Cô dâu 17 tuổi
g mảy may suy nghĩ gì hết,windy cũng vậy,anh chẳng suy nghĩ gì nhiều khi"vừa mới làm được 1 việc tốt".
tiết 2 qua đi,tiết 3 qua đi,giữa giờ tiết 4:
nó cứ cựa quạy không thôi,gãi gãi cùng người"sao tự nhiên lại ngứa vậy trời đất,hjc".thấy nó cựa quạy không thôi,Nhất Duy ngồi bên hỏi han lo lắng(trời,cả lâu này,giờ mới thấy cái ông anh nhất duy xuất hiện à nha,chắc ông ý mới đi sao hỏa về quá...hjjjj)
-gia gia sao vậy,khó chịu đâu à
-không-vừa nói vừa...gãi...-chỉ là hơi...-gãi tiếp(ái ngại thay ss quá,hjc,trả lời hết câu hãy hoạt động chứ)-ngứa...hjc
-sao lại ngứa-nhất duy vẫn ôn tồn nhưng không kém phần lo lắng-bị dị ứng gì à
-mình không biết nữa......-....-khi nãy không sao cả mà-vừa nói vừa xoắn ống tay áo lên-hjc,sao tự nhiên nổi nốt đỏ hết lên vậy...huuu
nhất duy thấy thế thì không ngừng lo lắng,hwns bên cạnh cũng bắt đầu cảm thấy có chuyện không ổn
-gia gia có tiếp xúc với cái gì lạ lạ không,sao tự nhiên lại nôit hết nốt vậy,bị dị ứng gì thật rồi-nhất duy cầm
tay nó lên
windy thấy vậy hất tay nhất duy ra,vội thế chỗ vào đó
-cô lại bị sao nữa vậy
-không biết nữa,sáng đến giờ.....-nó ngừng lại như nhớ ra chuyện gì đó-a a ,hjc,sau khi bị dính sầu riêng,mặc cái bộ đồ anh đưa này,chỉ có vậy thôi à-vừa nói vừa quay lại nhìn windy vẻ ,mặt dò xét nghi ngờ-anh đã làm gì với bộ đồ anh đưa cho tôi
như bị đụng chạm đến"tấm lòng",windy bừng mặt tức giận
-cô nói gì,ý cô là tôi làm cô ra thế này hả,thấy cô vậy tôi có ý tốt giúp cô,vậy mà cô dám nghi ngờ tôi hả-vừa nói vừa hất mạnh tay nó xuống-mặc xác cô,tôi không quan tâm nữa,không lại bảo tại tôi-windy quay đi,ngọn lửa tức giận vẫn ở trong mắt anh
như thấy tình hình không ổn,nhất duy lên tiếng
-windy,bình tĩnh nào,gia gia là nói do cậu đâu
-cô ta nói thế mà còn chưa rõ ràng sao,cậu không phải có ý bênh vực cô ta đó chứ
!@$@#%!#$%$#@^#@
nghe thấy 2 ng bạn thân chí cốt cãi nhau vì mình,gia gia cảm thấy như áy náy,có lỗi
-thôi,tôi k nói tại anh mà,tôi chỉ ý là anh đã lấy bộ đồ này ở đâu thôi,có gì không phải thì tôi xin lỗi anh,đừng cãi nhau nữa,chắc không phải do bộ đồ,chắc tại tôi bị dị ứng với thứ gì đó thôi-nói xong nó lại cựa quậy....gãi gãi và gãi(hjc,khổ thân ss)
-không được,cô phải đến bệnh viện ngay để kiểm tra,nhỡ như có vẫn đề gì thì sao-windy phán một câu theo tg nghĩ là có lí nhất trong suốt cuộc nói chuyện
.................................................. ............
