Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
– Lời cuối cùng Ryan xin dc nói với mọi người: Những đức tính tốt đẹp của cô ấy , thực ra cũng đều có ở mỗi người trong chúng ta. Nếu như tất cả các cô gái xinh đẹp đang ngồi ở đây có thể phát huy những điều tốt đẹp ấy thì.. trong lòng tôi các bạn đều là Công chúa!
“Bộp bộp bộp!!!”
Rất nhiều tràng pháo tay nổ ra chúc mừng cho phần trả lời xuất sắc của Ryan. Anh tự tin sai bước về phía tôi. Một nụ cười ngọt ngào. Lần này chắc chắn tôi không nhìn nhầm! Khi nói về công chúa trong lòng mình, rõ ràng Ryan hướng ánh mắt của anh về phía tôi. Không lẽ…
~~~
Trong khi tất cả mọi người đều nhiệt tình hưởng ứng những lời nói chân thành của Ryan thì ngay hàng ghế đầu tiên, Công chúa Caroll không hề vui chút nào. Mặt cô như xám dần cùng từng câu từng chữ trong phần trả lời của anh. Rõ ràng, “công chúa” đó không phải là cô. Cái gì mà “Nếu như tất cả các cô gái xinh đẹp đang ngồi ở đây có thể phát huy những điều tốt đẹp ấy thì.. trong lòng tôi các bạn đều là Công chúa!” chứ ! Tất cả sao? Không đời nào!!! Công chúa của học viện này chỉ có một mà thôi !!!
~~~
- Tiếp theo là phần thi ứng xử của Billy !
Khác với Ryan, đọc xong câu hỏi, gương mặt anh ta hình như “méo xệch”. Hít một hơi thật sâu, Billy cầm mic trả lời:
- Xin gửi lời chúc @##%$%^#% đến tất cả mọi người!
Bên cạnh có tiếng MC nhắc nhỏ: ” Trả lời vào vấn đề chính đi!”
- E hèm , bây giờ Billy xin dc nói về câu hỏi của mình như thế này: ” Theo bạn, trách nhiệm của một Hoàng tử là như thế nào?”, câu hỏi này quá cũ!
Phía dưới khán giả đã có những tiếng ồ lên đầy kinh ngạc. Billy thì vẫn điềm nhiên nói tiếp:
- Không cần phải xuất sắc vào đến vòng thi này, ai cũng có thể dễ dàng trả lời dc câu hỏi này, rằng Hoàng tử là phải @$@#%#^$&. Nhưng riêng với quan điểm của mình, Billy nghĩ rằng một cách thực tế nhất, Hoàng tử sẽ là người đứng ra trực tiếp nhìn nhận mặt chưa dc trong công tác tổ chức cuộc thi này, trước mắt đây là câu hỏi không mấy đặc sắc và phù hợp này! Tôi xin hết!
Ngỡ ngàng. Bất ngờ. Và tán thưởng! Khán giả lại vỗ tay rần rần. Một câu trả lời cũng rất tuyệt !!
- MỌI NGƯỜI CHÚ Ý! ( lại câu này) SAU ĐÂY LÀ PHẦN TRẢ LỜI CUỐI CÙNG CỦA THÍ SINH DANNY !!!
Im ắng…Im ắng
Quả nhiên cái tên Danny vừa dc nhắc đến là đã ngay lập tức thể hiện sức ảnh hưởng của mình rồi.
Đọc kĩ câu hỏi của mình, Danny cầm mic lên và bắt đầu trả lời:
- Câu hỏi của Danny là :” Hãy kể lại một kỉ niệm tuổi thơ đáng nhớ nhất và có sức ảnh hưởng lớn nhất với bạn cho những quyết định sau này “…
Cả sân trường im lặng chờ đợi kỉ niệm của chàng trai lạnh lùng. Tất cả đều tò mò, có thể đó là lý do mà Danny lạnh lùng đến vậy. Bên trong cánh gà, bàn tay Ryan như xiết chặt vào tay tôi hơn. Tôi quay sang, nét mặt anh thoáng buồn.
- Ryan, sao thế? Có chỗ nào không khỏe sao?
