Bé Lại Anh Nói Nè! Anh Iu Em
nha hơn, k thích ăn ở quán đâu.
- Cô tưởng cô là ai mà tôi phải mời cô đi ăn chứ, chỉ là có người đợi cô thôi
Nó thôi k hỏi hắn nữa, con ng` j` đâu mà khó chịu, nó hỏi câu nào là y như rằng hắn đốp lại nó câu nấy. thật là khiến người ta bực mình. Nó theo hắn lên trên lầu mà mải suy nghĩ nên khi hắn dừng lại thì …”cốp” cái đầu của nó va vào lưng hắn một cái thiệt đau, nó cằn nhằn:
- Anh đứng lại mà k “xi-nhanh” j` hết làm đau đầu muốn chết.
- Tới nơi rồi kìa_hắn k thèm trả lời nó mà đi thẳng tới bàn.
- Lúc này nó mới ngước nhìn lên và thấy mẹ nó cùng 2 ông bà đang ngồi ở bàn phía trước, mẹ nó vẫy tay bảo nó lại ngồi, còn 2 người kia có vẻ rất cao quý cũng nhìn nó mỉm cười. hắn ngồi bên 2 ông bà ấy mà ánh mắt thả ra ngoài cửa sổ bên kia, k thèm ngoái lại
Nó bước đến chỗ của mẹ và cúi đầu chào 2 ông bà ấy kia:
- Cháu chào hai bác ạ
- Ukm! Linh đến rồi đấy hả cháu? Cháu xinh xắn và lễ phép thật đấy._Người đàn bà nhìn nó mỉm cười
- Dạ! anh chị quá khen rồi, cháu nó còn non dại lắm ạ._Mẹ nó mỉm cười đáp.
- Hì! Chị khiêm tốn quá đấy chứ em thấy cháu nó đẹp cả về người và nết đấy chứ_người đàn bà kai nhìn nó ra vẻ hài lòng
Còn nó, nó chả hiểu “mô-tê ” j hết trơn. Chẳng lẽ kêu nó ra đây là ngồi khen nó hả? (tự tin gúm)
- À! Thế cháu thấy thằng con bác thế nào?_ Bỗng người đàn bà ấy quay sang hỏi nó.
- Dạ…cháu…con..bác…là ai ạ?_nó ấp úng
- À! Bác quên chưa giới thệu cho cháu, Bác là Tú, mẹ của Lâm, còn chồng bác tên là Vương, Lê Kỳ Vương, chắc cháu bk chứ
Tất nhiên là nó bk rồi, nhà họ Lê Kỳ thì ai chả bk chứ, nhất là một học sinh trường “Paradise” như nó nữa. Dòng họ Lê Kỳ là chủ của tập đoàn Sky vô cùng hùng mạnh, đứng nhất nhì trong giới bất động sản, và cũng là tập đoàn đầu tư vốn để xây trường của nó, nó cười đáp lại:
- Vâng! Cháu bk chứ ạ! Cháu rất vinh hạnh khi được gặp 2 bác.
- Cháu vẫn chưa trả lời câu hỏi của bác
- À vâng! Cháu chỉ mới tiếp xúc anh Lâm mới đúng một lần nên cũng chưa dám nhận xét j` nhiều. nhưng cháu tin chắc rằng anh phải là một con người tông minh, đoán được suy nghĩ của người khác và cũng rất chu đáo nữa.
- Cháu quá khen rồi chứ con trai bác làm j` có những khả năng ấy. À! Vậy nếu bác nói muốn cháu làm con dâu bác thì thế nào?
- Sao cơ ạ! Con dâu ấy ạ?????????_nó mở to mắt nhìn bà Tú đang ngồi đối diên trước mặt mình như thể k nhìn thấy bà ấy được
- À! Tôi xin lỗi chị, tôi bận quá nên chưa kịp nói chuyện này cho cháu bk_mẹ tôi nói và quay sang nó_Linh à! Nếu được thì mẹ muốn con kết hôn với cậu Lâm nhà bác đây, con nghĩ thế nào?