"tại sao cô ta lại bị dị ứng như vậy chứ,tại bộ đồ mình đưa cho sao,hay là do thứ gì khác,nếu là do thức khác thì không sao,nhưng do bộ đồ thì...tại sao ngay khi cô ta mặc xong không bị ngay,mà giờ mới bị,nhưng nói tóm lại,lỗi này mình cũng phải có trách nhiệm,hjc,nếu cô ta có mệnh hệ gì chắc nội lột da nuốt sống mình quá(trời,tưởng lo lắng cho ss gia gia nhà tui,thì ra chỉ là sợ nội ông anh giết sống thôi hả,đồ...không có tí ga lăng,nản )"-đó là suy nghĩ của windy khi chở nó đến phòng khám
"trời,sao mà ngứa vậy cà,từ sáng đến giwof mình có ăn hay làm gì lạ đâu,ngoại trừ mặc vào bộ đồ anh ta đưa,nhưng với giọng điệu đó thì chắc không phải do anh ta làm...vậy....tại sao????"-trong khi tay chan nó đang hoạt động giúp đỡ cơ thể thì đầu óc nó cugx không ngừng suy nghĩ
"không biết gia gia có sao không nữa,nhìn mà đau lòng quá,chác là khó chịu lắm đây"-còn đây là suy nghĩ của riêng một người....khi đang phải ngồi tại lớp mà lo lắng chứ không được tận tay đưa nó đi
-haaaaaaaaaaaa,đáng đời cô ta lắm,nhìn mà ghê hết cả người,kiểu này chắc chắn là sẽ được bác sĩ hỏi thăm ít nhất 3,4 hôm rồi
-yến yến,e nói nhỏ thôi-tống phương quay sang quyết mặt ả vừa nói(thì ra tên ả ta là trần yến yến)-cô ta bị vậy còn nhẹ,nhưng mà nhìn thái độ quan tâm của Minh Long tức quá không chịu được-vừa nói cô ta vừa nhìn về chỗ ngổi của windy,giờ đang trống
-chị phương,chị chấp nhỏ đó làm gì,anh long đã nói với cô ta chỉ là bổn phận còn gì nữa-giọng nói nghe...chối tai của một ả khác lại vang lên
-đúng đó chị
................................................
@!#$#@%$#^$%#
tại phòng khám,bác sĩ bước ra,theo sau là windy vẻ mặt đầy lo lắng
-thiếu gia,tiểu thư này bị dị ứng,một loại phấn hương của ấn độ,ban đầu nó sẽ không sao,các hương này ngấm dần vào cơ thể,sau khoang 2,3h sẽ bắt đầu phát tác,đầu tiên là ngứa,sau đó nổi các nốt đỏ,nói chugn là không nguy hiểm gì đến tính mạng,nhưng cần phải kiêng gió,kiêng ánh sáng trong vòng 3,4 ngày gì đó-tiếng bác sĩ đều đều
-nhưng loại hương đó ở đâu mà ra-lạnh lùng hỏi bác sĩ
-theo kết quả thì hình như là từ trên bộ đồ tiểu thư đang mặc
.................................................. .............................................
bác sĩ nói rồi xin phép đi trước,mình windy đứng đó,"tại bộ đồ sao,vậy là tại anh đã làm nó ra như vậy,nhưng....tại sao lại ở trong đó....không lẽ......."
chú giải:
.đây là một trường học lớn,có khu bệnh viện luôn trong trường,nên có bác sĩ là điều đương nhiên,các bạn không phải thắc mắc nhá
.cái phấn hương ở ấn độ gia gia nhà mình dính phải đó không có thật(hoặc có thật mà tg hok biêt)đâu nhá,chỉ là tiện tay viết bừa thôi,hiii,hư cấu mà,các bác đừng có mà tìm kiếm mất công ý...hjjj
chập6:nguyên nhân
.......................
Quay về quá khứ
vừa đến lớp thì 1cô gái có vẻ mặt lo lắng,hớt hải chạy về phía hắn
-chuyện j vậy phương phương,sao nhìn e có vẻ k đc ổn cho lắm
Bây h thì cô gái đã đứng trc mặt hắn rồi,hắn đưa 2tay đỡ lấy cô,còn cô thì cúi đầu xuống thở tỏ vẻ gấp gáp,đc 1 lúc thì lên tiếng
-e đi tìm gia gia để đưa bộ đồ cho cô ấy,khi nãy cô ấy bị dính bẩn,chắc k có wần áo để thay,nhưng tìm mãi mà k thấy,lại sắp vào hc rồi
Vừa ns,tống fương vừa cầm bộ đồ lên,vẻ mặt tỏ vẻ tiếc nuối
"trời,cái đồ ngốc nghếc này lại có chuyn j nữa đây"-vừa nghĩ,anh vừa đưa tay giựt lấy bộ đồ từ tay TP và ns:"để đó cho a",rồi chạy biến đj tìm nó.
