Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
! Vì sao ư? Hãy hỏi hai cái con người đang ngủ kia kìa! Một mỹ nam đã “chết”
mà nay trên xe lại có tận “hai” mỹ nam thì bảo sao trái tim yếu mềm của các cô gái chịu nổi chứ… Hại người, đúng là “lấy sắc hại người” mà T.T . Ryan là hotboy thì gây sự chú ý của người ta không có gì bàn cãi, nhưng mà… nhưng mà cái người bên cạnh tôi thì… đáng không đây??? Quả thật nhìn Rei lúc này chẳng khác gì “hoàng tử ngủ trong rừng” cả, ai mà biết được trong hàng chục đôi mắt trái tim không ngừng hướng về Rei có ai không liên tưởng thế không, chưa kể còn tưởng tượng luôn thể mình là nàng công chúa đến giải cứu hoàng tử bằng một nụ hôn?!
- Haizzz
- Hết nhìn chằn chằm rồi lại thở dài là sao?
- Hả! Cậu không ngủ nữa à?
- Có ngủ bao giờ đâu “không ngủ nữa”.
- Thế…
Rei quay sang ghé sát tai tôi:
- Cho mọi người “thưởng thức” mỹ nam tí chứ!
- Biến thái…
- Chỉ có em yêu mới được nói thế thôi đấy.
- Biến thái!!! >
- Hầy, là người ta cứ nhìn Rei chứ Rei nào muốn vậy đâu.
Nói rồi Rei nhún vai điệu nghệ như thể bản thân vô tội vậy @@ Thôi bó tay rồi…
“Xịch!” Chiếc xe dừng lại trước biển đõ số 5. Tôi vội vã gọi Ryan và kéo Rei xuống xe. Đến rồi, cuối cùng cũng đã đến rồi ! Yahooooooo !!!
- Hình như em rất vui?- Ryan đi cạnh tôi, tay lỉnh kỉnh cả túi đồ lớn nhỏ của tôi nữa kìa.
- A, về nhà thì tất nhiên là vui rồi. À quên nữa…
- Lát về nhà Judy hãy gọi cô ấy là Linh Đan hoặc Tiểu Đan, còn cô ấy sẽ gọi anh là… là gì Judy?
Xùy xùy đã không biết mà còn đòi nói hộ người ta …
- Em sẽ gọi anh là anh Quân nhé?
- Ừ, nhưng mà…
- Nhà Judy không quen gọi nửa Tây nửa Ta như thế, mọi người ở đó không thích.- Rei chen vào tập 2.
- À – Ryan mỉm cười dịu dàng – Anh thì xưng hô thế nào cũng được thôi, miễn là mọi người đều được thoải mái.
- Đợi Rei đi mua cái này một chút!
- Ừ…
Tôi còn chưa kịp nói đợi hay không cô ấy đã chạy biến đi rồi, tốc độ … ngang với tên lửa ?! Trên đường chỉ còn lại tôi với Ryan, và một vài bác gái đi chợ sớm thôi. Thực ra ở khu này mọi người, nhất là vào ngày nghỉ như hôm nay dậy rất muộn. Nói thật là tôi 18 tuổi rồi mà chưa thấy nơi nào người ta ngủ nhiều như thế đấy +_+
- Anh Quân này!
- …
- hì hì, gọi dần cho quen ý mà. Sao em cứ thấy hình như Rei không mấy thiện cảm với anh.
- Anh biết.
- Nhưng mà tại sao?
- Vì anh là bạn của một người mà cô ấy hiện đang rất ghét, khó trách bị đánh đồng cùng hội cùng thuyền với người ta.
- Ghét? Anh nói là Billy á?
- Ừ..
- Em tưởng họ giảng hòa rồi chứ.
- Nhưng mà Billy cậu ta không chỉ muốn giảng hòa với Rei thôi đâu.
- Nghĩa là…trên mức tình bạn
- Đúng rồi đấy – Ryan đưa tay lên xoa đầu tôi – Bé ngốc hôm nay rất thông minh.
- Hả?
- Này! Hai người đang nói xấu gì tôi đấy hả? – Rei từ đâu chạy lại, hai tay xách một đống …đồ ăn vặt: snack, khoai tây chiên, cá viên chiên giòn,…
- Cậu… đi mua mấy thứ này?…Để làm gì?
- Quà!
- Quà?
- Ừ, mình chẳng biết mua cái gì nên… chọn đại vậy!