- Con…con…_nó muốn hét to lên với mẹ là k bao h. nhưng trước mặt mọi người mà làm như vậy thì nó và mẹ sẽ bị đánh giá, vả lại mẹ nó k bao h làm việc j` mà k có lý do, nó cần tỉnh táo một chút_Thưa 2 bác, con xin phép vào nhà vệ sinh một tí ạ
Nó nói rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh, vặn vòi, vốc nước lên mặt cho tỉnh táo. Nó chả hiểu kai j đang xảy ra cả? nó mới 18, 18t đầu và nhất là chưa bao h trải qua kai thứ gọi là”tình yêu”. Thế mà h mẹ lại bảo nó đi làm vợ người ta, làm một người đàn bà trong khi nó chưa trải qua thời thanh xuân. Có quá nhiều thú trong đời tuổi trẻ mà nó chưa được hưởng hết, vậy mà. Nó men theo dọc hành lang, để cho tâm hồn thư thái hơn và suy nghĩ thật kĩ.. Có tiếng bước chân đến gần, nó quay lại, thì ra là Lâm. Hắn đứng gần nó, quay mặt ra ngoài lan can, tận hưởng khí trời.
Có tiếng bước chân đến gần, nó quay lại, thì ra là Lâm. Hắn đứng gần nó, quay mặt ra ngoài lan can, tận hưởng khí trời. Hắn cất tiếng bảo nó:
- Chắc cô rất ngạc nhiên về việc xảy ra hồi nãy
- Đúng vậy, tôi chả hiểu cái quái j` đang diễn ra cả. Còn anh, chắc anh hiểu chứ, có thể kể lại cho tôi nghe được k?_Nó cũng quay ra ngoài trời, hít một hơi thật sâu kí trời trong lành ấy
- Công ty nhà cô đang trên đà tuột dốc, nguy cơ phá sản là rất cao
- Cái j cơ????????????_nó hỏi lại hắn mà như muốn la lên_phá sản ư? K thể nào? Tôi thấy nó vẫn hoạt động bình thường mà, với lại tooic ó thấy mẹ nói hay rên rỉ j với tôi đâu
- Đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi, thực chất công ty nhà cô cũng khủng hoảng trầm trọng. Cô nghĩ mẹ cô nói với cô làm j` cơ chứ? Cô có giúp ích j` được cơ chứ, với lại bà ấy chắc cũng chẳng muốn cô phiền lòng vì việc công ty đâu. Nhưng bây h thì bà ấy trụ k nổi nữa rồi, bà ấy đi xin vốn đầu tư khắp mọi nơi và cuối cùng đến công ty nhà chũng tôi
- Rồi sao nữa? Việc đó có liên quan j đến chuyện cưới hỏi hôm nay?
- Đối với bố mẹ tôi vốn đầu tư cho nhà cô tuy k lớn nhưng cũng k nhỏ. Thế là ông bà ấy đồng ý cho mẹ cô vay với một điều kiện…
- Là tôi phải làm dâu nhà anh_nó ngắt lời
- Cô thông minh hơn một chút rồi đấy
- Nhưng đấy k phải là hành vi mua bán một con người hay sao? Tại sao bố mẹ anh có thể đem tôi ra như một món hàng giao dịch vậy hả?_nó bắt đầu cáu
- Thì sao nào? Cô nghĩ tiền chúng tôi đầu tư cho gia đình cô mà công ty cô làm ăn lỗ vốn thì nhà cô phải trả thế nào đây? Số tiền đó lướn đế nỗi bán cả nhà, đồ đạc, và những thứ mà cô có chắc j cũng đã trả nổi. dân làm ăn chũng tôi phải bk thời thế mới giàu lên được chứ có phải nhà từ thiện đâu mà cho k?
- Nhưng dù sao cũng có phần hơi quá đáng, a k thấy vậy sao?
- Uk! Quả thật quá đáng nhưng bk làm sao được. ba mẹ tôi đâu có ép gia đình cô vay đâu
Nó thừ người ra suy nghĩ. Quả thật mấy hôm nay mẹ nó có vẻ j` đó rất mệt mỏi, nó hỏi thăm thì mẹ chỉ bảo hơi mệt do “ngày đèn đỏ” tí thôi.H thì nó mới hiểu. công ty nhà nó là do 1 tay ba nó dựng lên. Từ bàn tay trắng, ba nó đã gây dựng nên công ty ấy, ba đã đổ bao nhiêu tâm huyết vào kai công ty ấy, và đó cũng chính là 1 kỉ vật mà ba đã để lại cho mẹ con nó. Ôi! Thật là khó xử. mẹ đã nuôi nấng nó bk bao năm qua, còn ba là người mà nó yru thương và kính trọng nhất trên đời. Nó k thể để mất cái công ty mà ba nó đã đổ bao mồ hôi và nước mắt để gay dựng nên, cũng càng k thể để mẹ nó vất vả thêm lần nào nữa. nó càng nghĩ càng thấy m k thể. Nhưng nó nhĩ đến cái tuổi trẻ đầy mơ mộng mà nó chưa k
- Cô tưởng cô là ai mà tôi phải mời cô đi ăn chứ, chỉ là có người đợi cô thôi
Nó thôi k hỏi hắn nữa, con ng` j` đâu mà khó chịu, nó hỏi câu nào là y như rằng hắn đốp lại nó câu nấy. thật là khiến người ta bực mình. Nó theo hắn lên trên lầu mà mải suy nghĩ nên khi hắn dừng lại thì …”cốp” cái đầu của nó va vào lưng hắn một cái thiệt đau, nó cằn nhằn:
- Anh đứng lại mà k “xi-nhanh” j` hết làm đau đầu muốn chết.
