Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
ồi trong canteen nghe câu chuyện phổ biến nhất của các cô nàng mê trai đẹp đều là về Danny, à không, bây giờ phải gọi là Minh Minh chứ nhỉ…
” Này, anh nói rồi đấy nhé, từ giờ gọi anh là Minh Minh như ngày xưa đi!”
” Èo, nhưng ở trường có ai gọi tên thật thế đâu… Với lại… Với lại…”
” Sao nào?”
” Cái đấy… Cái tên ấy… Ngộ quá đi! Là ngày nhỏ không biết gì em mới đặt bừa như thế. Tên Duy Minh, hay Danny hay hơn mà…”
” Nhưng anh chỉ muốn được như ngày xưa thôi.”
Hờ hờ, Minh Minh của tôi giờ còn có cái trò mè nheo như thế cơ đấy =.= Và dĩ nhiên là tôi chào thua luôn rồi. Minh Minh thì Minh Minh! Nếu anh thích thế thì cứ việc!!! Cơ mà tôi cũng chỉ đồng ý gọi thế khi chỉ có riêng hai đứa thôi. Bằng không á… hừ hừ, tôi chưa muốn chết dí dưới “móng vuốt” của mấy cô nàng sư tử cái ở trường đâu TT_TT Đời em còn đẹp lắm… Mà trong số FC nữ của Minh Minh còn có… hình như còn có cả Caroll- công chúa ý. Không sao, họ đúng là rất đẹp đôi mà. Nhưng, không hiểu sao tôi lại thấy Princess rất quen, quen lắm ý, mối tội nhớ mãi không ra =.=!!!
E hèm, thu hoạch thứ hai trong chuyến đi này chính là phát hiện ra Ryan có nhiều tài lẻ lắm nhé: nấu ăn ngon này và thế là cả nửa tháng trời nhà chúng tôi ăn cơm anh nấu, không ai ý kiến gì, chưa kể mẹ tôi còn dặn dò trước: “Hè năm sau lại về đây nha con, bác là bác quý con lắm đấy” ( hic, mẹ à, mẹ là quý anh ấy hay quý cơm anh ấy nấu?) > . Hú hú, chưa kể anh ấy còn chơi ghita rất giỏi (à mà cái này thì biết từ hồi thi “My prince” rồi, nhưng cũng là tài lẻ mà), rồi mấy cái khoản máy tính, công nghệ thông tin thì đúng là “đỉnh của đình” (hé hé, thế mới trị được mấy con virus siêu đa hình trong laptop thằng em ham điện tử của tôi chứ!), vân vân và vân vân… Nói chung thì, thì nói chung là… chẳng biết phải nói thế nào… t Thế mới là Ryan chứ !
Về hai người con trai này thì… hừm, biết nói thế nào nhỉ? Nếu được ví thì tôi sẽ coi Ryan giống như một tia nắng dịu dàng và ấm áp, luôn mang lại cảm giác an toàn và bình yên… Còn Minh Minh thì tựa như làn mưa mùa hạ, xua đi cái nóng nực mệt mỏi, mưa rất nhiều, mưa rất lâu, khiến người ta thích thú chỉ muốn chạy ngay ra ngoài trời mà tắm mưa, mà đùa nghịch… Nhưng mà, mưa cũng lạnh lắm, lạnh thấu tim luôn… Ài, mà tôi lại nghĩ linh tinh cái gì thế này!!!
~~~
Bây giờ thì tôi đang ngồi trên xe buýt với hai mỹ nam Ryan và Minh Minh, trở về thành phố Thụy Châu thân yêu, về với ngồi trường Royal chuẩn bị “chiến đấu” với năm học mới. Học viện có một quy định rất đặc biệt, hoàn toàn không giống với các trường Đại học khác là thời gian nghỉ hè ngắn hơn rất nhiều: chỉ có tròn một tháng! Nếu bạn muốn nghỉ nhiều hơn, được thôi, vậy mời học sau một học kì @_@ thế thì ai dám nghỉ chứ O_O . Ài, tôi kể tiếp diễn biến chuyến trở về này nhé… À mà trước đó có lẽ tôi cũng nên nói qua về một nhân vật mà nãy giờ bị “bỏ quên”, đó là cô bạn Rei yêu quý của tôi. Bạn hỏi tại sao cô ấy không đi chung xe vs chúng tôi? Vậy thì phải chậm lại một chút, cho báng xe thời gian quay ngược lại thời điểm nửa tháng trước…
- Trời ơi, sao tự nhiên lại mưa lớn thế này! Đường xá thì ngập lụt nữa chứ. Haizzz nếu không phải vì cái siêu thị này giảm giá 50% thì đừng hòng ta phải đi xe qua tận đây!!! Tiểu Minh à, bác xin lỗi con nhé, khi không lại dẫn con đến đây làm con cũng phải chịu khổ theo…
- Ấy ấy bác ơi, là con đòi đi cùng mà. Với lại mưa này có hề gì đâu, chỗ con ở còn mưa nhiều hơn kia cơ. Thôi chúng ta đợi ngớt mưa và có xe là về được mà bác.