.................
trở về hiện tại
"nhất định mình fải hỏi fương fương cho ra nhẽ ms đc"-ns là làm,hắn đi ngay về fía khu hc(hjc,thế còn ss gia gia nhà tui,ông a bỏ lại 1mình hả,hjc( )
-e giải thích đi
win
tiết 2 qua đi,tiết 3 qua đi,giữa giờ tiết 4:
nó cứ cựa quạy không thôi,gãi gãi cùng người"sao tự nhiên lại ngứa vậy trời đất,hjc".thấy nó cựa quạy không thôi,Nhất Duy ngồi bên hỏi han lo lắng(trời,cả lâu này,giờ mới thấy cái ông anh nhất duy xuất hiện à nha,chắc ông ý mới đi sao hỏa về quá...hjjjj)
-gia gia sao vậy,khó chịu đâu à
-không-vừa nói vừa...gãi...-chỉ là hơi...-gãi tiếp(ái ngại thay ss quá,hjc,trả lời hết câu hãy hoạt động chứ)-ngứa...hjc
-sao lại ngứa-nhất duy vẫn ôn tồn nhưng không kém phần lo lắng-bị dị ứng gì à
-mình không biết nữa......-....-khi nãy không sao cả mà-vừa nói vừa xoắn ống tay áo lên-hjc,sao tự nhiên nổi nốt đỏ hết lên vậy...huuu
nhất duy thấy thế thì không ngừng lo lắng,hwns bên cạnh cũng bắt đầu cảm thấy có chuyện không ổn
-gia gia có tiếp xúc với cái gì lạ lạ không,sao tự nhiên lại nôit hết nốt vậy,bị dị ứng gì thật rồi-nhất duy cầm
tay nó lên
windy thấy vậy hất tay nhất duy ra,vội thế chỗ vào đó
-cô lại bị sao nữa vậy
-không biết nữa,sáng đến giờ.....-nó ngừng lại như nhớ ra chuyện gì đó-a a ,hjc,sau khi bị dính sầu riêng,mặc cái bộ đồ anh đưa này,chỉ có vậy thôi à-vừa nói vừa quay lại nhìn windy vẻ ,mặt dò xét nghi ngờ-anh đã làm gì với bộ đồ anh đưa cho tôi
như bị đụng chạm đến"tấm lòng",windy bừng mặt tức giận
-cô nói gì,ý cô là tôi làm cô ra thế này hả,thấy cô vậy tôi có ý tốt giúp cô,vậy mà cô dám nghi ngờ tôi hả-vừa nói vừa hất mạnh tay nó xuống-mặc xác cô,tôi không quan tâm nữa,không lại bảo tại tôi-windy quay đi,ngọn lửa tức giận vẫn ở trong mắt anh
như thấy tình hình không ổn,nhất duy lên tiếng
-windy,bình tĩnh nào,gia gia là nói do cậu đâu
-cô ta nói thế mà còn chưa rõ ràng sao,cậu không phải có ý bênh vực cô ta đó chứ
!@$@#%!#$%$#@^#@
nghe thấy 2 ng bạn thân chí cốt cãi nhau vì mình,gia gia cảm thấy như áy náy,có lỗi
-thôi,tôi k nói tại anh mà,tôi chỉ ý là anh đã lấy bộ đồ này ở đâu thôi,có gì không phải thì tôi xin lỗi anh,đừng cãi nhau nữa,chắc không phải do bộ đồ,chắc tại tôi bị dị ứng với thứ gì đó thôi-nói xong nó lại cựa quậy....gãi gãi và gãi(hjc,khổ thân ss)
-không được,cô phải đến bệnh viện ngay để kiểm tra,nhỡ như có vẫn đề gì thì sao-windy phán một câu theo tg nghĩ là có lí nhất trong suốt cuộc nói chuyện
.................................................. ............