- Ừm… Không sao…
Bên ngoài sân khấu, sau khi ngừng lại một lúc, cuối cùng Danny cũng cất lời:
- Thực ra, với Danny, những kỉ niệm tuổi thơ quan trọng và ý nghĩa nhất đều nằm trong 7 năm đầu tiên của cuộc đời. Nhưng… một vụ tai nạn đã lấy đi tất cả những kí ức ấy. Tuổi thơ của Danny này dường như chỉ bắt đầu từ năm 8 tuổi, nhưng tất cả chúng, với tôi, chỉ là vô nghĩa. Nó không có gì đáng nhớ hay ảnh hưởng gì lớn cả. vì vậy , với yêu cầu này của câu hỏi, xin lỗi… tôi không thể trả lời!
Nói rồi Danny đi thẳng vào trong trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ học viên và cả thầy cô bên dưới. Thật không ngờ tuổi thơ của Danny lại buồn như vậy. Cái bóng cô độc một mình lặng lẽ như một con nhím đang xù lông, không một ai có thể chạm tới.
- Chết tiệt !!! Kẻ nào đã ra những câu hỏi ngớ ngẩn này!!! – Billy tức tối đấm mạnh tay vào tường.
- Cậu bình tĩnh lại đi!- Ryan ôm lấy vai Billy- Cuộc thi này do Đoàn trường tổ chức cho tất cả nam sinh trong Học viện Royal này chứ không phải cho riêng 3 chúng ta, cậu có tức giận cũng không thể giải quyết dc việc gì đâu!
***
Không khí lại ồn ào trở lại, nhưng là để bàn tán về ba câu trả lời của “Tam đại thần”. Và, cuộc thi càng thêm “nóng ” hơn với phần quan trọng nhất: “Bình chọn Hoàng tử”. Sau khi MC tuyên bố, lần lượt các học viên sẽ cầm một lá phiếu của mình bỏ vào một trong năm chiếc hòm ghi tên năm người trên sân khấu kia. Từng dòng người đổ đến bên những chiếc hòm, nhưng đông nhất vẫn là hai chiếc ghi tên Ryan và Danny. Và, tất cả sẽ vẫn diễn ra bình thường nếu như không có cấu nói ấy của Caroll:
- Thưa các bạn, với tư cách là Princess của Học viện Royal, Caroll xin dc nói lên ý kiến của mình như thế này: Với Caroll, Prince xứng đáng nhất của chúng ta chính là… Danny!
Nói xong, cô nàng nhanh chóng nở một nụ cười thật tươi, bỏ lá phiếu duy nhất của mình vào hòm của Danny. Như một hiệu ứng tức thời, rất nhiều người sau đấy đã đổ dồn cả về phía Công chúa đang đứng.
~~~
30 phút kiểm phiếu…
- SAU ĐÂY CHÚNG TÔI XIN CÔNG BỐ KẾT QUẢ : PRINCE CỦA CHÚNG TA CHÍNH LÀ …
Part 4:
Nhận diện Hoàng tử – Những nụ hôn bất ngờ
Xì xầm. Xì xầm.
- Ai sẽ là tân Hoàng tử của học viện chúng ta đây?
- Chắc là Ryan rồi, phần thi của anh ấy quá xuất sắc!
- Tôi thì lại nghĩ là Danny, vì rõ ràng Công chúa đã ủng hộ anh ấy.
- …
- NÀO NÀO, BÂY GIỜ CHÚNG TA SẼ THẬT TRẬT TỰ ĐỂ NGHE XƯỚNG DANH PRINCE CỦA ĐÊM NAY! VÂNG VÀ NGƯỜI ĐÓ LÀ …
~~~
- Hey, là anh rồi Ryan! – Tôi nói nhỏ vào tai Ryan, nhưng hình như từ sau khi chứng kiến Caroll bỏ phiếu cho Danny, sắc mặt anh ta không dc tốt lắm, bằng chứng là…
- Không đâu, hoàng tử chắc chắn là Danny.
- Ế, sự tự tin của anh đi đâu hết rồi…
~~~
- TÂN HOÀNG TỬ CHÍNH LÀ: DANNYYYYYYYY !!! – Giọng anh chàng MC như lạc hẳn đi, chìm trong những tiếng hò hét không ngừng của các fan nữ bên dưới. Billy hớn hở chạy lại vỗ vai Danny chúc mừng. Tôi và Ryan cũng đến chia vui cùng anh. Lúc này, dù không muốn nhưng Danny vẫn trở thành tâm điểm của mọi sự tập trung. Tất cả mọi người đều vây quanh anh hết lời chúc mừng, ca tụng. Tuy nhiên trong bầu không khí náo nhiệt ấy, tôi vẫn cảm giác điều gì đó kì kì, ở thái độ của Tam đại thần…
***
Trong khi mọi ánh nhìn
“Bộp bộp bộp!!!”
