Cô dâu 17 tuổi
ng rượu 1 mình.khác với T.Phương,sự tình cờ này đáng giá hơn nhiều
-em nữa
...
Thế rồi chẳng biết diễn biến thế nào,3 người cứ uống hết chai này đến chai khác,cho đến khi bar đóng cửa
hình ảnh chàng trai say khướt 2 tay khoác bên cạnh 2 cô gái bước ra về thật không có gì là lạ,nhưng đặc biệt ở đây khiến người ta chú ý đó là 2 cô nàng bên cạnh...khá xinh...và có cô gái...trông rất quen mắt
-Aha...chào cô em,cô em hôm nay đj chơi cùng bọn anh nhé
1 tên không biết từ đâu đến trước mặt 2 ả và nâng cằm HK lên mà nói(lúc này windy đang lấy xe)
-tôi k quen mấy người...cút đi
Như say nên không còn biết sợ,cô ta lên giọng quát mà k để ý xung quanh có rất nhiều người của chúng
-cá tính lắm....anh rất thích kiểu như em...cùng đi nhé
Vừa nói tên đó vừa đưa tay khoắc vai Hồng Khôi,cô ta vùng vậy nhưng không có hiệu quả gì
Còn Tống Phương thì cứ đứng đó,nhìn,cô ta nở một nụ cười nửa miệng vì kì đà đã được dẫ đj"quá tốt"
Chập 16.2: Kí ức buồn
*****
-các người làm cái trò gì thế hả,có biết tôi là ai không?
Hồng Khôi sợ hãi hét lên khi thấy xung quanh là 1 màn đêm mập mờ chút sáng,toàn là những bọn mặt mày gian sảo và hung tợn.Trong đám đó có 1 tên,có lẽ là cầm đầu tiến lại gần cô ta nói:"sao lại không biết,1 MINH TINH như cô chẳng lẽ lại không biết".Hắn nói xong là 1 tràng cười của bọn đàn em xung quanh,nhấn mạnh và nói to 2 chữ "minh tinh" như đang mỉa mai điều gì đó,cô ta lại càng hoảng sợ hơn trước những tiếng cười man rợ được cất lên rồi lại phản hồi lại phía cô lần nữa
-các người...i...mu..ô..muố...muốn gì
Hk lắp bắp
-người đẹp nghĩ bọn anh muốn gì
Hắn vừa nói cười cười nhếch lên,nâng cằm bóp má Hk khiến cô ta đã sợ lại càng sợ,dù cô ta là người như thế nào thì rốt cuộc cũng chỉ là 1 người con gái mà thôi
Hắn lại nhìn xoáy sâu vào mắt cô ta,nhích gần hơn bao nhiêu thì cô ta lại lết sâu hơn vào,nhìn bộ dạng "minh tinh" bây giờ trông đến thảm,đầu tóc rốt bù lên chứ không phải là mái tóc xoăn hạt dẻ vốn có nữa,mắt cô ta dàn dụa nước mắt,khuông mặt đầy xảo trá thường ngày giờ đây đang xanh mét,chiếc váy hồng bị lê lết dước sàn đất,...cô ta giờ đây như 1 con mồi đang bị con thú dồn vào chân tường,sợ hãi,run rẩy,nhưng không thể chống cự
Hắn càng tiến gần hơn,khóe miệng nhếch lên 1 độ cong vừa phải,2 tay giơ về phía cô ta,nhưng càng gần lại càng chậm khiến cô ta co rúm lại,đến khi nhận ra "con mồ" của mình đã không còn có thể tỏ vẻ gì nữa,hắn bất giác cười lên kinh khỉnh
-hahahaha...cô tưởng tôi sẽ làm gì cô-vừa nói hắn vừa nâng cằm HK lên,từ mắt tóe ra 1 vẻ khinh thường vô cùng,nói đoạn hắn tiếp tục-người như cô hả...chẹp chẹp...cho không tôi cũng không thèm...hahaha...