Hơ hơ, đã kêu là quà mà lại “chọn đại” ?!
- Chết rồi, anh không có gì làm quà rồi! – Ryan có vẻ hơi “hoảng hốt”.
- Không sao đâu, mọi người dừng bày vẽ linh tinh.
Trong khi tôi cố “an ủi” Ryan thì Rei lại nhìn anh bằng vẻ đắc ý “không diễn tả nổi”
- Sao nào, đến ở nhà người ta mà lại nói không có quà, anh lịch sự thế à?
- Rei!
- Không sao – Ryan quay sang tôi – Anh đùa thôi mà, thực ra anh cũng đã chuẩn bị hết rồi. Hi vọng mọi người sẽ thích!
- Cho em xem!
- Đợi lát về đi.
Hic, thì đợi vậy. Chà chà tò mò quá, không biết quà kia là gì nhỉ? chắc không phải đồ ăn như Rei đâu… Tuy rằng nói không cần bày vẽ nhưng mà… có quà vẫn hơn chứ ha ha!!! Hầy, xem nào… Đi thẳng, rẽ trái, đi thẳng, rẽ phải @@ Kia rồi! Ngôi nhà màu xanh lá thân yêu của mình! Lúc này nắng đã lên cao… Dàn hoa giấy hai màu hồng- trắng đan xen quen thuộc nhanh chóng hiện lên trước mắt tôi… Nổi bật, kiêu sa, mà ấm áp…Đã mười ba năm rồi tôi sống ở đây, với dàn hoa ấy, với từng con phố dài lê thê cùng những ngã rẽ không ít lần đi lạc, với những người hàng xóm vui tính hay chọc cười tôi lớn rồi mà tính khí như trẻ con,… hầy, Linh Đan à, mày mới xa nhà có hơn 5 tháng thôi mà cứ như đã đi đến cả nửa thế kỉ vậy! Đa sầu đa cảm, không hiểu từ lúc nào tôi bắt đầu như vậy, hay buồn vu vơ, nhạy cảm hơn với cuộc sống… Buồn cười, phải chi vì mình đã “lớn”, đã trưởng thành hơn, chín chắn hơn chăng?
Trên sân nhà em có một giàn hoa
quanh năm suốt thánh hoa nở âm thầm
dù nắng hay mưa giàn hoa vẫn rộ khoe sắc dịu hiền tươi thắm sân nhà em…
Giàn hoa giấy màu tím mộng mơ
màu trắng học trò hay màu hồng thương mến.
Hoa nở không chờ ai hoa dịu dàng trên tay…
Tuổi thơ ấy ngồi dưới giàn hoa trang sách học trò ép vào nhành hoa giấy
cánh mộng phai màu hoa với kỷ niệm thơ ngây…
Trên sân nhà em có một giàn hoa
quanh năm suốt thánh hoa nở âm thầm
dù nắng hay mưa giàn hoa vẩn rộ khoe sắc dịu hiền tươi thắm sân nhà em…
Giàn hoa giấy màu tím mộng mơ màu trắng học trò hay màu hồng thương mến.
Hoa nở không chờ ai hoa dịu dàng trên tay…
Tuổi thơ ấy ngồi dưới giàn hoa trang sách học trò ép vào nhành hoa giấy
cánh mộng phai màu hoa với kỷ niệm thơ ngây…
Part 3: Chiếc vòng gỗ ngày xưa
” Mẹ!!!” , vừa nhìn thấy mẹ ra mở cổng, tôi liền chạy lại ôm chầm lấy người. Hu hu, hơn 5 tháng trời rồi tôi mới lại có cảm giác ấm áp thế này… Người mẹ luôn rất ấm và còn có một mùi hương cỏ may nhẹ nhàng mà tôi rất thích nữa. Ước gì cứ mãi được thế này… Ở trong lòng mẹ, tôi luôn có cảm giác an toàn, được trở che, bảo vệ… Quên đi tất cả mọi buồn lo, mệt mỏi… Yên bình…
- Con bé này, lớn rồi mà cứ như còn bé lắm đấy, cẩn thận bạn nó cười cho!
Ách ách, tôi quên mất là còn hai người nữa cũng đang ở đây, hơn nữa Rei… mẹ cô ấy đã mất… Vội vã buông tay khỏi người mẹ, tôi len lén đưa mắt nhìn Rei.
- Con chào bác!- Ryan mỉm cười, lễ phép hơi cúi đầu.