Rất nhiều tràng pháo tay nổ ra chúc mừng cho phần trả lời xuất sắc của Ryan. Anh tự tin sai bước về phía tôi. Một nụ cười ngọt ngào. Lần này chắc chắn tôi không nhìn nhầm! Khi nói về công chúa trong lòng mình, rõ ràng Ryan hướng ánh mắt của anh về phía tôi. Không lẽ…
~~~
Trong khi tất cả mọi người đều nhiệt tình hưởng ứng những lời nói chân thành của Ryan thì ngay hàng ghế đầu tiên, Công chúa Caroll không hề vui chút nào. Mặt cô như xám dần cùng từng câu từng chữ trong phần trả lời của anh. Rõ ràng, “công chúa” đó không phải là cô. Cái gì mà “Nếu như tất cả các cô gái xinh đẹp đang ngồi ở đây có thể phát huy những điều tốt đẹp ấy thì.. trong lòng tôi các bạn đều là Công chúa!” chứ ! Tất cả sao? Không đời nào!!! Công chúa của học viện này chỉ có một mà thôi !!!
~~~
- Tiếp theo là phần thi ứng xử của Billy !
Khác với Ryan, đọc xong câu hỏi, gương mặt anh ta hình như “méo xệch”. Hít một hơi thật sâu, Billy cầm mic trả lời:
- Xin gửi lời chúc @##%$%^#% đến tất cả mọi người!
Bên cạnh có tiếng MC nhắc nhỏ: ” Trả lời vào vấn đề chính đi!”
- E hèm , bây giờ Billy xin dc nói về câu hỏi của mình như thế này: ” Theo bạn, trách nhiệm của một Hoàng tử là như thế nào?”, câu hỏi này quá cũ!
Phía dưới khán giả đã có những tiếng ồ lên đầy kinh ngạc. Billy thì vẫn điềm nhiên nói tiếp:
- Không cần phải xuất sắc vào đến vòng thi này, ai cũng có thể dễ dàng trả lời dc câu hỏi này, rằng Hoàng tử là phải @$@#%#^$&. Nhưng riêng với quan điểm của mình, Billy nghĩ rằng một cách thực tế nhất, Hoàng tử sẽ là người đứng ra trực tiếp nhìn nhận mặt chưa dc trong công tác tổ chức cuộc thi này, trước mắt đây là câu hỏi không mấy đặc sắc và phù hợp này! Tôi xin hết!
Ngỡ ngàng. Bất ngờ. Và tán thưởng! Khán giả lại vỗ tay rần rần. Một câu trả lời cũng rất tuyệt !!
- MỌI NGƯỜI CHÚ Ý! ( lại câu này) SAU ĐÂY LÀ PHẦN TRẢ LỜI CUỐI CÙNG CỦA THÍ SINH DANNY !!!
Im ắng…Im ắng
Quả nhiên cái tên Danny vừa dc nhắc đến là đã ngay lập tức thể hiện sức ảnh hưởng của mình rồi.
Đọc kĩ câu hỏi của mình, Danny cầm mic lên và bắt đầu trả lời:
- Câu hỏi của Danny là :” Hãy kể lại một kỉ niệm tuổi thơ đáng nhớ nhất và có sức ảnh hưởng lớn nhất với bạn cho những quyết định sau này “…
Cả sân trường im lặng chờ đợi kỉ niệm của chàng trai lạnh lùng. Tất cả đều tò mò, có thể đó là lý do mà Danny lạnh lùng đến vậy. Bên trong cánh gà, bàn tay Ryan như xiết chặt vào tay tôi hơn. Tôi quay sang, nét mặt anh thoáng buồn.
- Ryan, sao thế? Có chỗ nào không khỏe sao?
- Ừm… Không sao…
Bên ngoài sân khấu, sau khi ngừng lại một lúc, cuối cùng Danny cũng cất lời:
- Thực ra, với Danny, những kỉ niệm tuổi thơ quan trọng và ý nghĩa nhất đều nằm trong 7 năm đầu tiên của cuộc đời. Nhưng… một vụ tai nạn đã lấy đi tất cả những kí ức ấy. Tuổi thơ của Danny này dường như chỉ bắt đầu từ năm 8 tuổi, nhưng tất cả chúng, với tôi, chỉ là vô nghĩa. Nó không có gì đáng nhớ hay ảnh hưởng gì lớn cả. vì vậy , với yêu cầu này của câu hỏi, xin lỗi… tôi không thể trả lời!
