Bé Lại Anh Nói Nè! Anh Iu Em
cảm động ghê gúm”. Nhưng nó chưa kịp zui mừng thì bác bảo vệ nói như sấm nổ bên tai nó:
- ukm! Chuyện này hay ghê gúm nhưng k…h…ô…n…g…đ…ư…ơ…c là không được. Bác không phải là giáo viên ngữ văn đâu mà cháu đọc diễn văn cho bác nghe nhé. Hôm trước thì là “nhặt của rơi trả lại người mất”, hum nay thì là “giúp người già qua đường”. học sinh ngoan ghê nhỉ. Chă’c bữa nào cũng có việc tốt để làm nhỉ. Nhưng mà tiếc quá, tôi không thể nào chấp nhận những lí do đó. Vào phòng giáo vụ ngay!!!!!!!!!!!!!
Hik! Nó lẽo đẽo bước vào theo bác bảo vệ vào phòng. Viết xong bản kiểm điểm, nó rầu rỉ bước vào lớp! ây daaaaaaaaaaa! Sao mà xui thế này cơ chứ! Nhưng quái lạ, nó vào lớp mà không thấy cô Nga đâu. Mọi hôm bà nì đến sớm lắm cơ mà. Nó bỏ cặp xuống định quay lại hỏi nhỏ Vân kề bên thì …cộp…cộp…cộp… tiếng giày bà cô vang lên làm cả lớp đang nhốn nháo bỗng yên phăng phắc. bà cô hum nay trông zui zẻ và điệu hơn ngày thường. Tạo cho mình 2 kai bím tóc quá lố, đi một bước là làm dáng 1 bước, mặc kai váy ngắn cũn cỡn và hở hang, trang điểm lòe loẹt. Tiếng bước chân đi cũng dịu dàng hơn, không huỳnh huỵch như hùi trước và bắt chước ở đâu kiểu đi nhún nhẩy. bả tưởng đây là cái sàn catwalk cho bả diễn chắc.
Cả lớp nhìn pả chăm chú, chăm chú yk nhơ một thể vật lạ từ hành tinh nào rơi xuống. Bà cô thấy cả lớp nhìn mình như vậy liền lấy tay che miệng cười e thẹn.
- “”ọe...ọe…”_cả lớp gần 30 nhân như muốn ói mửa trước hành động quá lố của bà cô trái tính trái nết này.
- E hèm_ bả hắng giọng_ các em học sinh thân iu của cô. Hôm nay cô xin giới thiệu với các em một thành viên mới. bạn ấy vừa chuyển từ Anh về, mang trong mình 2 dòng máu châu Á và châu Âu. Vì thế bạn ấy vừa có sự sang trọng, quý phái của châu Âu, vừa mang sự zui zẻ, chất phác của châu Á. Cô chắc chắn bạn sẽ là một hot boy của trường ta, và…
Cả lớp gần như ngất xỉu. Cứ đà nì chắc bả zới thiêu tới mai muk cả lớp cũng không biết nhân mới là đứa nào lun we
- Thôi, đủ rồi đấy cô ạ_Một giọng nói vang lên từ ngoài cửa lớp_ cô sắp xếp giúp em chỗ ngồi đi ạ!
Cùng với giọng nói ngọt ngào ấy là một chàng trai cực kì cute và có tí cool bước vào. Cả lớp nhìn Quân(tên mem mới_kai nì là mình mỗi cherry biết thui! Mí đứa chưa ai biết hít ak) ik như thể vật lạ, à không, giống như một chàng hoàng tử (nó: mũi tẹt nữa_ Cherry: có nhầm không zị chài? Người ta từ châu Âu zìa đó, mui cao thí mồ muk kiu tẹt, bà nì đúng là…)
- Ak! Cô xin lỗi đã để em dứng đợi lâu hen!_bà cô dáo dác xung quanh và hướng mắt chằm chằm vào chỗ nó ngồi_ak! Em ngồi chỗ bạn Linh nhá
- Ah!!!!!!!! Thưa cô!!!!!!!!!!!!!!!!!!11 em……………_ nó đứng phắt dậy
- Em…muốn…nói…cái…j`….._ nó chưa kịp nói hết thì bà cô nhìn nó trừng trừng, nghiến răng ken két hỏi lại.
Hik! Nó sợ hãi xuống nước với bà cô. Bà nì muk giận ai là có ngày không còn răng để ăn cháo nữa đâu. Nó cố nở một nụ cười thật tươi và nói:
- Dạ không có j` ạ! E chỉ muốn nói là em rất vui khi được ngồi bên cạnh bạn ấy ạ.
