâm bảo trợ mới phải, không lẽ là…- Trúc Vy cố tình nhấn giọng, rồi ngập ngừng, nhưng cái ngập ngừng ấy của cô đủ để cho người ta biết rằng “Trốn về đây? Vậy thì chuẩn bị nhận hình phạt đi!”. Nhưng không phải lúc nào lời đe dọa cũng hiệu quả như mong đợi, và chính lúc này…
- Chỗ bên Trung tâm có chút vấn đề nên tạm hoãn lại toàn bộ kế hoạch ban đầu. Chúng tôi chỉ ở đó 1 ngày rồi quay về đây, cho nên không thể coi là vi phạm nội quy được!
- Ừm, vậy thì tiếc nhỉ. Nhưng việc đó thì liên quan gì đến tôi?
- Cô là người đã bày ra tất cả những trò này đúng không?
- Đùa, đã có chuyện gì xảy ra đâu nào.
- Cô bạn trong kia chẳng phải là người “chị em tốt” của cô sao?
- Thế à? Sao tôi lại không nhớ nhỉ? Các bạn thông cảm, ở cái học viện này nhiều người muốn đi theo xum xoe nịnh nọt tôi lắm, thực sự mà nói hiện giờ tôi còn đang phải đi tìm người “chị em tốt” như các bạn nói đây.
- Cô…
- Thôi nào Lia! – Susan vỗ vai trấn tĩnh cô bạn, rồi quay sang lạnh lùng nhìn thẳng vào Trúc Vy – Nói lại cho cô hay: Đừng bao giờ động vào hay chỉ là có ý nghĩ làm hại tới Judy! Tất cả chúng tôi sẽ không tha thứ cho bất cứ việc làm nào như thế này của cô thêm một lần nữa đâu! Bọn tôi sẽ luôn ở cạnh Judy, và bảo vệ cô ấy bằng mọi giá!
…
~~~
Hai cô gái đã đi rồi nhưng Trúc Vy thì vẫn đứng lặng ở đó…Có thể cô hay giả vờ, hay bịa đặt toan tính nhiều điều, nhưng chỉ vừa nãy thôi, trong câu nói của cô đã có một chút gì đó là thật lòng. Phải, cô có được nhiều thứ mà người ta thèm muốn,ước vọng, điều kiện gia đình cô tốt, rất tốt, nhưng có một thứ cô luôn khao khát mà cho đến giờ và có lẽ là tận sau này nữa sẽ chẳng bao giờ có được, đó là tình cảm thực sự của mọi người dành cho cô… Từ nhỏ cô đã không nhận được tình yêu thương của mẹ, điều mà cô có được từ mẹ chỉ là những lời căn dặn phải thế này phải thế kia, làm thế nào để khiến người khác phải phục tùng và nghe lời mình! Cho đến giờ cô cũng không có lấy một người bạn thực sự, vì mọi người đến với cô đều là để xu nịnh, kết thân hòng thăng tiến cho bản thân, vì gia thế nhà cô tốt và vì ông ngoại cô hiện là Chủ tịch của ngôi học viện này… Mà nói đến ông ngoại, đó có lẽ là người duy nhất yêu thương cô trên cuộc đời này, nhưng … liệu tình yêu thương vô bờ ấy có thể kéo dài được bao lâu khi ông biết rằng thực ra cô không phải cháu ruột của ông? Năm xưa, mẹ cô đã giả mang thai để dụ bố cô vào tròng, từ đó nghiễm nhiên trở thành cháu dâu Thái gia, phu nhân của Chủ tịch tổng công ty LK lớn nhất nhì cả nước lúc bấy giờ. Khi đó Trúc Vy chỉ là đứa trẻ vừa sinh ra đã bị bỏ rơi ở bệnh viện, một ngày cuối thu được mẹ cô sau khi tiếp tục giả vờ đau bụng chuyển dạ đã bí mật mua chuộc bác sĩ biến cô thành con cháu Thái gia. Chẳng biết có nên nói cô rất may mắn không khi bệnh viện lúc ấy không có bé trai nào vừa sinh hay bị bỏ lại như cô, và trong số những bé gái ở đó cô là đứa trẻ kháu khỉnh và nổi bật nhất! Thế đấy, nhưng sao cô vẫn buồn thế này? Con danh gia vọng tộc thì đã sao? Ừ đấy, cháu gái Chủ tịch đấy, tất cả cũng chỉ là giả dối, giả dối hết!!! Khi biết được sự thật về mình, Trúc Vy đã thực sự sốc, sốc rất nhiều… Mọi tự hào, kiêu hãnh trước đây đều sụp đổ hoàn toàn… Thì ra là vậy, cho nên mẹ mới không thương yêu cô, mới luôn ép buộc, yêu cầu cô phải làm đủ mọi việc dù là xấu xa nhất để đạt được mục đích cả bà… Thì ra cô chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi, được người ta nhặt về khoác cho cái vỏ bọc hào nhoáng… Cô không có tình thân của gia đình, không có được tình bạn dù là nhỏ bé nhất, và cả tình yêu… Cô yêu Duy Minh, nhưng có lẽ tình cảm của anh đã sớm dành cho cô nhóc Đan Đan ngốc nghếch kia rồi. Đan Đan rất tốt, có lẽ hai người đã là bạn thân nếu như không có sự xuất hiện của Duy Minh. TRúc Vy không ghét Đan Đan, nhưng là ghen tị! Phải, đúng là cô thực sự ghen tị với
- Cô là Lena, lớp TC91 đúng không? – Danny dựa lưng vào tường, hỏi mà không thèm nhìn cô
nàng chân dài trước mặt.