- Tới nơi rồi kìa_hắn k thèm trả lời nó mà đi thẳng tới bàn.
- Lúc này nó mới ngước nhìn lên và thấy mẹ nó cùng 2 ông bà đang ngồi ở bàn phía trước, mẹ nó vẫy tay bảo nó lại ngồi, còn 2 người kia có vẻ rất cao quý cũng nhìn nó mỉm cười. hắn ngồi bên 2 ông bà ấy mà ánh mắt thả ra ngoài cửa sổ bên kia, k thèm ngoái lại
Nó bước đến chỗ của mẹ và cúi đầu chào 2 ông bà ấy kia:
- Cháu chào hai bác ạ
- Ukm! Linh đến rồi đấy hả cháu? Cháu xinh xắn và lễ phép thật đấy._Người đàn bà nhìn nó mỉm cười
- Dạ! anh chị quá khen rồi, cháu nó còn non dại lắm ạ._Mẹ nó mỉm cười đáp.
- Hì! Chị khiêm tốn quá đấy chứ em thấy cháu nó đẹp cả về người và nết đấy chứ_người đàn bà kai nhìn nó ra vẻ hài lòng
Còn nó, nó chả hiểu “mô-tê ” j hết trơn. Chẳng lẽ kêu nó ra đây là ngồi khen nó hả? (tự tin gúm)
- À! Thế cháu thấy thằng con bác thế nào?_ Bỗng người đàn bà ấy quay sang hỏi nó.
- Dạ…cháu…con..bác…là ai ạ?_nó ấp úng
- À! Bác quên chưa giới thệu cho cháu, Bác là Tú, mẹ của Lâm, còn chồng bác tên là Vương, Lê Kỳ Vương, chắc cháu bk chứ
Tất nhiên là nó bk rồi, nhà họ Lê Kỳ thì ai chả bk chứ, nhất là một học sinh trường “Paradise” như nó nữa. Dòng họ Lê Kỳ là chủ của tập đoàn Sky vô cùng hùng mạnh, đứng nhất nhì trong giới bất động sản, và cũng là tập đoàn đầu tư vốn để xây trường của nó, nó cười đáp lại:
- Vâng! Cháu bk chứ ạ! Cháu rất vinh hạnh khi được gặp 2 bác.
- Cháu vẫn chưa trả lời câu hỏi của bác
- À vâng! Cháu chỉ mới tiếp xúc anh Lâm mới đúng một lần nên cũng chưa dám nhận xét j` nhiều. nhưng cháu tin chắc rằng anh phải là một con người tông minh, đoán được suy nghĩ của người khác và cũng rất chu đáo nữa.
- Cháu quá khen rồi chứ con trai bác làm j` có những khả năng ấy. À! Vậy nếu bác nói muốn cháu làm con dâu bác thì thế nào?
- Sao cơ ạ! Con dâu ấy ạ?????????_nó mở to mắt nhìn bà Tú đang ngồi đối diên trước mặt mình như thể k nhìn thấy bà ấy được
- À! Tôi xin lỗi chị, tôi bận quá nên chưa kịp nói chuyện này cho cháu bk_mẹ tôi nói và quay sang nó_Linh à! Nếu được thì mẹ muốn con kết hôn với cậu Lâm nhà bác đây, con nghĩ thế nào?
- Con…con…_nó muốn hét to lên với mẹ là k bao h. nhưng trước mặt mọi người mà làm như vậy thì nó và mẹ sẽ bị đánh giá, vả lại mẹ nó k bao h làm việc j` mà k có lý do, nó cần tỉnh táo một chút_Thưa 2 bác, con xin phép vào nhà vệ sinh một tí ạ
Nó nói rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh, vặn vòi, vốc nước lên mặt cho tỉnh táo. Nó chả hiểu kai j đang xảy ra cả? nó mới 18, 18t đầu và nhất là chưa bao h trải qua kai thứ gọi là”tình yêu”. Thế mà h mẹ lại bảo nó đi làm vợ người ta, làm một người đàn bà trong khi nó chưa trải qua thời thanh xuân. Có quá nhiều thú trong đời tuổi trẻ mà nó chưa được hưởng hết, vậy mà. Nó men theo dọc hành lang, để cho tâm hồn thư thái hơn và suy nghĩ thật kĩ.. Có tiếng bước chân đến gần, nó quay lại, thì ra là Lâm. Hắn đứng gần nó, quay mặt ra ngoài lan can, tận hưởng khí trời.