- Uk! Vậy tốt_Quay sang Quân ta và nở một nụ cười duyên cùng giọng nói ngọt ngào_ Em về chỗ đi
Bà cô nhìn theo Quân đang bước đến chỗ nó. Mắt dán chặt vào người hắn và nở ra hình 2 trái tim bự tổ chảng. Cả lớp thấy bả không dạy bài nên sốt ruột, hối thúc:
- Cô ơi! Dạy nhanh y cô! Trễ giờ học oiz.
Bà cô dù đang rất tux giận (đang ngắm zai muk pị phá đám) nhưng phải thể hiện là 1 người cô tốt nên cũng dịu dàng đáp lại một nụ cười thật tươi và quay lên giảng bài. Nhưng chốc chốc bả lại quay xuống dưới làm duye^n, nheo mắt với Quân. thật đúng là…!
R…e…n…g…Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi làm cả lớp thở phào. Bà cô hắc ám tuy không đành nhưng phải ra đi tất nhiên không quên đánh mi bặt bặt và hôn gió với Quân trước khi “quay gót”. Bả vừa quay đi là cả đám kon gái của lớp và những lớp kề cũng bu quanh lấy Quân hỏi han rối rít:
- Bạn j` ơi! Bạn tên j` zạ?
- Anh ơi! A ở đâu zạ?
- Cho em xin sđt đi anh
- Anh có bạn gái chưa zạ?
- Blah…blah…
Nó đến điên mất với mí đứa hám zai. Ngay cả nhỏ Vân_ con bạn chí cốt của nó cũng xáp zô làm quen với hắn(Anh hùng khó thoát qua ải Mỹ Nam). Hứ! Có j` đáng để nhìn đâu chứ. Hắn chỉ là hơi đẹp trai tí xíu, hới học giỏi tí xíu thui muk làm j` zữ zạ chài? (hik! Một chút của “người” là kai mà người ta muốn cũng không có đó ạ)
Nó lắc đầu ngán ngẩm tìm cách chui ra khỏi đám đông hỗn loạn ấy và tuôn ra ngoài. Ây da!!!! Không khí thiệt là mát mẻ. không hỉu tụi nó chui vào cái lỗ ấy để làm j` cơ chứ, chỉ vì một thằng con trai thui sao. Hik! Nó lò do bước ra canteen theo “tiếng gọi” của bao tử. Her her! Hum nay canteen cũng vắng teo. Phải oiz! Mí chị em gái đang xúm xít bên hắn thì làm sao có thì giờ để nghĩ đến chuyện ăn uống nữa. hì hì! Vậy cũng tốt, đỡ phải tốn công chen lấn xô đẩy để mua đồ. Giờ mới thất hắn đôi khi cũng có ích. Nào! Come on! Mua đồ ăn thui nào, nó nhào vào quầy hàng và kêu:
- Cô ơi! Bán cho con 1 ổ bánh mì, 1 bịch sandwich, 1 thanh chewing-gum, 1 bịch phồng tôm bự,…blah…blah…(Hik! Mua cho người hay cho heo ăn zị chài?)
Xong! Nó khệ nệ ôm mớ đồ lên bàn ăn. Phù…nhìn mí món đồ đã we đi mất. hehe! Giờ phút quan trọng nhứt đã đến. Xử thuiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii. Nó đang định nhào zô thì có tiếng nói của ai đó vang lên làm nó giật mình:
- Này! Bạn bè thế hả? bỏ mặc bạn mình trong lúc nguy cấp mà đi ăn ngon lành zị hả?
Nó ngước đầu lên. Không ai khác ngoài tên mới đến đang đứng nhìn nó cười nham nhở. Hứ! đang ở trong đó sao tự dưng lại chưa ra đay làm gì? Làm như quen biết lắm ak? Đang lúc nó nhăn nhó vì bị làm phiền thì một đám con gái chạy đến chỗ nó và hắn. Hik! Nó bị người ta chen lấn, đè bẹp một cách không thương tiếc. Ngộp thở! Thiếu oxi trầm trọng. Nó muốn ra, cố lách, cố lách nhưng không được. Tụi kon gái đang cố lách vào trong, không để trống một lỗ hở nào đến con kiến cũng khó lòng lọt ra nổi huống chi là nó. Hik! Nó muốn đi ra chứ có muốn tranh giàng tên ấy với mọi người âu muk không cho nó đi. Chen lấn! chen lấn! nó càng ngày càng bị đẩy vào gần hắn hơn, gần hơn …gần hơn nữa… nó đang cố giũ khoảng cách với h
- ukm! Chuyện này hay ghê gúm nhưng k…h…ô…n…g…đ…ư…ơ…c là không được. Bác không phải là giáo viên ngữ văn đâu mà cháu đọc diễn văn cho bác nghe nhé. Hôm trước thì là “nhặt của rơi trả lại người mất”, hum nay thì là “giúp người già qua đường”. học sinh ngoan ghê nhỉ. Chă’c bữa nào cũng có việc tốt để làm nhỉ. Nhưng mà tiếc quá, tôi không thể nào chấp nhận những lí do đó. Vào phòng giáo vụ ngay!!!!!!!!!!!!!