Nói rồi Danny đi thẳng vào trong trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ học viên và cả thầy cô bên dưới. Thật không ngờ tuổi thơ của Danny lại buồn như vậy. Cái bóng cô độc một mình lặng lẽ như một con nhím đang xù lông, không một ai có thể chạm tới.
- Chết tiệt !!! Kẻ nào đã ra những câu hỏi ngớ ngẩn này!!! – Billy tức tối đấm mạnh tay vào tường.
- Cậu bình tĩnh lại đi!- Ryan ôm lấy vai Billy- Cuộc thi này do Đoàn trường tổ chức cho tất cả nam sinh trong Học viện Royal này chứ không phải cho riêng 3 chúng ta, cậu có tức giận cũng không thể giải quyết dc việc gì đâu!
***
Không khí lại ồn ào trở lại, nhưng là để bàn tán về ba câu trả lời của “Tam đại thần”. Và, cuộc thi càng thêm “nóng ” hơn với phần quan trọng nhất: “Bình chọn Hoàng tử”. Sau khi MC tuyên bố, lần lượt các học viên sẽ cầm một lá phiếu của mình bỏ vào một trong năm chiếc hòm ghi tên năm người trên sân khấu kia. Từng dòng người đổ đến bên những chiếc hòm, nhưng đông nhất vẫn là hai chiếc ghi tên Ryan và Danny. Và, tất cả sẽ vẫn diễn ra bình thường nếu như không có cấu nói ấy của Caroll:
- Thưa các bạn, với tư cách là Princess của Học viện Royal, Caroll xin dc nói lên ý kiến của mình như thế này: Với Caroll, Prince xứng đáng nhất của chúng ta chính là… Danny!
Nói xong, cô nàng nhanh chóng nở một nụ cười thật tươi, bỏ lá phiếu duy nhất của mình vào hòm của Danny. Như một hiệu ứng tức thời, rất nhiều người sau đấy đã đổ dồn cả về phía Công chúa đang đứng.
~~~
30 phút kiểm phiếu…
- SAU ĐÂY CHÚNG TÔI XIN CÔNG BỐ KẾT QUẢ : PRINCE CỦA CHÚNG TA CHÍNH LÀ …
Part 4:
Nhận diện Hoàng tử – Những nụ hôn bất ngờ
Xì xầm. Xì xầm.
- Ai sẽ là tân Hoàng tử của học viện chúng ta đây?
- Chắc là Ryan rồi, phần thi của anh ấy quá xuất sắc!
- Tôi thì lại nghĩ là Danny, vì rõ ràng Công chúa đã ủng hộ anh ấy.
- …
- NÀO NÀO, BÂY GIỜ CHÚNG TA SẼ THẬT TRẬT TỰ ĐỂ NGHE XƯỚNG DANH PRINCE CỦA ĐÊM NAY! VÂNG VÀ NGƯỜI ĐÓ LÀ …
~~~
- Hey, là anh rồi Ryan! – Tôi nói nhỏ vào tai Ryan, nhưng hình như từ sau khi chứng kiến Caroll bỏ phiếu cho Danny, sắc mặt anh ta không dc tốt lắm, bằng chứng là…
- Không đâu, hoàng tử chắc chắn là Danny.
- Ế, sự tự tin của anh đi đâu hết rồi…
~~~
- TÂN HOÀNG TỬ CHÍNH LÀ: DANNYYYYYYYY !!! – Giọng anh chàng MC như lạc hẳn đi, chìm trong những tiếng hò hét không ngừng của các fan nữ bên dưới. Billy hớn hở chạy lại vỗ vai Danny chúc mừng. Tôi và Ryan cũng đến chia vui cùng anh. Lúc này, dù không muốn nhưng Danny vẫn trở thành tâm điểm của mọi sự tập trung. Tất cả mọi người đều vây quanh anh hết lời chúc mừng, ca tụng. Tuy nhiên trong bầu không khí náo nhiệt ấy, tôi vẫn cảm giác điều gì đó kì kì, ở thái độ của Tam đại thần…
***
Trong khi mọi ánh nhìn
»Tag: Trang 18 - Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 