- Ừ, đành vậy thôi. Nhưng mà đợi đến khi nào đây? Cơn mưa này có vẻ không muốn dừng lại thì phải…
“Pim pim! Pim pim!!!”
Bà Mai cùng Rei giật mình nhìn chiếc Honda civic 2.0 màu đen trước mặt. Tuy là trời đã nhá nhem tối nhưng quả thực, trong màn mưa chiếc xe sang trọng ấy khá nổi bật! Mà không, là rất nổi bật!!! Trong khi bà Mai còn đang mải đánh giá chiếc xe thì Rei nheo mắt lại cố nhìn cho được cái kẻ đang ngồi trong xe. Quả nhiên không sai, chính là hắn- Billy!!! hắn ta làm gì ở đây? Cô đã nói sẽ không tha cho anh ta nếu anh ta dám đi theo bọn cô cơ mà…
“Cạch!”
Cửa xe bật mở. Một anh chàng với cái má lúm nhìn yêu cực kì, đẹp trai rạng ngời bước xuống…
- Mời cô và em lên xe ạ!
- Cậu đây là…
- Cháu là bạn em Đan, và cũng là người quen của Tiểu Minh đây *quay sang nháy mắt vs Rei* phải ko nhỉ? Làm gì mà nhìn anh chăm chăm vậy, mặt anh có gì à?
- Tiểu Minh, phải không con?
- Dạ… phải ạ.
- Dào ôi, thế thì tốt quá rồi! – Bà Mai vui vẻ không thể tả – Nào, vậy chúng ta lên xe thôi.
Trên xe…
Bà Mai ngồi sau thoải mái ngắm cảnh mưa đêm, trong khi đợi Billy lái xe đến nhà hàng ăn tối. Rei ngồi ghế phụ cạnh Billy, mặt đằng đằng sát khí…
- Anh lại lẽo đẽo như thú cưng bám theo chúng tôi đấy à?
- Em xinh đẹp mà hơi bị đanh đá đấy nhé.
- Cái gi? Đanh đá á?
- Chứ sao. Lần nào gặp anh cũng ăn nói khó nghe vậy à.
- Tôi là thế đấy, sao nào? Mà ai cho anh xưng hô thân mật vậy hả!!!!
- Nói nhỏ thôi, em quên là anh đã nhận là bạn của em và Judy sao. Phải thân thiết chút chứ!
- Đó là việc của anh!
“Két!!!”
- LÀM CÁI GÌ THẾ HẢ !!!- Rei hoảng hồn.
- Úi, có chuyện gì thế?- Bà Mai phía sau cũng giật mình không kém. Thằng bé này đang chạy xe rất cẩn thận cơ mà.
- Dạ, cháu xin lỗi, tại đằng trước có cái ổ gà ạ.
- Ổ gà cái đầu a…
- Em trật tự chút đi, đừng làm anh mất tập trung!
- Phải đấy Tiểu Minh! Có muốn tâm tình gì thì để lúc khác coi, thời tiết thế này chạy xe ngoài đường khó lắm. Cảm ơn cậu nha. Mà cậu tên là gì thế nhỉ?
- À, cháu là Lâm Gia Huy, bác cứ gọi cháu Huy được rồi à.
- Ừ, cậu Lâm, à Huy chứ nhỉ, hì hì.
Billy tập trung lái xe, trên môi không giấu nổi nụ cười… mãn nguyện. Trong khi đó Rei ngồi bên cạnh tức muốn xì khó
i đầu. Cái quái gì thế này??? TÂM TÌNH… TÂM TÌNH ??? Cô với anh ta giống cái kiểu thế sao?
Em có biết anh đã thay đổi từ khi
Hình bóng em luôn xuất hiện trong tâm trí
Anh luôn cảm nhận được nó bất kì… lúc nào
Cho anh một lần gần em nhé
…
Một ngày đẹp trời nào đó của tháng 6…
- Mẹ, con đang xem anh Quân làm Sushi mà !