- Con chào bác ạ!- Rei cũng cười, nhưng nụ cười ấy… chỉ là gượn
mà nay trên xe lại có tận “hai” mỹ nam thì bảo sao trái tim yếu mềm của các cô gái chịu nổi chứ… Hại người, đúng là “lấy sắc hại người” mà T.T . Ryan là hotboy thì gây sự chú ý của người ta không có gì bàn cãi, nhưng mà… nhưng mà cái người bên cạnh tôi thì… đáng không đây??? Quả thật nhìn Rei lúc này chẳng khác gì “hoàng tử ngủ trong rừng” cả, ai mà biết được trong hàng chục đôi mắt trái tim không ngừng hướng về Rei có ai không liên tưởng thế không, chưa kể còn tưởng tượng luôn thể mình là nàng công chúa đến giải cứu hoàng tử bằng một nụ hôn?!
- Haizzz
- Hết nhìn chằn chằm rồi lại thở dài là sao?
- Hả! Cậu không ngủ nữa à?
- Có ngủ bao giờ đâu “không ngủ nữa”.
- Thế…
Rei quay sang ghé sát tai tôi:
- Cho mọi người “thưởng thức” mỹ nam tí chứ!
- Biến thái…
- Chỉ có em yêu mới được nói thế thôi đấy.
- Biến thái!!! >
- Hầy, là người ta cứ nhìn Rei chứ Rei nào muốn vậy đâu.
Nói rồi Rei nhún vai điệu nghệ như thể bản thân vô tội vậy @@ Thôi bó tay rồi…
“Xịch!” Chiếc xe dừng lại trước biển đõ số 5. Tôi vội vã gọi Ryan và kéo Rei xuống xe. Đến rồi, cuối cùng cũng đã đến rồi ! Yahooooooo !!!
- Hình như em rất vui?- Ryan đi cạnh tôi, tay lỉnh kỉnh cả túi đồ lớn nhỏ của tôi nữa kìa.
- A, về nhà thì tất nhiên là vui rồi. À quên nữa…
- Lát về nhà Judy hãy gọi cô ấy là Linh Đan hoặc Tiểu Đan, còn cô ấy sẽ gọi anh là… là gì Judy?
Xùy xùy đã không biết mà còn đòi nói hộ người ta …
- Em sẽ gọi anh là anh Quân nhé?
- Ừ, nhưng mà…
- Nhà Judy không quen gọi nửa Tây nửa Ta như thế, mọi người ở đó không thích.- Rei chen vào tập 2.
- À – Ryan mỉm cười dịu dàng – Anh thì xưng hô thế nào cũng được thôi, miễn là mọi người đều được thoải mái.
- Đợi Rei đi mua cái này một chút!
- Ừ…
Tôi còn chưa kịp nói đợi hay không cô ấy đã chạy biến đi rồi, tốc độ … ngang với tên lửa ?! Trên đường chỉ còn lại tôi với Ryan, và một vài bác gái đi chợ sớm thôi. Thực ra ở khu này mọi người, nhất là vào ngày nghỉ như hôm nay dậy rất muộn. Nói thật là tôi 18 tuổi rồi mà chưa thấy nơi nào người ta ngủ nhiều như thế đấy +_+
- Anh Quân này!
- …
- hì hì, gọi dần cho quen ý mà. Sao em cứ thấy hình như Rei không mấy thiện cảm với anh.
- Anh biết.
- Nhưng mà tại sao?
- Vì anh là bạn của một người mà cô ấy hiện đang rất ghét, khó trách bị đánh đồng cùng hội cùng thuyền với người ta.
- Ghét? Anh nói là Billy á?
- Ừ..
- Em tưởng họ giảng hòa rồi chứ.
- Nhưng mà Billy cậu ta không chỉ muốn giảng hòa với Rei thôi đâu.
- Nghĩa là…trên mức tình bạn
- Đúng rồi đấy – Ryan đưa tay lên xoa đầu tôi – Bé ngốc hôm nay rất thông minh.
- Hả?
- Này! Hai người đang nói xấu gì tôi đấy hả? – Rei từ đâu chạy lại, hai tay xách một đống …đồ ăn vặt: snack, khoai tây chiên, cá viên chiên giòn,…
- Cậu… đi mua mấy thứ này?…Để làm gì?
- Quà!
- Quà?
- Ừ, mình chẳng biết mua cái gì nên… chọn đại vậy!
Hơ hơ, đã kêu là quà mà lại “chọn đại” ?!