Lời nói của hắn như đụng vào lòng tự trọng của cô ta,1 người như cô ta biết bao chàng trai thèm khát,tuy là k muốn mình bị rơi vào hoàn cảnh này nhưng thực sự nói vậy là thật sự...quá đáng.Nhưng lúc này cô ta đang rơi vào thế bị động,nên không thể nói gì
-Tôi cảnh cáo cô,lần sau còn dám gần L.M.Long nữa thì đừng trách,mọi chuyện hôm nay chỉ vậy thôi,nhưng lần sau thì chưa chắc được vậy đâu,ngay cả đến "tấm thân ngọc ngà" này cũng không thể giữ được đâu
Hắn yên lặng quan sát thái độ của cô ta hồi lâu rồi tiếp tục nói,nửa khinh thường,nữa giễu cợt,"loại con gái như cô ta,có cho không tôi cũng không thèm,dơ bẩn"...
thế đấy,ngay cả đến 1 người côn đồ được coi là thấp kém,thế mà KH còn không xứng nữa...haizzhh,số phận cô ta thật "đáng thương" )
Nói rồi hắn ra hiệu cho cả toán người đi,để lại một mình HK ngồi đó,hận thù,và sợ hãi
-Đại ka,tại sao không để tụi em....cô ta,nhìn ngon cơ lắm mà
Vừa đi,1 tên dáng người cao,nhẳng người nói với tên đi đầu với vẻ tiếc rẻ.Tên đó vẫn không biểu hiện gì,2 tay đút vào túi áo,không quay sang,hắn vẫn đi gương mặt vẫn thế,nhưng môi bắt đầu mấp máy
-Con đó không ngon như bề ngoài chú tưởng đâu,quá dơ bẩn,ả không đáng để chúng ta đụng vào,vì thế anh mới chỉ cảnh cáo,còn đụng vào sao...haha...chỉ làm bẩn chúng ta thôi
-đại ka,sao lại thế ạ,em vẫn không hiểu
Tên đó lại hỏi,vẻ mặt ngu ngu đến tội
-ả là con đ.ĩ đó
Chỉ cần nói đến đây,mọi người đều như hiểu,khác với vẻ thèm muốn khi nãy,giờ đây chỉ là khinh thường...tiếc khi nãy không làm cho ả tơi bời mà thôi
...
HK ngồi đó,cái gió đêm lạnh lẽo khiến cô ta cô đơn thấy rõ,rốt cuộc cho đến bây giờ cô ta đã có gì đâu,cái kí ức "đáng nhớ" đó sao có thể quên.Hôm nay lại có người như gợi lại cái kí ức đã tưởng quên ấy,đã tưởng có thể rũ bỏ sạch sẽ ấy...nhưng không...không thể xóa sạch dấu vết được
*****
-Ba ơi,xin ba đừng bán con...con xin ba...con hứa từ nay sẽ ngoan hơn,nghe lời ba mà...huhuhu
Một cô bé khoảng 8,9 tuổi,có mái tóc ngắn đen láy,đôi mắt tuy sáng nhưng giờ đang đầm đìa nước mắt van xin.2 tay cô bám chặt lấy người đàn ông cao lớn mà cô gọi là ba để có thể hi vọng ông đổi ý mà không bán cô cho những người kia,nhưng không,dù cô có khóc thế nào,van xin thế nào,thì người đàn ông cô gọi là ba đó vẫn chẳng mảy may để ý,ông ta sẵn sàng tung ra 1 cú đá vào mặt "đứa con" của mình để tiến về những người lạ mặt gian manh kia,bỏ cô ngồi khóc cách đó dăm bước.cô đau quá,2 tay ôm lên mặt khóc,tuy thế nhưng đây vốn là chuyện đã quá bình thường cơm bữa đối với cô,khi cô sống cùng người cha suốt ngày bài bạc,rượu chè...cứ thua về là lại lấy cô ra mà oánh,tuy nhỏ tuổi,nhưng từ khi mẹ cô đi (cũng chẳng nhớ là khi nào nữa) ngày nào cô cũng phải chịu cảnh như thế.Đã có lần cô định bỏ trốn,nhưng vì cô còn quá nhỏ,nếu bỏ đi thì cô sẽ đi đâu được,và nếu bị
bắt lại...cô chỉ có nước bị đánh đến chết mà thôi.
-dạ thưa 2 vị,hàng trao,cháo múc..hjjj
Vừa nói ông ta vừa xoa xoa 2 bàn tay vào nhau
-đây,tiền của anh...từ nay đừng có bén mảng đến tìm nó,nghe chưa
Một người đàn ông thấp lùn nhưng lại béo,cảm tưởng ông này lăn còn nhanh hơn là chạy nói với ba cô
Ông ta cười hề hè,nhận lấy tiền,vừa đếm vừa nói
-ngài yên tâm đi,có tiền rồi,đã bán rồi tôi còn gặp nó làm gì nữa...hề hề...mà nó tuy nhỏ thế thôi,chứ ngài chăm sóc 1,2 năm nữa
-em nữa
...