- … A, vâng ạ *mắt trái tim*
- Ba cô hiện là giám đốc điều hành hai chi nhánh T&G tại An Dương và Thụy Châu?
- … Đúng rồi a, sao anh biết hay vậy?
Không hiểu sao tôi lại có linh cảm không lành… Vẻ lạnh lùng bất cần đến đáng sợ này của Minh Minh lâu lắm rồi tôi mới được chứng kiến trở lại… Chắc chắn có chuyện… Buồn! Tự nhiên tôi thấy buồn kinh khủng khi thấy Minh Minh như thế này. Năm tháng thay đổi, con người cũng đổi thay… Minh Minh đã không còn là cậu bé hồn nhiên ấm áp như ngày nào, hay đây là một góc khác của con người Minh Minh mà bấy lâu nay tôi đã quên và cố tình quên?
- Vậy thì mai hãy bảo ông ta chuẩn bị dọn đồ về nhà được rồi đấy!
- Anh… nói sao?- Cô bạn mặt cắt không còn một hột máu!
- …
…
***
- Princess !
Trúc Vy giật mình quay lại… Là Susan và Lia… Không đúng! Rõ ràng cô đã sắp xếp cho họ đi ba ngày cơ mà, thậm chí nếu cần có thể cho sự cố để hoãn ngày về nữa, vậy sao họ lại về cả đây? Trong kia sự xuất hiện của Dany, Billy và Ryan cũng đủ làm cô đau cả đầu rồi, giờ lại …
- Ngạc nhiên lắm phải không?
- …
- Cô đã tính cho chúng tôi đi thật lâu mà, haizzz vậy mà giờ tất cả đều trở về đây…
- Các bạn nói gì mình không hiểu?
Dù trong lòng tức giận vô cùng nhưng Trúc Vy vẫn phải cố tỏ ra ngây thơ không biết chuyện gì. Bây giờ cô là ai chứ? Đường đường là công chúa Caroll người người ngưỡng mộ, nếu để ai chứng kiến cảnh ba người to tiếng chắc chắn sẽ không tốt cho hình tượng của cô. Hơn nữa… kịch hay còn chưa bắt đầu, Trúc Vy không thể để mình ra mặt sớm quá được!
- Đừng giả vờ nữa Caroll ! – Lia tức giận – Cô vẫn còn muốn tiếp tục *** hại Judy nữa sao?
- Không hiểu?
Susan lẳng lặng quan sát cô công chúa trước mặt mình nãy giờ, biết cô ả cố che dấu để không mất hình tượng mới nở một nụ cười nhạt :
- Yên tâm đi, giờ này sẽ không có ai đi qua đây đâu!
- Ồ, thực sự là Caroll chẳng hiểu gì cả… theo mình biết thì các bạn lẽ ra phải đang ở trung tâm bảo trợ mới phải, không lẽ là…- Trúc Vy cố tình nhấn giọng, rồi ngập ngừng, nhưng cái ngập ngừng ấy của cô đủ để cho người ta biết rằng “Trốn về đây? Vậy thì chuẩn bị nhận hình phạt đi!”. Nhưng không phải lúc nào lời đe dọa cũng hiệu quả như mong đợi, và chính lúc này…
- Chỗ bên Trung tâm có chút vấn đề nên tạm hoãn lại toàn bộ kế hoạch ban đầu. Chúng tôi chỉ ở đó 1 ngày rồi quay về đây, cho nên không thể coi là vi phạm nội quy được!
- Ừm, vậy thì tiếc nhỉ. Nhưng việc đó thì liên quan gì đến tôi?
- Cô là người đã bày ra tất cả những trò này đúng không?