Có tiếng bước chân đến gần, nó quay lại, thì ra là Lâm. Hắn đứng gần nó, quay mặt ra ngoài lan can, tận hưởng khí trời. Hắn cất tiếng bảo nó:
- Chắc cô rất ngạc nhiên về việc xảy ra hồi nãy
- Đúng vậy, tôi chả hiểu cái quái j` đang diễn ra cả. Còn anh, chắc anh hiểu chứ, có thể kể lại cho tôi nghe được k?_Nó cũng quay ra ngoài trời, hít một hơi thật sâu kí trời trong lành ấy
- Công ty nhà cô đang trên đà tuột dốc, nguy cơ phá sản là rất cao
- Cái j cơ????????????_nó hỏi lại hắn mà như muốn la lên_phá sản ư? K thể nào? Tôi thấy nó vẫn hoạt động bình thường mà, với lại tooic ó thấy mẹ nói hay rên rỉ j với tôi đâu
- Đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi, thực chất công ty nhà cô cũng khủng hoảng trầm trọng. Cô nghĩ mẹ cô nói với cô làm j` cơ chứ? Cô có giúp ích j` được cơ chứ, với lại bà ấy chắc cũng chẳng muốn cô phiền lòng vì việc công ty đâu. Nhưng bây h thì bà ấy trụ k nổi nữa rồi, bà ấy đi xin vốn đầu tư khắp mọi nơi và cuối cùng đến công ty nhà chũng tôi
- Rồi sao nữa? Việc đó có liên quan j đến chuyện cưới hỏi hôm nay?
- Đối với bố mẹ tôi vốn đầu tư cho nhà cô tuy k lớn nhưng cũng k nhỏ. Thế là ông bà ấy đồng ý cho mẹ cô vay với một điều kiện…
- Là tôi phải làm dâu nhà anh_nó ngắt lời
- Cô thông minh hơn một chút rồi đấy
- Nhưng đấy k phải là hành vi mua bán một con người hay sao? Tại sao bố mẹ anh có thể đem tôi ra như một món hàng giao dịch vậy hả?_nó bắt đầu cáu
- Thì sao nào? Cô nghĩ tiền chúng tôi đầu tư cho gia đình cô mà công ty cô làm ăn lỗ vốn thì nhà cô phải trả thế nào đây? Số tiền đó lướn đế nỗi bán cả nhà, đồ đạc, và những thứ mà cô có chắc j cũng đã trả nổi. dân làm ăn chũng tôi phải bk thời thế mới giàu lên được chứ có phải nhà từ thiện đâu mà cho k?
- Nhưng dù sao cũng có phần hơi quá đáng, a k thấy vậy sao?
- Uk! Quả thật quá đáng nhưng bk làm sao được. ba mẹ tôi đâu có ép gia đình cô vay đâu
Nó thừ người ra suy nghĩ. Quả thật mấy hôm nay mẹ nó có vẻ j` đó rất mệt mỏi, nó hỏi thăm thì mẹ chỉ bảo hơi mệt do “ngày đèn đỏ” tí thôi.H thì nó mới hiểu. công ty nhà nó là do 1 tay ba nó dựng lên. Từ bàn tay trắng, ba nó đã gây dựng nên công ty ấy, ba đã đổ bao nhiêu tâm huyết vào kai công ty ấy, và đó cũng chính là 1 kỉ vật mà ba đã để lại cho mẹ con nó. Ôi! Thật là khó xử. mẹ đã nuôi nấng nó bk bao năm qua, còn ba là người mà nó yru thương và kính trọng nhất trên đời. Nó k thể để mất cái công ty mà ba nó đã đổ bao mồ hôi và nước mắt để gay dựng nên, cũng càng k thể để mẹ nó vất vả thêm lần nào nữa. nó càng nghĩ càng thấy m k thể. Nhưng nó nhĩ đến cái tuổi trẻ đầy mơ mộng mà nó chưa k
»Tag: Trang 5 - Bé Lại Anh Nói Nè! Anh Iu Em,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 