- Chết rồi, anh không có gì làm quà rồi! – Ryan có vẻ hơi “hoảng hốt”.
- Không sao đâu, mọi người dừng bày vẽ linh tinh.
Trong khi tôi cố “an ủi” Ryan thì Rei lại nhìn anh bằng vẻ đắc ý “không diễn tả nổi”
- Sao nào, đến ở nhà người ta mà lại nói không có quà, anh lịch sự thế à?
- Rei!
- Không sao – Ryan quay sang tôi – Anh đùa thôi mà, thực ra anh cũng đã chuẩn bị hết rồi. Hi vọng mọi người sẽ thích!
- Cho em xem!
- Đợi lát về đi.
Hic, thì đợi vậy. Chà chà tò mò quá, không biết quà kia là gì nhỉ? chắc không phải đồ ăn như Rei đâu… Tuy rằng nói không cần bày vẽ nhưng mà… có quà vẫn hơn chứ ha ha!!! Hầy, xem nào… Đi thẳng, rẽ trái, đi thẳng, rẽ phải @@ Kia rồi! Ngôi nhà màu xanh lá thân yêu của mình! Lúc này nắng đã lên cao… Dàn hoa giấy hai màu hồng- trắng đan xen quen thuộc nhanh chóng hiện lên trước mắt tôi… Nổi bật, kiêu sa, mà ấm áp…Đã mười ba năm rồi tôi sống ở đây, với dàn hoa ấy, với từng con phố dài lê thê cùng những ngã rẽ không ít lần đi lạc, với những người hàng xóm vui tính hay chọc cười tôi lớn rồi mà tính khí như trẻ con,… hầy, Linh Đan à, mày mới xa nhà có hơn 5 tháng thôi mà cứ như đã đi đến cả nửa thế kỉ vậy! Đa sầu đa cảm, không hiểu từ lúc nào tôi bắt đầu như vậy, hay buồn vu vơ, nhạy cảm hơn với cuộc sống… Buồn cười, phải chi vì mình đã “lớn”, đã trưởng thành hơn, chín chắn hơn chăng?
Trên sân nhà em có một giàn hoa
quanh năm suốt thánh hoa nở âm thầm
dù nắng hay mưa giàn hoa vẫn rộ khoe sắc dịu hiền tươi thắm sân nhà em…
Giàn hoa giấy màu tím mộng mơ
màu trắng học trò hay màu hồng thương mến.
Hoa nở không chờ ai hoa dịu dàng trên tay…
Tuổi thơ ấy ngồi dưới giàn hoa trang sách học trò ép vào nhành hoa giấy
cánh mộng phai màu hoa với kỷ niệm thơ ngây…
Trên sân nhà em có một giàn hoa
quanh năm suốt thánh hoa nở âm thầm
dù nắng hay mưa giàn hoa vẩn rộ khoe sắc dịu hiền tươi thắm sân nhà em…
Giàn hoa giấy màu tím mộng mơ màu trắng học trò hay màu hồng thương mến.
Hoa nở không chờ ai hoa dịu dàng trên tay…
Tuổi thơ ấy ngồi dưới giàn hoa trang sách học trò ép vào nhành hoa giấy
cánh mộng phai màu hoa với kỷ niệm thơ ngây…
Part 3: Chiếc vòng gỗ ngày xưa
” Mẹ!!!” , vừa nhìn thấy mẹ ra mở cổng, tôi liền chạy lại ôm chầm lấy người. Hu hu, hơn 5 tháng trời rồi tôi mới lại có cảm giác ấm áp thế này… Người mẹ luôn rất ấm và còn có một mùi hương cỏ may nhẹ nhàng mà tôi rất thích nữa. Ước gì cứ mãi được thế này… Ở trong lòng mẹ, tôi luôn có cảm giác an toàn, được trở che, bảo vệ… Quên đi tất cả mọi buồn lo, mệt mỏi… Yên bình…
- Con bé này, lớn rồi mà cứ như còn bé lắm đấy, cẩn thận bạn nó cười cho!
Ách ách, tôi quên mất là còn hai người nữa cũng đang ở đây, hơn nữa Rei… mẹ cô ấy đã mất… Vội vã buông tay khỏi người mẹ, tôi len lén đưa mắt nhìn Rei.
- Con chào bác!- Ryan mỉm cười, lễ phép hơi cúi đầu.
- Con chào bác ạ!- Rei cũng cười, nhưng nụ cười ấy… chỉ là gượn
»Tag: Trang 35 - Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 