Hik! Nó lẽo đẽo bước vào theo bác bảo vệ vào phòng. Viết xong bản kiểm điểm, nó rầu rỉ bước vào lớp! ây daaaaaaaaaaa! Sao mà xui thế này cơ chứ! Nhưng quái lạ, nó vào lớp mà không thấy cô Nga đâu. Mọi hôm bà nì đến sớm lắm cơ mà. Nó bỏ cặp xuống định quay lại hỏi nhỏ Vân kề bên thì …cộp…cộp…cộp… tiếng giày bà cô vang lên làm cả lớp đang nhốn nháo bỗng yên phăng phắc. bà cô hum nay trông zui zẻ và điệu hơn ngày thường. Tạo cho mình 2 kai bím tóc quá lố, đi một bước là làm dáng 1 bước, mặc kai váy ngắn cũn cỡn và hở hang, trang điểm lòe loẹt. Tiếng bước chân đi cũng dịu dàng hơn, không huỳnh huỵch như hùi trước và bắt chước ở đâu kiểu đi nhún nhẩy. bả tưởng đây là cái sàn catwalk cho bả diễn chắc.
Cả lớp nhìn pả chăm chú, chăm chú yk nhơ một thể vật lạ từ hành tinh nào rơi xuống. Bà cô thấy cả lớp nhìn mình như vậy liền lấy tay che miệng cười e thẹn.
- “”ọe...ọe…”_cả lớp gần 30 nhân như muốn ói mửa trước hành động quá lố của bà cô trái tính trái nết này.
- E hèm_ bả hắng giọng_ các em học sinh thân iu của cô. Hôm nay cô xin giới thiệu với các em một thành viên mới. bạn ấy vừa chuyển từ Anh về, mang trong mình 2 dòng máu châu Á và châu Âu. Vì thế bạn ấy vừa có sự sang trọng, quý phái của châu Âu, vừa mang sự zui zẻ, chất phác của châu Á. Cô chắc chắn bạn sẽ là một hot boy của trường ta, và…
Cả lớp gần như ngất xỉu. Cứ đà nì chắc bả zới thiêu tới mai muk cả lớp cũng không biết nhân mới là đứa nào lun we
- Thôi, đủ rồi đấy cô ạ_Một giọng nói vang lên từ ngoài cửa lớp_ cô sắp xếp giúp em chỗ ngồi đi ạ!
Cùng với giọng nói ngọt ngào ấy là một chàng trai cực kì cute và có tí cool bước vào. Cả lớp nhìn Quân(tên mem mới_kai nì là mình mỗi cherry biết thui! Mí đứa chưa ai biết hít ak) ik như thể vật lạ, à không, giống như một chàng hoàng tử (nó: mũi tẹt nữa_ Cherry: có nhầm không zị chài? Người ta từ châu Âu zìa đó, mui cao thí mồ muk kiu tẹt, bà nì đúng là…)
- Ak! Cô xin lỗi đã để em dứng đợi lâu hen!_bà cô dáo dác xung quanh và hướng mắt chằm chằm vào chỗ nó ngồi_ak! Em ngồi chỗ bạn Linh nhá
- Ah!!!!!!!! Thưa cô!!!!!!!!!!!!!!!!!!11 em……………_ nó đứng phắt dậy
- Em…muốn…nói…cái…j`….._ nó chưa kịp nói hết thì bà cô nhìn nó trừng trừng, nghiến răng ken két hỏi lại.
Hik! Nó sợ hãi xuống nước với bà cô. Bà nì muk giận ai là có ngày không còn răng để ăn cháo nữa đâu. Nó cố nở một nụ cười thật tươi và nói:
- Dạ không có j` ạ! E chỉ muốn nói là em rất vui khi được ngồi bên cạnh bạn ấy ạ.