Truyện Tình Cảm Học Đường - Nhỏ đáng ghét ... Em đã cướp trái tim anh rồiPast 1
Truyện Tình Cảm Học Đường - Nhỏ đáng ghét ... Em đã cướp trái tim anh rồi Past Cuối
” Này, anh nói rồi đấy nhé, từ giờ gọi anh là Minh Minh như ngày xưa đi!”
” Èo, nhưng ở trường có ai gọi tên thật thế đâu… Với lại… Với lại…”
” Sao nào?”
” Cái đấy… Cái tên ấy… Ngộ quá đi! Là ngày nhỏ không biết gì em mới đặt bừa như thế. Tên Duy Minh, hay Danny hay hơn mà…”
” Nhưng anh chỉ muốn được như ngày xưa thôi.”
Hờ hờ, Minh Minh của tôi giờ còn có cái trò mè nheo như thế cơ đấy =.= Và dĩ nhiên là tôi chào thua luôn rồi. Minh Minh thì Minh Minh! Nếu anh thích thế thì cứ việc!!! Cơ mà tôi cũng chỉ đồng ý gọi thế khi chỉ có riêng hai đứa thôi. Bằng không á… hừ hừ, tôi chưa muốn chết dí dưới “móng vuốt” của mấy cô nàng sư tử cái ở trường đâu TT_TT Đời em còn đẹp lắm… Mà trong số FC nữ của Minh Minh còn có… hình như còn có cả Caroll- công chúa ý. Không sao, họ đúng là rất đẹp đôi mà. Nhưng, không hiểu sao tôi lại thấy Princess rất quen, quen lắm ý, mối tội nhớ mãi không ra =.=!!!
E hèm, thu hoạch thứ hai trong chuyến đi này chính là phát hiện ra Ryan có nhiều tài lẻ lắm nhé: nấu ăn ngon này và thế là cả nửa tháng trời nhà chúng tôi ăn cơm anh nấu, không ai ý kiến gì, chưa kể mẹ tôi còn dặn dò trước: “Hè năm sau lại về đây nha con, bác là bác quý con lắm đấy” ( hic, mẹ à, mẹ là quý anh ấy hay quý cơm anh ấy nấu?) > . Hú hú, chưa kể anh ấy còn chơi ghita rất giỏi (à mà cái này thì biết từ hồi thi “My prince” rồi, nhưng cũng là tài lẻ mà), rồi mấy cái khoản máy tính, công nghệ thông tin thì đúng là “đỉnh của đình” (hé hé, thế mới trị được mấy con virus siêu đa hình trong laptop thằng em ham điện tử của tôi chứ!), vân vân và vân vân… Nói chung thì, thì nói chung là… chẳng biết phải nói thế nào… t Thế mới là Ryan chứ !
Về hai người con trai này thì… hừm, biết nói thế nào nhỉ? Nếu được ví thì tôi sẽ coi Ryan giống như một tia nắng dịu dàng và ấm áp, luôn mang lại cảm giác an toàn và bình yên… Còn Minh Minh thì tựa như làn mưa mùa hạ, xua đi cái nóng nực mệt mỏi, mưa rất nhiều, mưa rất lâu, khiến người ta thích thú chỉ muốn chạy ngay ra ngoài trời mà tắm mưa, mà đùa nghịch… Nhưng mà, mưa cũng lạnh lắm, lạnh thấu tim luôn… Ài, mà tôi lại nghĩ linh tinh cái gì thế này!!!
~~~
Bây giờ thì tôi đang ngồi trên xe buýt với hai mỹ nam Ryan và Minh Minh, trở về thành phố Thụy Châu thân yêu, về với ngồi trường Royal chuẩn bị “chiến đấu” với năm học mới. Học viện có một quy định rất đặc biệt, hoàn toàn không giống với các trường Đại học khác là thời gian nghỉ hè ngắn hơn rất nhiều: chỉ có tròn một tháng! Nếu bạn muốn nghỉ nhiều hơn, được thôi, vậy mời học sau một học kì @_@ thế thì ai dám nghỉ chứ O_O . Ài, tôi kể tiếp diễn biến chuyến trở về này nhé… À mà trước đó có lẽ tôi cũng nên nói qua về một nhân vật mà nãy giờ bị “bỏ quên”, đó là cô bạn Rei yêu quý của tôi. Bạn hỏi tại sao cô ấy không đi chung xe vs chúng tôi? Vậy thì phải chậm lại một chút, cho báng xe thời gian quay ngược lại thời điểm nửa tháng trước…
- Trời ơi, sao tự nhiên lại mưa lớn thế này! Đường xá thì ngập lụt nữa chứ. Haizzz nếu không phải vì cái siêu thị này giảm giá 50% thì đừng hòng ta phải đi xe qua tận đây!!! Tiểu Minh à, bác xin lỗi con nhé, khi không lại dẫn con đến đây làm con cũng phải chịu khổ theo…
- Ấy ấy bác ơi, là con đòi đi cùng mà. Với lại mưa này có hề gì đâu, chỗ con ở còn mưa nhiều hơn kia cơ. Thôi chúng ta đợi ngớt mưa và có xe là về được mà bác.