"tại sao cô ta lại bị dị ứng như vậy chứ,tại bộ đồ mình đưa cho sao,hay là do thứ gì khác,nếu là do thức khác thì không sao,nhưng do bộ đồ thì...tại sao ngay khi cô ta mặc xong không bị ngay,mà giờ mới bị,nhưng nói tóm lại,lỗi này mình cũng phải có trách nhiệm,hjc,nếu cô ta có mệnh hệ gì chắc nội lột da nuốt sống mình quá(trời,tưởng lo lắng cho ss gia gia nhà tui,thì ra chỉ là sợ nội ông anh giết sống thôi hả,đồ...không có tí ga lăng,nản )"-đó là suy nghĩ của windy khi chở nó đến phòng khám
"trời,sao mà ngứa vậy cà,từ sáng đến giwof mình có ăn hay làm gì lạ đâu,ngoại trừ mặc vào bộ đồ anh ta đưa,nhưng với giọng điệu đó thì chắc không phải do anh ta làm...vậy....tại sao????"-trong khi tay chan nó đang hoạt động giúp đỡ cơ thể thì đầu óc nó cugx không ngừng suy nghĩ
"không biết gia gia có sao không nữa,nhìn mà đau lòng quá,chác là khó chịu lắm đây"-còn đây là suy nghĩ của riêng một người....khi đang phải ngồi tại lớp mà lo lắng chứ không được tận tay đưa nó đi
-haaaaaaaaaaaa,đáng đời cô ta lắm,nhìn mà ghê hết cả người,kiểu này chắc chắn là sẽ được bác sĩ hỏi thăm ít nhất 3,4 hôm rồi
-yến yến,e nói nhỏ thôi-tống phương quay sang quyết mặt ả vừa nói(thì ra tên ả ta là trần yến yến)-cô ta bị vậy còn nhẹ,nhưng mà nhìn thái độ quan tâm của Minh Long tức quá không chịu được-vừa nói cô ta vừa nhìn về chỗ ngổi của windy,giờ đang trống
-chị phương,chị chấp nhỏ đó làm gì,anh long đã nói với cô ta chỉ là bổn phận còn gì nữa-giọng nói nghe...chối tai của một ả khác lại vang lên
-đúng đó chị
................................................
@!#$#@%$#^$%#
tại phòng khám,bác sĩ bước ra,theo sau là windy vẻ mặt đầy lo lắng
-thiếu gia,tiểu thư này bị dị ứng,một loại phấn hương của ấn độ,ban đầu nó sẽ không sao,các hương này ngấm dần vào cơ thể,sau khoang 2,3h sẽ bắt đầu phát tác,đầu tiên là ngứa,sau đó nổi các nốt đỏ,nói chugn là không nguy hiểm gì đến tính mạng,nhưng cần phải kiêng gió,kiêng ánh sáng trong vòng 3,4 ngày gì đó-tiếng bác sĩ đều đều
-nhưng loại hương đó ở đâu mà ra-lạnh lùng hỏi bác sĩ
-theo kết quả thì hình như là từ trên bộ đồ tiểu thư đang mặc
.................................................. .............................................
bác sĩ nói rồi xin phép đi trước,mình windy đứng đó,"tại bộ đồ sao,vậy là tại anh đã làm nó ra như vậy,nhưng....tại sao lại ở trong đó....không lẽ......."
chú giải:
.đây là một trường học lớn,có khu bệnh viện luôn trong trường,nên có bác sĩ là điều đương nhiên,các bạn không phải thắc mắc nhá
.cái phấn hương ở ấn độ gia gia nhà mình dính phải đó không có thật(hoặc có thật mà tg hok biêt)đâu nhá,chỉ là tiện tay viết bừa thôi,hiii,hư cấu mà,các bác đừng có mà tìm kiếm mất công ý...hjjj
chập6:nguyên nhân
.......................
Quay về quá khứ
vừa đến lớp thì 1cô gái có vẻ mặt lo lắng,hớt hải chạy về phía hắn
-chuyện j vậy phương phương,sao nhìn e có vẻ k đc ổn cho lắm
Bây h thì cô gái đã đứng trc mặt hắn rồi,hắn đưa 2tay đỡ lấy cô,còn cô thì cúi đầu xuống thở tỏ vẻ gấp gáp,đc 1 lúc thì lên tiếng
-e đi tìm gia gia để đưa bộ đồ cho cô ấy,khi nãy cô ấy bị dính bẩn,chắc k có wần áo để thay,nhưng tìm mãi mà k thấy,lại sắp vào hc rồi
Vừa ns,tống fương vừa cầm bộ đồ lên,vẻ mặt tỏ vẻ tiếc nuối
"trời,cái đồ ngốc nghếc này lại có chuyn j nữa đây"-vừa nghĩ,anh vừa đưa tay giựt lấy bộ đồ từ tay TP và ns:"để đó cho a",rồi chạy biến đj tìm nó.
.................
trở về hiện tại
"nhất định mình fải hỏi fương fương cho ra nhẽ ms đc"-ns là làm,hắn đi ngay về fía khu hc(hjc,thế còn ss gia gia nhà tui,ông a bỏ lại 1mình hả,hjc( )
-e giải thích đi
win
»Tag: Trang 8 - Cô dâu 17 tuổi,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 