Thế rồi chẳng biết diễn biến thế nào,3 người cứ uống hết chai này đến chai khác,cho đến khi bar đóng cửa
hình ảnh chàng trai say khướt 2 tay khoác bên cạnh 2 cô gái bước ra về thật không có gì là lạ,nhưng đặc biệt ở đây khiến người ta chú ý đó là 2 cô nàng bên cạnh...khá xinh...và có cô gái...trông rất quen mắt
-Aha...chào cô em,cô em hôm nay đj chơi cùng bọn anh nhé
1 tên không biết từ đâu đến trước mặt 2 ả và nâng cằm HK lên mà nói(lúc này windy đang lấy xe)
-tôi k quen mấy người...cút đi
Như say nên không còn biết sợ,cô ta lên giọng quát mà k để ý xung quanh có rất nhiều người của chúng
-cá tính lắm....anh rất thích kiểu như em...cùng đi nhé
Vừa nói tên đó vừa đưa tay khoắc vai Hồng Khôi,cô ta vùng vậy nhưng không có hiệu quả gì
Còn Tống Phương thì cứ đứng đó,nhìn,cô ta nở một nụ cười nửa miệng vì kì đà đã được dẫ đj"quá tốt"
Chập 16.2: Kí ức buồn
*****
-các người làm cái trò gì thế hả,có biết tôi là ai không?
Hồng Khôi sợ hãi hét lên khi thấy xung quanh là 1 màn đêm mập mờ chút sáng,toàn là những bọn mặt mày gian sảo và hung tợn.Trong đám đó có 1 tên,có lẽ là cầm đầu tiến lại gần cô ta nói:"sao lại không biết,1 MINH TINH như cô chẳng lẽ lại không biết".Hắn nói xong là 1 tràng cười của bọn đàn em xung quanh,nhấn mạnh và nói to 2 chữ "minh tinh" như đang mỉa mai điều gì đó,cô ta lại càng hoảng sợ hơn trước những tiếng cười man rợ được cất lên rồi lại phản hồi lại phía cô lần nữa
-các người...i...mu..ô..muố...muốn gì
Hk lắp bắp
-người đẹp nghĩ bọn anh muốn gì
Hắn vừa nói cười cười nhếch lên,nâng cằm bóp má Hk khiến cô ta đã sợ lại càng sợ,dù cô ta là người như thế nào thì rốt cuộc cũng chỉ là 1 người con gái mà thôi
Hắn lại nhìn xoáy sâu vào mắt cô ta,nhích gần hơn bao nhiêu thì cô ta lại lết sâu hơn vào,nhìn bộ dạng "minh tinh" bây giờ trông đến thảm,đầu tóc rốt bù lên chứ không phải là mái tóc xoăn hạt dẻ vốn có nữa,mắt cô ta dàn dụa nước mắt,khuông mặt đầy xảo trá thường ngày giờ đây đang xanh mét,chiếc váy hồng bị lê lết dước sàn đất,...cô ta giờ đây như 1 con mồi đang bị con thú dồn vào chân tường,sợ hãi,run rẩy,nhưng không thể chống cự
Hắn càng tiến gần hơn,khóe miệng nhếch lên 1 độ cong vừa phải,2 tay giơ về phía cô ta,nhưng càng gần lại càng chậm khiến cô ta co rúm lại,đến khi nhận ra "con mồ" của mình đã không còn có thể tỏ vẻ gì nữa,hắn bất giác cười lên kinh khỉnh
-hahahaha...cô tưởng tôi sẽ làm gì cô-vừa nói hắn vừa nâng cằm HK lên,từ mắt tóe ra 1 vẻ khinh thường vô cùng,nói đoạn hắn tiếp tục-người như cô hả...chẹp chẹp...cho không tôi cũng không thèm...hahaha...