- Uk! Vậy tốt_Quay sang Quân ta và nở một nụ cười duyên cùng giọng nói ngọt ngào_ Em về chỗ đi
Bà cô nhìn theo Quân đang bước đến chỗ nó. Mắt dán chặt vào người hắn và nở ra hình 2 trái tim bự tổ chảng. Cả lớp thấy bả không dạy bài nên sốt ruột, hối thúc:
- Cô ơi! Dạy nhanh y cô! Trễ giờ học oiz.
Bà cô dù đang rất tux giận (đang ngắm zai muk pị phá đám) nhưng phải thể hiện là 1 người cô tốt nên cũng dịu dàng đáp lại một nụ cười thật tươi và quay lên giảng bài. Nhưng chốc chốc bả lại quay xuống dưới làm duye^n, nheo mắt với Quân. thật đúng là…!
R…e…n…g…Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi làm cả lớp thở phào. Bà cô hắc ám tuy không đành nhưng phải ra đi tất nhiên không quên đánh mi bặt bặt và hôn gió với Quân trước khi “quay gót”. Bả vừa quay đi là cả đám kon gái của lớp và những lớp kề cũng bu quanh lấy Quân hỏi han rối rít:
- Bạn j` ơi! Bạn tên j` zạ?
- Anh ơi! A ở đâu zạ?
- Cho em xin sđt đi anh
- Anh có bạn gái chưa zạ?
- Blah…blah…
Nó đến điên mất với mí đứa hám zai. Ngay cả nhỏ Vân_ con bạn chí cốt của nó cũng xáp zô làm quen với hắn(Anh hùng khó thoát qua ải Mỹ Nam). Hứ! Có j` đáng để nhìn đâu chứ. Hắn chỉ là hơi đẹp trai tí xíu, hới học giỏi tí xíu thui muk làm j` zữ zạ chài? (hik! Một chút của “người” là kai mà người ta muốn cũng không có đó ạ)
Nó lắc đầu ngán ngẩm tìm cách chui ra khỏi đám đông hỗn loạn ấy và tuôn ra ngoài. Ây da!!!! Không khí thiệt là mát mẻ. không hỉu tụi nó chui vào cái lỗ ấy để làm j` cơ chứ, chỉ vì một thằng con trai thui sao. Hik! Nó lò do bước ra canteen theo “tiếng gọi” của bao tử. Her her! Hum nay canteen cũng vắng teo. Phải oiz! Mí chị em gái đang xúm xít bên hắn thì làm sao có thì giờ để nghĩ đến chuyện ăn uống nữa. hì hì! Vậy cũng tốt, đỡ phải tốn công chen lấn xô đẩy để mua đồ. Giờ mới thất hắn đôi khi cũng có ích. Nào! Come on! Mua đồ ăn thui nào, nó nhào vào quầy hàng và kêu:
- Cô ơi! Bán cho con 1 ổ bánh mì, 1 bịch sandwich, 1 thanh chewing-gum, 1 bịch phồng tôm bự,…blah…blah…(Hik! Mua cho người hay cho heo ăn zị chài?)
Xong! Nó khệ nệ ôm mớ đồ lên bàn ăn. Phù…nhìn mí món đồ đã we đi mất. hehe! Giờ phút quan trọng nhứt đã đến. Xử thuiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii. Nó đang định nhào zô thì có tiếng nói của ai đó vang lên làm nó giật mình:
- Này! Bạn bè thế hả? bỏ mặc bạn mình trong lúc nguy cấp mà đi ăn ngon lành zị hả?
Nó ngước đầu lên. Không ai khác ngoài tên mới đến đang đứng nhìn nó cười nham nhở. Hứ! đang ở trong đó sao tự dưng lại chưa ra đay làm gì? Làm như quen biết lắm ak? Đang lúc nó nhăn nhó vì bị làm phiền thì một đám con gái chạy đến chỗ nó và hắn. Hik! Nó bị người ta chen lấn, đè bẹp một cách không thương tiếc. Ngộp thở! Thiếu oxi trầm trọng. Nó muốn ra, cố lách, cố lách nhưng không được. Tụi kon gái đang cố lách vào trong, không để trống một lỗ hở nào đến con kiến cũng khó lòng lọt ra nổi huống chi là nó. Hik! Nó muốn đi ra chứ có muốn tranh giàng tên ấy với mọi người âu muk không cho nó đi. Chen lấn! chen lấn! nó càng ngày càng bị đẩy vào gần hắn hơn, gần hơn …gần hơn nữa… nó đang cố giũ khoảng cách với h
»Tag: Trang 2 - Bé Lại Anh Nói Nè! Anh Iu Em,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 