- Ừ, đành vậy thôi. Nhưng mà đợi đến khi nào đây? Cơn mưa này có vẻ không muốn dừng lại thì phải…
“Pim pim! Pim pim!!!”
Bà Mai cùng Rei giật mình nhìn chiếc Honda civic 2.0 màu đen trước mặt. Tuy là trời đã nhá nhem tối nhưng quả thực, trong màn mưa chiếc xe sang trọng ấy khá nổi bật! Mà không, là rất nổi bật!!! Trong khi bà Mai còn đang mải đánh giá chiếc xe thì Rei nheo mắt lại cố nhìn cho được cái kẻ đang ngồi trong xe. Quả nhiên không sai, chính là hắn- Billy!!! hắn ta làm gì ở đây? Cô đã nói sẽ không tha cho anh ta nếu anh ta dám đi theo bọn cô cơ mà…
“Cạch!”
Cửa xe bật mở. Một anh chàng với cái má lúm nhìn yêu cực kì, đẹp trai rạng ngời bước xuống…
- Mời cô và em lên xe ạ!
- Cậu đây là…
- Cháu là bạn em Đan, và cũng là người quen của Tiểu Minh đây *quay sang nháy mắt vs Rei* phải ko nhỉ? Làm gì mà nhìn anh chăm chăm vậy, mặt anh có gì à?
- Tiểu Minh, phải không con?
- Dạ… phải ạ.
- Dào ôi, thế thì tốt quá rồi! – Bà Mai vui vẻ không thể tả – Nào, vậy chúng ta lên xe thôi.
Trên xe…
Bà Mai ngồi sau thoải mái ngắm cảnh mưa đêm, trong khi đợi Billy lái xe đến nhà hàng ăn tối. Rei ngồi ghế phụ cạnh Billy, mặt đằng đằng sát khí…
- Anh lại lẽo đẽo như thú cưng bám theo chúng tôi đấy à?
- Em xinh đẹp mà hơi bị đanh đá đấy nhé.
- Cái gi? Đanh đá á?
- Chứ sao. Lần nào gặp anh cũng ăn nói khó nghe vậy à.
- Tôi là thế đấy, sao nào? Mà ai cho anh xưng hô thân mật vậy hả!!!!
- Nói nhỏ thôi, em quên là anh đã nhận là bạn của em và Judy sao. Phải thân thiết chút chứ!
- Đó là việc của anh!
“Két!!!”
- LÀM CÁI GÌ THẾ HẢ !!!- Rei hoảng hồn.
- Úi, có chuyện gì thế?- Bà Mai phía sau cũng giật mình không kém. Thằng bé này đang chạy xe rất cẩn thận cơ mà.
- Dạ, cháu xin lỗi, tại đằng trước có cái ổ gà ạ.
- Ổ gà cái đầu a…
- Em trật tự chút đi, đừng làm anh mất tập trung!
- Phải đấy Tiểu Minh! Có muốn tâm tình gì thì để lúc khác coi, thời tiết thế này chạy xe ngoài đường khó lắm. Cảm ơn cậu nha. Mà cậu tên là gì thế nhỉ?
- À, cháu là Lâm Gia Huy, bác cứ gọi cháu Huy được rồi à.
- Ừ, cậu Lâm, à Huy chứ nhỉ, hì hì.
Billy tập trung lái xe, trên môi không giấu nổi nụ cười… mãn nguyện. Trong khi đó Rei ngồi bên cạnh tức muốn xì khó
i đầu. Cái quái gì thế này??? TÂM TÌNH… TÂM TÌNH ??? Cô với anh ta giống cái kiểu thế sao?
Em có biết anh đã thay đổi từ khi
Hình bóng em luôn xuất hiện trong tâm trí
Anh luôn cảm nhận được nó bất kì… lúc nào
Cho anh một lần gần em nhé
…
Một ngày đẹp trời nào đó của tháng 6…
- Mẹ, con đang xem anh Quân làm Sushi mà !
»Tag: Trang 40 - Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 