Lời nói của hắn như đụng vào lòng tự trọng của cô ta,1 người như cô ta biết bao chàng trai thèm khát,tuy là k muốn mình bị rơi vào hoàn cảnh này nhưng thực sự nói vậy là thật sự...quá đáng.Nhưng lúc này cô ta đang rơi vào thế bị động,nên không thể nói gì
-Tôi cảnh cáo cô,lần sau còn dám gần L.M.Long nữa thì đừng trách,mọi chuyện hôm nay chỉ vậy thôi,nhưng lần sau thì chưa chắc được vậy đâu,ngay cả đến "tấm thân ngọc ngà" này cũng không thể giữ được đâu
Hắn yên lặng quan sát thái độ của cô ta hồi lâu rồi tiếp tục nói,nửa khinh thường,nữa giễu cợt,"loại con gái như cô ta,có cho không tôi cũng không thèm,dơ bẩn"...
thế đấy,ngay cả đến 1 người côn đồ được coi là thấp kém,thế mà KH còn không xứng nữa...haizzhh,số phận cô ta thật "đáng thương" )
Nói rồi hắn ra hiệu cho cả toán người đi,để lại một mình HK ngồi đó,hận thù,và sợ hãi
-Đại ka,tại sao không để tụi em....cô ta,nhìn ngon cơ lắm mà
Vừa đi,1 tên dáng người cao,nhẳng người nói với tên đi đầu với vẻ tiếc rẻ.Tên đó vẫn không biểu hiện gì,2 tay đút vào túi áo,không quay sang,hắn vẫn đi gương mặt vẫn thế,nhưng môi bắt đầu mấp máy
-Con đó không ngon như bề ngoài chú tưởng đâu,quá dơ bẩn,ả không đáng để chúng ta đụng vào,vì thế anh mới chỉ cảnh cáo,còn đụng vào sao...haha...chỉ làm bẩn chúng ta thôi
-đại ka,sao lại thế ạ,em vẫn không hiểu
Tên đó lại hỏi,vẻ mặt ngu ngu đến tội
-ả là con đ.ĩ đó
Chỉ cần nói đến đây,mọi người đều như hiểu,khác với vẻ thèm muốn khi nãy,giờ đây chỉ là khinh thường...tiếc khi nãy không làm cho ả tơi bời mà thôi
...
HK ngồi đó,cái gió đêm lạnh lẽo khiến cô ta cô đơn thấy rõ,rốt cuộc cho đến bây giờ cô ta đã có gì đâu,cái kí ức "đáng nhớ" đó sao có thể quên.Hôm nay lại có người như gợi lại cái kí ức đã tưởng quên ấy,đã tưởng có thể rũ bỏ sạch sẽ ấy...nhưng không...không thể xóa sạch dấu vết được
*****
-Ba ơi,xin ba đừng bán con...con xin ba...con hứa từ nay sẽ ngoan hơn,nghe lời ba mà...huhuhu
Một cô bé khoảng 8,9 tuổi,có mái tóc ngắn đen láy,đôi mắt tuy sáng nhưng giờ đang đầm đìa nước mắt van xin.2 tay cô bám chặt lấy người đàn ông cao lớn mà cô gọi là ba để có thể hi vọng ông đổi ý mà không bán cô cho những người kia,nhưng không,dù cô có khóc thế nào,van xin thế nào,thì người đàn ông cô gọi là ba đó vẫn chẳng mảy may để ý,ông ta sẵn sàng tung ra 1 cú đá vào mặt "đứa con" của mình để tiến về những người lạ mặt gian manh kia,bỏ cô ngồi khóc cách đó dăm bước.cô đau quá,2 tay ôm lên mặt khóc,tuy thế nhưng đây vốn là chuyện đã quá bình thường cơm bữa đối với cô,khi cô sống cùng người cha suốt ngày bài bạc,rượu chè...cứ thua về là lại lấy cô ra mà oánh,tuy nhỏ tuổi,nhưng từ khi mẹ cô đi (cũng chẳng nhớ là khi nào nữa) ngày nào cô cũng phải chịu cảnh như thế.Đã có lần cô định bỏ trốn,nhưng vì cô còn quá nhỏ,nếu bỏ đi thì cô sẽ đi đâu được,và nếu bị
bắt lại...cô chỉ có nước bị đánh đến chết mà thôi.
-dạ thưa 2 vị,hàng trao,cháo múc..hjjj
Vừa nói ông ta vừa xoa xoa 2 bàn tay vào nhau
-đây,tiền của anh...từ nay đừng có bén mảng đến tìm nó,nghe chưa
Một người đàn ông thấp lùn nhưng lại béo,cảm tưởng ông này lăn còn nhanh hơn là chạy nói với ba cô
Ông ta cười hề hè,nhận lấy tiền,vừa đếm vừa nói
-ngài yên tâm đi,có tiền rồi,đã bán rồi tôi còn gặp nó làm gì nữa...hề hề...mà nó tuy nhỏ thế thôi,chứ ngài chăm sóc 1,2 năm nữa
»Tag: Trang 23 - Cô dâu 17 tuổi,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 