- Đùa, đã có chuyện gì xảy ra đâu nào.
- Cô bạn trong kia chẳng phải là người “chị em tốt” của cô sao?
- Thế à? Sao tôi lại không nhớ nhỉ? Các bạn thông cảm, ở cái học viện này nhiều người muốn đi theo xum xoe nịnh nọt tôi lắm, thực sự mà nói hiện giờ tôi còn đang phải đi tìm người “chị em tốt” như các bạn nói đây.
- Cô…
- Thôi nào Lia! – Susan vỗ vai trấn tĩnh cô bạn, rồi quay sang lạnh lùng nhìn thẳng vào Trúc Vy – Nói lại cho cô hay: Đừng bao giờ động vào hay chỉ là có ý nghĩ làm hại tới Judy! Tất cả chúng tôi sẽ không tha thứ cho bất cứ việc làm nào như thế này của cô thêm một lần nữa đâu! Bọn tôi sẽ luôn ở cạnh Judy, và bảo vệ cô ấy bằng mọi giá!
…
~~~
Hai cô gái đã đi rồi nhưng Trúc Vy thì vẫn đứng lặng ở đó…Có thể cô hay giả vờ, hay bịa đặt toan tính nhiều điều, nhưng chỉ vừa nãy thôi, trong câu nói của cô đã có một chút gì đó là thật lòng. Phải, cô có được nhiều thứ mà người ta thèm muốn,ước vọng, điều kiện gia đình cô tốt, rất tốt, nhưng có một thứ cô luôn khao khát mà cho đến giờ và có lẽ là tận sau này nữa sẽ chẳng bao giờ có được, đó là tình cảm thực sự của mọi người dành cho cô… Từ nhỏ cô đã không nhận được tình yêu thương của mẹ, điều mà cô có được từ mẹ chỉ là những lời căn dặn phải thế này phải thế kia, làm thế nào để khiến người khác phải phục tùng và nghe lời mình! Cho đến giờ cô cũng không có lấy một người bạn thực sự, vì mọi người đến với cô đều là để xu nịnh, kết thân hòng thăng tiến cho bản thân, vì gia thế nhà cô tốt và vì ông ngoại cô hiện là Chủ tịch của ngôi học viện này… Mà nói đến ông ngoại, đó có lẽ là người duy nhất yêu thương cô trên cuộc đời này, nhưng … liệu tình yêu thương vô bờ ấy có thể kéo dài được bao lâu khi ông biết rằng thực ra cô không phải cháu ruột của ông? Năm xưa, mẹ cô đã giả mang thai để dụ bố cô vào tròng, từ đó nghiễm nhiên trở thành cháu dâu Thái gia, phu nhân của Chủ tịch tổng công ty LK lớn nhất nhì cả nước lúc bấy giờ. Khi đó Trúc Vy chỉ là đứa trẻ vừa sinh ra đã bị bỏ rơi ở bệnh viện, một ngày cuối thu được mẹ cô sau khi tiếp tục giả vờ đau bụng chuyển dạ đã bí mật mua chuộc bác sĩ biến cô thành con cháu Thái gia. Chẳng biết có nên nói cô rất may mắn không khi bệnh viện lúc ấy không có bé trai nào vừa sinh hay bị bỏ lại như cô, và trong số những bé gái ở đó cô là đứa trẻ kháu khỉnh và nổi bật nhất! Thế đấy, nhưng sao cô vẫn buồn thế này? Con danh gia vọng tộc thì đã sao? Ừ đấy, cháu gái Chủ tịch đấy, tất cả cũng chỉ là giả dối, giả dối hết!!! Khi biết được sự thật về mình, Trúc Vy đã thực sự sốc, sốc rất nhiều… Mọi tự hào, kiêu hãnh trước đây đều sụp đổ hoàn toàn… Thì ra là vậy, cho nên mẹ mới không thương yêu cô, mới luôn ép buộc, yêu cầu cô phải làm đủ mọi việc dù là xấu xa nhất để đạt được mục đích cả bà… Thì ra cô chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi, được người ta nhặt về khoác cho cái vỏ bọc hào nhoáng… Cô không có tình thân của gia đình, không có được tình bạn dù là nhỏ bé nhất, và cả tình yêu… Cô yêu Duy Minh, nhưng có lẽ tình cảm của anh đã sớm dành cho cô nhóc Đan Đan ngốc nghếch kia rồi. Đan Đan rất tốt, có lẽ hai người đã là bạn thân nếu như không có sự xuất hiện của Duy Minh. TRúc Vy không ghét Đan Đan, nhưng là ghen tị! Phải, đúng là cô thực sự ghen tị với
»Tag: Trang 46 - Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 